You must be logged in to post Login
Search Forums:


 






Minimum search word length is 4 characters – Maximum search word length is 84 characters
Wildcard Usage:
*  matches any number of characters    %  matches exactly one character

Trâm Nhớ Ngàn Thương

No Tags
UserPost

11:27 am
November 27, 2013


binhthanh

binhthanh
Moderator

posts 575

Tiểu thuyết đăng báo Kịch Ảnh năm 1965

Ngàn xem lại đồng hồ tay thì đã chín giờ kém năm rồi. Chàng đã ngồi đây hơn một tiếng đồng hồ mà chưa dám hành động, mặc dầu kế hoạch đã được nghiên cứu tỉ mỉ từng trong những chi tiết vụn vặt, còn sự quyết chí thì chàng có thừa.

Hôm nay là thứ hai thì chắc chắn là Khương, chồng Trâm, có ở nhà. Có đi giải trí gì với gia đình hay đi một mình, người ta đã đi tối thứ bảy về tối chủ nhựt, thường lệ thì như vậy.

Đêm nay trời lại mưa dầm thì trừ phi đi rước bà mụ cho vợ, không ai buồn ra khỏi nhà làm gì.

Chàng nhìn lên căn gác bên kia đường và tưởng tượng cảnh êm ấm của đôi vợ chồng nhà ấy. Có lẽ họ đang nằm cạnh nhau, trong chăn, để trò chuyện, hoặc thằng ấy đang hôn hít nàng cũng nên.

Nghĩ tới đây, máu Ngàn sôi lên sùng sục và chàng toan đứng dậy ngay, nhưng không hiểu sao chàng như bị dính vào chiếc ghế không dựa của hiệu cà phê bình dân mà chàng nhờ chỗ để ngồi rình.

Cảnh vật không khác năm ngoái chút nào. Trâm thuê căn gác tại đường Phan Đình Phùng nầy mỗi tháng một ngàn rưỡi. Từng dưới do bà lão chủ nhà chiếm ngụ. Nhà đưa hông ra một ngõ hẻm. Hông có trổ cửa sau dưới nhà. Cửa nầy vừa đưa vào nhà bếp từng dưới, vừa đưa vào chơn thang gác để lên lầu. Khung cửa có gắn chuông điện cho từng trên; muốn vào, bấm chuông ấy thì chính chủ nhà xuống mở cửa.

Những chi tiết đó Trâm đã cho chàng biết và chàng đã lên đó hai lần.

Bây giờ chàng băng qua đường vào ngõ hẻm, bấm chuông là được lên, cho dẫu là Trâm đã có chồng. Lần thứ nhì và cuối cùng, chàng lên đó, đã gặp chồng của Trâm. Trâm giới thiệu hai người với nhau một cách vui vẻ, và xem ra "thằng ấy" cũng biết lịch sự thì bây giờ chàng sẽ được tiếp, mặc dầu kẻ xuống mở cửa là chồng hay là vợ.

Trời nầy chắc hẳn là họ không có khách. Chàng sẽ không nói gì cả, chỉ rút dao rọc giấy ra đâm liền vào ngực Khương là xong chuyện.

Trâm sẽ khủng khiếp không dám níu kéo gì chàng khi chàng bỏ đi, mà cũng không kêu 1a kịp vì sợ điếng người.

Chàng sẽ thung dung gọi xe để tới bót quận ba mà nạp mình, đỡ khổ hơn là bị bắt ngay nếu Trâm kêu cứu kịp.

Chàng sẽ không bị xử tử chắc chắn như vậy. Cao tay lắm là năm năm tù bởi chàng sẽ được hưởng trường hợp giảm khinh.

Sự nghiên cứu tỉ mỉ của chàng chỉ cốt để tìm kế hoạch biến sự cố sát của chàng ra một lỡ tay vì ghen tuông.

Ừ, ghen tuông rồi làm liều mà không có chuẩn bị thì nhẹ tội lắm.

Con dao rọc giấy nầy do chàng mang đến, nhưng nhà ai lại không có thể có con dao rọc giấy trên bàn viết ? Chàng quả quyết là trong cơn tức giận chàng chợt thấy con dao ấy nên chụp lấy để đâm Khương. Trâm không thể đính chính được bởi không thể có bằng cớ nào chứng tỏ khí giới do chàng mang tới.

Con dao rọc giấy nầy bằng bạc, mắc tiền lắm và chàng cưng nó lắm nhưng chàng phải hi sinh nó vì nó đặc biệt hơn các loại dao rọc giấy khác ở chỗ nó rất nhọn nơi đầu như là mũi của chiếc boa nha vây.

Chỉ có loại khí giới nầy mới biến sự cố sát ra ngộ sát được vì không ai có thể truy ra nguồn gốc của nó. Ừ, chàng đến thăm một người tình cũ mà không có chuẩn bị, bởi chàng đến với hai bàn tay không rồi tình cờ thứ khí giới ứng dụng nầy xuất hiện dưới mắt chàng lúc chàng nổi giận.

Tánh cách độc đáo của khí giới là phần quan trọng của kế hoạch; nội cái việc chọn khí giới đã chiếm mất hết hai tháng suy tính của Ngàn rồi. Tánh cách ấy là khí giới có thể là của nạn nhơn và có thể nằm dưới mắt chàng lúc hai đàng cãi lẫy với nhau.

Trâm không thể phủ nhận chàng là nhơn tình của nàng, mặc dầu sự thật không phải thế.

Chàng sẽ khai ra bà mối là chị Sáu nếu chị Sáu lại chối, chàng sẽ khai cái nhà đã làm nơi hẹn hò của Trâm và chàng. Nếu nhà ấy lại chối nữa, chàng sẽ tả tỉ mỉ mụ chủ nhà, tả tỉ mỉ cái buồng bên trong thì hẳn tòa phải tin chàng.

Vậy chàng sẽ khai rằng đi xa về, đến thăm người tình cũ thì thấy nàng đã lấy chồng. Tức quá, chàng trách móc nàng và bị anh chồng hành hung. Thế là chàng nổi nóng và nhứt là ghen, nên làm bậy.

Nhưng chàng hối hận nên đã tự động nạp mình.

Năm năm tù !

Chắc chắn là hình phạt chỉ tới đó là cùng. Rồi sau ra sao ? Nhứt định là chàng sẽ mất Trâm vĩnh viễn. Nhưng mặc. Chớ bây giờ lại không mất vĩnh viễn à ?

Suốt một năm tìm quên ở xa, chàng nghe rõ lòng chàng: Chàng không thể thiếu Trâm mà sống được.

Chàng hối tiếc nhiều lắm nhưng không nhận lỗi mà đổ trút mọi tội lên đầu kẻ mà chàng cho là đã cướp Trâm trên tay chàng. Niềm oán hận không căn cứ ấy sinh nở trong một phút bất công của kẻ sầu tư, được hắn nuôi nấng cho đến trưởng thành để gỡ tội cho chính hắn và khi hận trưởng thành, hắn nghe rằng phải báo thù.

Thế là chàng về Saigon, sau khi đã nghiên cứu kế hoạch.

Một làn gió thổi qua mạnh, những hột mưa bay hẳn vào nhà và cả bàn đặt ở ngoài hiên tiệm cà phê bị nước mưa tưới ướt mem. Người ngồi ở bàn ấy cũng ướt.

Mấy tách cà phê đen uống liên tiếp đã được trả tiền từ lâu, Ngàn đã chu đáo về khoản đó để có thể đứng lên thì đi được ngay, khi gom đủ can đảm. Nếu còn bận trả tiền, chàng sẽ đâm nhát chăng ?

Đây là một người khách không còn hay ho gì cả bởi hắn đã trả tiền rồi. Tuy nhiên người phổ ky Trung Hoa cũng bước ra ngoài bưng tách vào bàn trong và mời:

- Thầy đi vô kẻo ướt.

Ngàn làm thinh không đáp. Lạ quá, giết người khó lắm thay ! Chàng biết chắc rằng sẽ khỏi phải đền tội, sẽ không bị tra tấn, và chàng cũng không sợ ở tù. Chàng đã sắp đặt mọi việc cả rồi, cả đến việc trao cho một người bà con một số tiền để y mướn luật sư biện hộ cho chàng nữa. Thế mà tới phút chót chàng lại cứ ngồi lì ra đó.

Ban đầu chàng tự gạt gẫm chàng: "Hãy đợi một lát. Nó có thể có khách. Khách sẽ là một nhơn chứng bất lợi cho mình. Vậy mình phải bền chí chờ cho người khách có thể có ấy, ra khỏi nhà".

Nhưng trời mưa dầm thì khách đâu có đến, vả họ không thể tới thăm bạn trong giờ cơm, tức là hồi bảy giờ rưỡi lúc chàng đến đây. Có đến trước, họ đã phải đi rồi cho chủ nhà ăn cơm.

Có gì đâu ? Đứng lên, băng qua con đường Phan Đình Phùng tương đối hẹp, vào hẻm có mấy bước là tới khung cửa sau để bấm chuông (căn nhà nầy ở mặt tiền Phan Đình Phùng), chờ hai phút là có người xuống mở cửa. Người đó là Khương đi nữa, cũng không ngăn khách lên lầu được, vì khách sẽ bất đồ xô hắn, lách mình chạy bay lên đó. Hắn sẽ rượt theo và sẽ bị đâm ngay giữa buồng.

Thật là giản dị. Nhưng lần nào dợm đứng lên, Ngàn cũng nghe tim mình vụt đập mau và mạnh. Rồi chàng run, rồi chàng tìm cớ để ngồi dây dưa thêm.

Tiệm cà phê không đối diện hẳn với ngõ hẻm, mà nằm trịch một bên. Tuy nhiên ngồi ở hàng hiên, chàng cũng thấy được một quảng sâu khỏi cái khung cửa sau đó.

Cạnh khung cửa là một cái chòi bằng ván lợp thiếc, bên trong leo lét ánh đèn dầu. Ngàn nhìn kẽ hở của vách ván, khá rộng để theo dõi sự hoạt động của người trong chòi, hầu quên công việc của chàng. Thật là vô lý hết sức.

Bỗng chàng giựt nẩy mình lên: cánh cửa sau ấy mở ra. Ai sẽ từ trong nhà đi ra ?

Người đó là ai chàng cũng không gặp gì nguy hiểm, nhưng không hiểu sao tim chàng lại đập thình thình, và nó đập cuồng loạn đến đỗi chàng suýt ngất đi, khi chàng thấy dáng ngườì đi ra. Người đó là Trâm. Mặc dầu nàng mặc áo mưa ca-buýt-sông chụp lên đầu và đưa lưng ra ngoài để đóng cửa, chàng cũng nhận được nàng vì gương mặt và dáng đi, điệu đứng của nàng đã quen thuộc với chàng lắm rồi.

Trâm mặc đầm, không biết lối nào, chỉ thấy hai ống chơn trắng của nàng phơi ra mà chàng đoán thế thôi. Khung cửa có ô văng, đứng nơi đó không ướt thì nàng không có lý do để vén qụần áo lên. Vậy chắc chắn là nàng mặc áo đầm, y như xưa.

Căn nhà đối hông với căn nhà của Trâm có gắn một ống đèn nê ông ngoài đường, soi sáng rực đầu ngõ. Khi Trâm xây lưng vào để bước xuống bực thềm thì Ngàn không nghe rằng chàng đang có nữa, không nghe tim mình đập chậm hay đập mau nữa.

Chàng nhìn sững gương mặt ấy, nó đẹp gấp hai năm ngoái, lại thoáng một nỗi buồn nhè nhẹ trên đó, dễ mê không biết bao nhiêu.

„Trời ơi ! Chàng kêu than thầm. Trời ơi, làm sao mình được Trâm ! Cứ để như vậy mình cũng xa nó, mà giết thằng ấy thì cũng thế thôi. Trời ơi sao năm ngoái mình lại ngốc thế ?"

Trâm bước mau ra đầu ngõ và khi nàng vừa tới nơi thì một chiếc tắc xi chạy qua. Nàng bắt xe lại, bước lên và xe chay về hướng Kỳ Viên Tự.

Đèn trong xe sáng lên. Ngàn nhìn theo nhưng chỉ thấy cái ca-buýt-sông màu vàng nghệ qua kiếng sau.

Chàng không kịp có phản ứng nào cả, nhưng nghĩ lại thì biết phản ứng thế nào bây giờ ? Trâm không phải là kẻ mà lưỡi dao rọc giấy của chàng tìm kiếm.

Ngàn thở dài rồi nhìn lên gác. Lạ quá đèn trên đó đã tắt. Không lẽ chồng Trâm lại ngủ sớm thế ? Nhưng nếu hắn còn thức, cũng không ra tay được đêm nay bởi không có mặt Trâm thì chàng không có lý do để mà ghen rồi giết người.

Bỗng dưng Ngàn nghe nhẹ nhõm cả người. Mặc dầu chương trình chàng bị xáo trộn và cuộc hạ sát kẻ thù phải dời lại đêm khác mà hoàn cảnh không biết có thuận tiện bằng đêm nay, trong khoảng thời gian từ đầu hôm tới bây giờ hay không, chàng cũng nghe dễ chịu hết sức.

Bộ thần kinh của chàng bị căng thẳng gần hai tiếng đồng hồ rồi, bỗng giãn ra thình lình khiến chàng nghe sảng khoái lạ.

Chàng muốn ngồi để đợi Trâm trở về. Gái có chồng không thể đi khuya quá được thì chàng sẽ khỏi phải đợi lâu. Ý muốn nầy không có mục đích thực hiện kế hoạch, mà chỉ để thấy lại mặt Trâm một lần nữa thôi.

Lạ quá, từ lúc Trâm xuất hiện ra tới giờ, chàng gần như quên mất mối thù phải trả. Tuy nhiên chàng phải đứng lên vì một chiếc tắc xi cũng vừa chạy tới, ngược chiều với chiếc khi nãy. Chàng phải đi tức tốc để trốn cái phận sự phiền phức của chàng.

- Đi đâu cậu ?

Xe chạy tới hông tòa đại sứ Cao Miên, người tài xế mới hỏi câu trên đây, vì đã tới ngã tư, hắn phải biết nên chạy thẳng hay quanh quẹo ngã nào.

Ngàn giựt mình ấp úng rồi đáp:

- Chạy vòng tròn Lê văn Duyệt

- Phan thanh Giản

- đường Vườn Chuối

- Phan đình Phùng.

Người tài xế lấy làm dị kỳ cho ông khách nầy nên hỏi thêm:

- Chạy mấy vòng như vậy ?

- Chạy hoài, chừng nào tôi bảo thôi thì thôi.

Cái vòng nầy nhỏ lắm, và chàng sẽ thấy được Trâm nếu lúc nàng về đến nơi mà chàng còn đang chạy đằng Phan thanh Giản đi nữa. Xuống xe trả tiền xe, những việc lặt vặt ấy coi vậy mà cũng kéo dài mấy phút, rồi lại còn vào ngõ, còn chờ cửa nữa, chàng đủ thì giờ trở lại điểm nầy.

Ngàn chuẩn bị thật chu đáo. Con dao rọc giấy nếu chàng bỏ túi quần, rủi ro cảnh sát công an xét người đi đường một cách bất thần thì phiền lắm ! Vì thế mà chàng đã kẹp nó giữa một quyển sách Tây lớn khổ. Sách nầy chàng chỉ rọc vài mươi trang thôi.

Quyển sách rọc dở chừng tự nó sẽ có nghĩa cho lính tráng hiểu sự có mặt của con đao. Xong công việc, quyển sách bỏ lại còn bổ túc cho cuộc giàn cảnh nguời bị giết đang đọc một quyển sách mới mua, lúc khách đến.

Ngàn mân mê quyển sách. Tay chàng chạm phải cái chuôi dao lạnh ngắt như nước đá. Chàng nhớ lại cái việc phiền phức kia nên xe mới chạy được có hai vòng, chàng nói:

- Đi về Cầu ông Lãnh.

"Không, nhứt định là mình phải giết thằng ấy mới được, xin tự thề với mình rằng nếu không hành động, mình sẽ khinh mình không còn xem mình là con người nữa. Nhứt định !"

Ngàn vừa lăn trở vừa tự nhủ thầm như vậy. Chàng đã trải qua mấy tiếng đồng hồ thao thức để sống lại đoạn đời năm ngoái của chàng và càng nghĩ chàng càng căm hận thằng đó.

Câu chuyện năm ngoái, bắt đầu một sáng chúa nhựt kia.

° ° °

Sáng chúa nhựt cuối tháng và đầu tháng nào hè phố Lê Lợi, từ quán Kim Sơn đến nhà thuốc Tô Ngọc Dung cũng đông nghẹt người.

Trên quãng vỉa hè dài dộ hai trăm thước nầy khách qua đường quen thuộc là những ông gia trưởng bực trung đi mua sắm cho vợ con, hoặc những bà nội trợ cũng làm cái công việc ấy cho chồng con họ.

Kế đến là những nàng nữ sinh viên và học sinh đi bát phố, rồi đến những quân nhân các cấp còn ở trong thời kỳ huấn luyện, chúa nhựt ra chơi xem đô thành ở cái địa điểm rộn rịp nhứt nầy.

Hạng người giàu có thì mua sắm ở nơi khác, còn hạng sang trọng không đi đạo phố buổi sáng bao giờ.

Ngàn thuộc vào hạng sau đó, nhưng nơi chốn và thời gian đi dạo của chàng khiến người ta ngỡ chàng là một sinh viên hay một ông ký nào.

Chàng có một chiếc lọ cổ rất quí nhưng chiều hôm qua rủi ro chàng làm ngã chiếc lọ ấy nó bể miệng. Hai mảnh sứ vỡ, mỗi mảnh lớn bằng một gói thuốc điếu, có thể vá lại được.

Chàng tìm mua loại chì vá đồ sứ thường thấy bày bán ở các vỉa hè đông đúc, nên mới có mặt nơi đây vào giờ nầy.

Thình lình Ngàn nghe ai gọi nho nhỏ sau lưng chàng: "Thầy Tư".

Chàng không có làm thầy bao giờ hết, lại cũng không phải thứ tư nên không day lại mặc đầu giọng người đàn bà ấy nghe hơi quen quen.

Nhưng người ấy lại gọi lớn hơn:

- Thầy Tư nhà in !

Ngàn giựt nẩy mình. "Thầy Tư nhà in" là một cái tên bịa mà chàng thường dùng trong những "hộp" bí mật, để giấu căn cước thật của chàng.

Sự giấu diếm nầy rất khôn ngoan mà sự chọn cái nghề nghiệp láo khoét mà chàng khoe ra cũng rất khôn ngoan. Nghề nhà in không xoàng lắm, người ta sẽ nể chàng phần nào. Nhưng nó khiêm tốn và không gợi ý cho người ta toan tính gây nhiều phiền phức cho chàng.

Lắm anh làm tàng đã phải khổ thân và trót dại cung khai nghề nghiệp thật, cao sang quá, khiến bọn bất lương có khuynh hướng khai thác, hay ít lắm cũng đập đổ họ.

Ngàn do dự trong mấy mươi giây, sợ người ấy không cư xử lịch sự, nói bậy cái gì ra thì chàng phải xấu hổ, nhưng chàng cũng ngại họ hờn nếu chàng làm lơ.

- Thầy Tư nhà in !

Người đàn bà nầy lại gọi chàng lần thứ ba, và đã bước theo gần kịp chàng rồi, không thể lảm bộ không nghe được nữa. Vả, chàng rất sợ con mẻ kêu gọi mãi, khách qua đường chú ý đến thì phiền. Chàng dừng bước lại, giả đò nhìn vào một hiệu tơ lụa của người Ấn Độ. Người kêu gọi biết điệu lắm, cũng dừng chân lại bên cạnh chàng và hỏi nho nhỏ:

- Mạnh giỏi thầy Tư ?

- Ừ, cám ơn chị. Chị cũng mạnh ?

Người nầy dễ thường đã trên năm mươi nhưng Ngàn vẫn quen miệng kêu bà ta bằng chị, cái đại danh từ chị thông thường mà người ta dùng để gọi bất kỳ ai mà người ta không trọng.

- Cám ơn thầy. Sao lâu quá…

- Dạo nầy tôi bận lắm. Chị Sáu lại hạ giọng thấp hơn:

- Có của lạ.

- Vậy à ?

Ngàn hỏi thế mà không phấn khởi bao nhiêu. Vì không phải lúc chàng có hứng.

Chị Sáu bắt đầu đi sâu vào chi tiết:

- Lạ đặc biệt chớ không phải lạ… thường thường. Nữ sinh, con nhà trâm anh và còn mới nguyên.

Ngàn bật cười sau hai chi tiết đầu, nó đã biến thành một dĩa hát cứ được hát đi hát lại mãi đến nhàm tai.

Bọn nầy thật kém tâm lý. Chỉ còn có vài thằng ngốc hiếm hoi mới tin câu thần chú khoe hàng ấy… nữ sinh, con nhà trâm anh v.v…, thế mà họ vẫn cứ trả thuộc lòng cái bài ám độc ấy mãi.

Tuy thế, chàng vẫn chú ý đến chi tiết thứ ba. Đó là sự thật. Có một truyền thống nổi bật về cái vụ mới nguyên đó, bởi hàng đặc biệt phải cao giá vô cùng mà kẻ giám trả giá cao luôn luôn là các tay sành ăn chơi, không gạt gẫm họ được, mà có dại dột lừa họ thì chết với họ, bởi đồng tiền là núm ruột mà !

Ngàn chú ý tới chi tiết đó không phải vì nó quan trọng đối với chàng mà vì không thể làm thinh hay trả lời theo lối nhận chìm xuồng một đề nghị như vậy, đề nghị nầy quan trọng vô cùng vì hạng người như chị Sáu rất biết chọn mặt gửi vàng, chị ta đề nghị như thế tức là trọng chàng lắm, quí chàng lắm, chàng phải khéo chớ không thể gạt ngang hoặc bỏ trôi mà đúng lịch sự với chị ta được.

- Cám ơn chị đã nghĩ đến tôi. Nhưng tôi là người Việt Nam chị biết chớ ?

- Sao lại không. Nhưng rồi đã sao ? Có khối người Việt Nam thích cái đó lắm.

- Rất hiếm chị à. Chị nên tìm các chú Ba thì hơn.

- Nè, có điều nầy tôi cần nói ra thầy tin thì tin không tin tùy thầy. Người ta là nữ sinh thật, mảnh mai con người và đa cảm lắm, người ta năn nỉ tôi tránh cáp độ người ta với một tên đồ tể, và khẩn khoản yêu cầu tôi giới thiệu với một bực hào hoa phong nhã. Đành rằng người ta liều, nhưng không muốn bị dập liễu vùi hoa, biết chưa ?

- Chị nói nghe hay như cải lương. Nhưng tôi không phải là người Việt Nam có máu Trung Hoa.

- Thầy sẽ tiếc.

- Không bao giờ.

- Cá hông ?

- Cá làm gì. Tôi đã biết tôi rồi kia mà.

- Nhưng rồi sau đó, khi thầy thấy nó thầy sẽ tiếc. Thầy quên rằng thầy không hưởng nước đầu, chớ vẫn hưởng về sau.

- Nhưng cũng không tiếc.

- Thôi đi cha nội, tôi đưa hình ra thì có lẽ cha nội đổi ý ngay.

- Nhứt định không đổi. Chị cũng biết rằng tôi là con bướm đã đậu nhiều hoa rồi chớ ?

- Nhưng đây là hoa… chúa của các loài hoa.

- Nếu như thế, tôi cũng sẽ không tiếc.

- Thầy từ chối thì tùy thầy. Nhưng thầy cứ nói như là không tin quảng cáo của tôi nên tôi tức lắm. Vậy tôi phải cho thầy xem mới được.

Tại tức quá tôi mới nuốt lời đấy nhé. Ảnh nầy là ảnh tôi ăn cắp của nó. Còn tôi hứa với nó rằng không tiết lộ căn cước của nó với lại của dòng họ nó với ai hết. Sợ đụng đầu với người quen, nó tha thiết muốn đi với người nào không ở trong giới của ba nó là giới áp phe.

Chị Sáu vừa nói những điều trên đây vừa mở xắc tìm ảnh để làm bằng cớ.

Xắc của chị rất to vì ngoài cái nghề chánh của chị, chị còn làn thêm nghề phụ là đi bán dầu thơm và thuốc thơm Huê Kỳ do một cô chủ hiệu ba đưa cho. Đôi khi chị cũng có máy thu thanh "trẳng dít toa" để bán, giá rẻ mạt do những ông lính ngoại quốc đi nhậu thiếu tiền, trấn cho các hiệu bán rượu.

Chị Sáu lục một hơi thì nói:

- Đây rồi, nhưng qua bên kia đường.

Quả thật ở đây bất tiện quá, làm cử chỉ nào hơi khác thường một chút là bị người ta chú ý đến ngay, huống hồ gì cùng xem ảnh gái đẹp.

Mua chưa được món đồ cần dùng, Ngàn vẫn phải nhẫn nại bước theo mụ nầy, tự an ủi rằng ở vỉa hè bên kia có thể có bày bán thứ chì đặc biệt ấy.

Họ đã băng qua đại lộ Lê Lợi, bước vào sau một gian hàng sách cạnh nhà thuốc Đ.T. nhưng khách qua đường ở đây tuy thưa hơn bên kia, vẫn còn đông quá.

Chị Sáu lại xỏ mũi anh chàng Ngàn dẫn chàng quẹo xuống đoạn đường Nguyễn Trung Trực phía dưới, và khi tới trước cửa sau của bộ Công Chánh, chị dừng bước lại trước một tàng cây me rồi chìa ảnh ra.

Ngàn đưa tay nhận lấy ảnh một cách lơ đễnh rồi làm bộ nhìn kỹ kẻo chị ấy lại hờn. Làm bộ, nhưng chàng vẫn có nhìn vì không nhìn, để mắt ở không cũng chẳng làm gì, và thình lình chàng rụng rời khi nhận diện được người trong ảnh.

Đó là Trâm, Suzanne Trâm, một cô Suzanne Trâm già giặn hơn cô Suzanne Trâm mà chàng quen biết cách đây hai năm, mặc dầu năm nay cô ta chưa quá hăm hai tuổi.

Ngàn có cảm giác rằng mình gặp gỡ một cô gái lạ vì cái lộng lẫy của nhan sắc của Suzanne ngày nay khác hẳn vẻ ngây thơ của cô nữ sinh hai năm trước nhiều lắm. Hai năm trước cô ấy còn đang trổ mã, đành rằng đã đẹp và hứa hẹn sẽ đẹp, nhưng vẫn không hấp dẫn mạnh bằng bây giờ.

Chàng đâm ra sợ mình lầm chăng, nên qua mấy phút choáng váng chàng hỏi:

- Có phải là cô Suzanne Trâm, con gái của ông Ngôn hay không ?

- Ừ, chính nó đó. Có quen với nhau rồi hả ?

Ngàn không đáp vì câu hỏi đó thừa, và vì chàng bận nghĩ ngợi.

Suzanne Trâm ! Con người kiêu hãnh năm nào ! Mới hơn mười chín tuổi, nàng đã ngạo mạn như một phu nhơn và nụ cười mỉa đời, thị đời trên môi nàng ngày nay còn dễ ghét hơn xưa nữa.

Dễ ghét, nhưng mà cũng dễ thương biết bao nhiêu ! Chàng đã si người thiếu nữ nầy, một phần lớn chính vì vẻ kiêu hãnh của cô ta. Vâng, tánh kiêu hãnh của phụ nữ làm ta tủi thân, oán ghét họ, nhưng đồng thời cũng khiến ta mê họ.

Suzanne Trâm ! Bà Ngôn !

Ngàn liên tưởng ngay đến bà mẹ trẻ đẹp của Suzanne, vì kiêu hãnh của nàng, nàng đã thừa hưởng của bà mẹ khó chịu nầy, một người đàn bà coi trời bằng bàn tay và coi người như cỏ rác.

Suzanne giống mẹ như đúc.

Tình cờ năm ấy đưa chàng vào gia đình ông Ngôn một lần, không ưa vẻ khinh khỉnh của hai mẹ con nhà nầy, nhưng tiếng sét ái tình lại đánh mạnh quá vào tâm thần chàng, nên rồi chàng lại mò đến nữa và cứ đến mãi,

Gia đình Suzanne năm đó ở một ngôi biệt thự khá to tại đường Kỳ Đồng.

Suzanne rất đông bạn trai. Nói cho đúng ra, chưa chắc những anh con trai lui tới nhà đó mà được nàng xem là bạn.

Chính bà Ngôn đó tổ chức tiếp tân, dạ hội v.v… để quyến khách cho ông Ngôn, cho bà và cho con gái bà vì Suzanne đã đến tuổi gả chồng rồi. Các thanh niên được mời do bà Ngôn chọn.

Thằng Ngọc, bạn của chàng, một sinh viên y khoa nó giới thiệu chàng vào đó không có ý gì khác hơn là để khoe với chàng rằng nó có một cô bạn gái số dách.

Mặc dầu không được chủ nhà hoan nghinh vì chàng không phải là sinh viên, không phải là bác sĩ kỹ sư mới ra trường, cũng không được là công tử bột, con nhà giàu nữa, không đậu nổi cái bằng Tú tài toàn phần, chàng cứ cố lỳ mà đến.

Một hôm chàng bạo gan tỏ tình với Suzanne, bị nó cười cho một bữa khiến chàng xấu hổ phải cút luôn và ôm hận mãi cho tới ngày mà chàng phải đi xa để quên.

Tuần rồi, chàng được hả dạ phần nào khi nghe tin ông Ngôn bị bắt vì đã dính líu vào một vụ kinh tài của bà cố.

"Cho đáng kiếp, chàng lẩm bẩm ! Giờ thì mẹ con nó đã ra rơm rồi ! Có chồng hay chưa, Suzanne cũng phải bỏ vẻ khinh khỉnh của nó, xấu hổ đến không còn dám nhìn mặt người quen nữa !"

Chàng rất ngạc nhiên mà tự hỏi sao cái đám ấy xuống lẹ đến thế. Nếu tài sản của ông Ngôn mà có bị tích thâu đi nữa, mẹ con Suzanne vẫn còn sống được một mức sống khá cao, vì của nổi dễ biết chớ của chìm do đàn bà cất gìấu, khó lòng mà kiểm soát được.

Vô tình chị Sáu giải thích tình cảnh gia đình bà Ngôn đúng vào lúc chàng thắc mắc:

- Ông Ngôn ổng sống hào nhoáng ở bề ngoài, chị ta nói, nhưng thật ra, ổng chỉ có vỏ mà không có ruột. Cái biệt thự trên Kỳ Đồng là một ngôi nhà mà ổng mướn.

Ổng chỉ là một tay cuộc chê áp phe thôi chớ không có vốn, kiếm được bao nhiêu ăn xài hết bấy nhiêu.

Ổng không có làm kinh tài khỉ khô gì hết, mà chỉ dựa hơi bậy bạ để kiếm chác, nhưng cũng không được gì.

Thầy Tư biết rằng sống bấp bênh như vậy hễ có gì trục trặc một chút xíu là đầu hôm sớm mai sụp luôn không gượng dậy nổi nữa.

Bà Ngôn thì chỉ biết ăn xài chớ không giỏi tháo vát. Và ăn quen, nhịn không quen thì…

- Chị quen biết với gia đình ấy nhiều lắm hả ? Ngàn chận lại hỏi.

- Ấy, ông Ngôn là khách hàng của tôi.

Chị Sáu đáp như vậy rồi cười hóm hỉnh và tiếp:

- Đó là một ông khách ngọt nhứt thế gian: ổng cho phép tôi tới nhà với tư cách giả mạo là tay sai áp phe của ổng, để có của lạ là tôi cho ổng hay tin liền, ổng khỏi mất công đi tìm tôi. Và tôi đã lui tới nhà đó từ năm sáu năm nay rồi, được bả xem như là người nhà.

Liền sau ngày cách mạng, ổng trốn mất biệt, bả kêu trời như bọng, vì thiếu tiền cho bả xài, nhà cũng đã tới kỳ tiền mà không thanh toán được, rồi kế đó, hay tin ổng bị bắt, bả trả nhà ngay vì chủ nhà hứa cho bả một số tiền nếu bả chịu đi liền.

Nhưng rồi ông chủ biệt thự ấy ổng ăn gian, không có cho đồng xu nào hết. Giờ hai mẹ con túng lắm, con Suzanne nó quyết đi làm. Nó tìm được một chỗ ngồi kết phải đóng tiền thế chơn năm chục ngàn, nhưng không đào đâu ra tiền, nó bèn than với bả.

Tôi đánh hơi được câu chuyên nhà ấy, gợi ý cho bả, bả đồng ý tức thì.

- Chị là con quỉ !

- Quỉ lâu rồi. Và đã trót mang tội lút đầu, lút cổ thì mang tội luôn vậy, có tu cũng không kịp nữa.

- Nhưng bà mẹ đồng ý, còn cô con ?

- Cố nhiên là ban đầu nó giẫy nẩy lên mắng chửi tôi tắt bếp hết, nhưng rốt cuộc rồi cũng đồng ý.

Chị Sáu cười hề hề sau khi nói câu đó.

- Nhưng bà mẹ sao lại đem con mà…

- Nè, đây là bí mật của nhà đó. Suzanne là con riêng của bả. Mà bả ngày xưa cũng là một cây…

- À, hèn chi.

- Tôi xin nói tiếp. Bả ngày trước cũng là một cây. Mẹ nào con nấy nên bây giờ con nhỏ ấy nhảy đong đỏng lên khi mẹ nó và tôi đặt thẳng vấn đề với nó, nhưng rồi nó cũng bằng lòng, khỏi phải đánh khảo gì hết.

Ngàn châu mày, bậm môi mà căm tức. Rõ ràng là có sự thỏa thuận của cô gái kiêu hãnh ấy, chớ không thể bảo là nó bị ép uổng hoặc dụ dỗ hay gạt gẫm gì.

Chàng giậm chơn rồi xẵng giọng hỏi, khiến chị Sáu kinh ngạc lắm:

- Nhưng mà có thật cần lắm hay không ?

- Thì tôi đã nói ăn quen, nhịn không quen kia mà. Họ làm sao mà chịu cực khổ được như người khác.

Cái chỗ làm nầy lương cũng chỉ có bốn ngàn đồng mỗi tháng thôi, thật không thấm vào đâu với mức ăn xài của hai mẹ con họ, cả hai, mỗi ngày ăn vặt không mà thôi, cũng tới bạc trăm rồi, còn nói gì son phấn, nước hoa, lâm bước đường cùng rồi họ vẫn cứ ghiền thứ thượng hảo hạng. Hễ ra đi một trăm thước, họ cũng thót lên tắc xi.

Tuy con nhỏ nó không kiếm được bao nhiêu nhờ chỗ làm ấy, chớ vẫn đỡ phần nào. Với lại có đi làm, con Suzanne nó mới có dịp gặp may mắn ! Ngày trước nhà có tiền thì giao thiệp, mong chỗ này chỗ kia biết mà cưới, giờ hết tiền thì chỉ có đi đứng mới mong gặp một cậu con nhà giàu nó vớt cho.

Ngàn cố phanh phui ký ức hầu nhớ thật đúng những chi tiết nhỏ để mà căm tức thêm cho thật nhiều, cho hả dạ thật nhