[Closed] Trách Nhiệm Và Nghĩa Vụ Của Một Người Bảo Trợ  

  RSS

vietditru
(@vietditru)
Estimable Member Admin
Joined:5 years  ago
Posts: 116
06/10/2017 12:42 pm  

Mẫu I-864, Bảo trợ tài chính, là một hợp đồng ràng buộc về mặt pháp lý giữa người bảo trợ và Chính phủ Hoa Kỳ. Để cho bất kỳ hợp đồng nào có giá trị, cần có sự xem xét để đổi lấy các nghĩa vụ. Việc trở thành một thường trú nhân của những người nhập cư tương lai là “sự đền bù” của hợp đồng. Nếu bạn không hiểu rõ những nghĩa vụ của mình, bạn nên tham khảo ý kiến một luật sư chuyên về di trú.

Bạn phải chứng minh trên đơn này là bạn có đủ thu nhập và / hoặc tài sản để cưu mang (những) người định cư tương lai và những người còn lại trong hộ gia đình của bạn ở mức 125 % theo Các Quy Định Về Mức Nghèo của liên bang (100% nếu bạn là người nộp đơn bảo lãnh và đang làm nhiệm vụ trong quân đội Mỹ và đương đơn là chồng, vợ hay con của bạn dưới 21 tuổi).

Theo hợp đồng này, bạn đồng ý rằng, để quyết định liệu người nhập cư tương lai đó có thể chứng minh rằng anh ấy hoặc cô ấy không những không được chấp nhận đến Mỹ như một người nước ngoài mà còn không trở thành một gánh nặng xã hội, Chính phủ Mỹ còn có thể xem xét thu nhập và tài sản của bạn để có thể cưu mang cho những người nhập cư tương lai. 

Khi bạn ký vào Đơn Bảo Trợ Tài Chính, nghĩa là bạn đồng ý chịu trách nhiệm một cách hợp pháp về việc hỗ trợ tài chính cho (những) người nhập cư được bảo trợ trong khoảng thời gian chịu trách nhiệm, như được mô tả dưới đây. Thu Nhập của bất kỳ người đồng bảo trợ hoặc các thành viên nào trong gia đình bạn mà đáp ứng được các yêu cầu về mức thu nhập tối thiểu cũng phải chịu trách nhiệm pháp lý đối với việc hỗ trợ tài chính cho người nhập cư được bảo trợ. Khi bạn ký đơn I-864, bạn đồng ý sử dụng các nguồn tài chính của mình để hỗ trợ cho (những) người nhập cư tương lai được ghi tên trong đơn này, nếu điều này là cần thiết.

Thu nhập và tài sản của bạn có thể được xem xét là ("được coi là") đủ để hỗ trợ cho người nhập cư tương lai, để quyết định xem liệu anh ta/ cô ta có đủ khả năng cho những khoản trợ cấp gánh nặng xã hội thuộc liên bang và cho cả những trợ cấp gánh nặng xã hội của bang hoặc địa phương, nếu những quy định của chính quyền địa phương hoặc của bang đưa ra xem xét thấy thu nhập và tài sản của bạn là có sẵn cho người đó. Nói cách khác, việc nộp đơn này có thể làm cho những người nhập cư được bảo trợ không đủ điều kiện nhận những trợ cấp này.

Nếu bạn không bảo trợ đầy đủ cho người trở thành thường trú nhân dựa trên mẫu I-864 mà bạn đã ký, họ có thể kiện bạn về sự hỗ trợ này.

Nếu người nhập cư nhận được bất kỳ "trợ cấp gánh nặng xã hội" bạn có trách nhiệm hoàn trả toàn bộ chi phí của những khoản trợ cấp này cho cơ quan đại diện đã cấp. Nếu bạn không trả được khoản nợ đó, cơ quan này có thể kiện bạn ra tòa để lấy lai tiền nợ. Khi còn nghi ngờ, hãy hỏi các cơ quan cấp trợ cấp liệu trợ cấp đó có thuộc trợ cấp gánh nặng xã hội không.

Nếu bạn đang bị kiện và nếu tòa phán xét chống lại bạn, người hoặc cơ quan đại diện đã kiện bạn có thể sử dụng bất kỳ thủ tục hợp pháp cho phép nào để thực thi hay thu thập bản án. Bạn cũng có thể phải trả các chi phí của bản án, bao gồm cả phí luật sư.

Bạn cũng nên đọc thông tin chi tiết về các lựa chọn chăm sóc sức khỏe cho người mới nhập cư vào Hoa Kỳ

Trợ cấp Gánh nặng Xã hội

Trợ cấp Gánh nặng Xã hội liên bang: Cho đến nay, các cơ quan liên bang quản lý chương trình phúc lợi đã xác định rằng Trợ cấp Gánh nặng Xã hội liên bang bao gồm Phiếu thực phẩm, Bảo hiểm Y tế, Lợi tức An Sinh Xã Hội (SSI), trợ cấp tạm thời cho những gia đình nghèo (TANF), và Chương trình bảo hiểm y tế cho trẻ em của tiểu bang (SCHIP ).

Trợ cấp Gánh nặng Xã hội của bang: Mỗi bang sẽ xác định trợ cấp xã hội của nó, nếu có, là gánh nặng. Nếu một bang xác định rằng những chương trình nào đáp ứng định nghĩa này, thì sẽ được khuyến khích để thông báo cho công chúng biết đó là bao gồm các chương trình nào. Hãy kiểm tra với các văn phòng trợ giúp xã hội của bang để xác định, chương trình hỗ trợ nào của bang , nếu có, đã được xác định là Trợ cấp Gánh nặng Xã hội của bang.

Các chương trình không bao gồm: 

Những chương trình của Bang và Liên bang sau đây không bao gồm những trợ cấp gánh nặng: Bảo hiểm y tế khẩn cấp, cứu trợ khẩn cấp và ngắn hạn không phải là tiền mặt; dịch vụ cung cấp cho các bữa ăn trưa và dinh dưỡng trẻ em ở trường quốc gia, chích ngừa và chữa trị những bệnh truyền nhiễm; hỗ trợ tài chính cho sinh viên theo Luật Giáo dục đại học và Luật Dịch vụ Y tế Cộng đồng; một số hình thức nuôi dưỡng chăm sóc hoặc hỗ trợ áp dụng theo Luật An sinh xã hội; Chương Trình Mầm non, các chương trình thuộc diện là gánh nặng thì theo Luật Giáo Dục Tiểu; và các chương trình hợp tác đào tạo nghề luật.

Quá trình Thực hiện Nghĩa Vụ

I-864 là một cam kết thực hiện như người bảo trợ về tài chính cho đương đơn, một khi họ đến Hoa Kỳ và trách nhiệm tài chính của bạn vẫn tiếp tục cho người mà trở thành thường trú nhân theo mẫu đơn I-864 mà bạn đã ký, cho đến khi người đó:

  • Trở thành công dân Hoa Kỳ;
  • Đã làm việc, hoặc có thể được cấp bảo hiểm trong 40 quý (thường là 10 năm) theo luật bảo hiểm xã hội
  • Không còn là thường trú nhân và rời khỏi Mỹ
  • Bị trục xuất
  • Chết


Ly hôn không kết thúc nghĩa vụ Bảo trợ

Nghĩa vụ của bạn theo mẫu I-864 cũng kết thúc nếu bạn chết. Điều đó có nghĩa là, bất động sản của bạn sẽ không có trách nhiệm phải bảo trợ cho người đó sau khi bạn chết. Tuy nhiên, bất động sản của bạn có trách nhiệm cho bất kì sự bảo trợ nào mà bạn còn nợ trước khi bạn chết.
Nghĩa vụ của thành viên trong gia đình (người đã ký đơn I-864A) và những người đồng bảo trợ kết thúc tại cùng một thời điểm mà nghĩa vụ của các ngườibảo trợ chính kết thúc.

Thay đổi Địa chỉ của người Bảo trợ

Nếu bạn thay đổi địa chỉ của bạn sau khi bạn trở thành người bảo trợ, luật liên bang yêu cầu bạn phải thông báo cho Sở di trú trong vòng 30 ngày kể từ ngày thay đổi, bằng cách nộp đơn I-865 cho Sở di trú, Thông báo thay đổi Địa chỉ Người Bảo trợ. Bạn sẽ cần phải gửi cho Trung tâm dịch vụ của Sở di trú có thẩm quyền đổi địa chỉ mới của bạn.

Yêu cầu của bạn tiếp tục thông báo đến cho Sở di trú về sự thay đổi của từng địa chỉ cho đến khi nghĩa vụ bảo trợ của bạn kết thúc. Điều này là cần thiết để chính phủ có thể tiếp tục liên lạc với bạn về thực hiện nghĩa vụ của mình. Nếu bạn không thông báo cho sở di trú thay đổi địa chỉ, bạn có thể bị phạt từ $ 250 đến $ 5.000.

Không hoàn thành mẫu đơn I-865 cùng lúc với hoàn thành I-864. Mẫu I-865 chỉ phải nộp nếu địa chỉ ban đầu được liệt kê trên mẫu I-864 đã thay đổi.

Đối với các người bảo trợ là thường trú nhân, yêu cầu này là phải nộp bổ sung đơn AR-11  đã thông báo sự thay đổi địa chỉ.

Bạn nên gửi mẫu đơn I-865 cho Trung Tâm dịch vụ của Sở Di trú có thẩm quyền đối với nơi cư trú hiện tại của bạn.

Bạn nên tạo một bản sao của mẫu đơn I-865 và lưu lại cùng với các bằng chứng mà bạn gửi bản gốc đơn I-865 đến đúng văn phòng của Sở di trú và Sở di trú đã nhận được bản gốc mẫu đơn I-865. USCIS sẽ chấp nhận tài liệu này như là bằng chứng rằng bạn tuân thủ các yêu cầu nộp mẫu đơn I-865. Bằng chứng có thể là biên nhận thư bảo đảm của USPS, hay phiếu gởi Chuyển Phát Nhanh cùng với một biên nhận, dấu bưu điện  cùng với địa chỉ bưu điện mà bạn đã gởi đơn I-865. Nếu bạn đã gửi mẫu đơn I-865 mà sử dụng một dịch vụ chuyển phát nhanh tư nhân, bạn nên giữ một bản sao của các nhãn mác bên vận chuyển, và bằng chứng có chữ ký của việc gửi hàng.

Sử dụng và chia sẻ thông tin

Thông tin được cung cấp trong đơn bảo trợ chủ yếu sẽ được toà án di trú sử dụng. Sở di trú hoặc 1 nhân viên lãnh sự sẽ đảm bảo rằng người bảo trợ có đủ điều kiện trợ cấp và (những) người nhập cư tương lai sẽ không trở thành gánh nặng cho xã hội.

Thông tin này cũng có thể sẽ được trình bày ra với các cơ quan thuộc liên bang hoặc địa phương nơi cung cấp trợ cấp gánh nặng xã hội nhằm chống lại hành vi phá vỡ hợp đồng của người bảo trợ.

Số an sinh xã hội có thể sẽ được xác minh với sở an sinh xã hội; và có thể sẽ được trình bày ra với các cơ quan liên bang, địa phương hoặc các cơ quan hành pháp và làm luật để thi hành những trách nhiệm liên quan đến pháp luật.


Share: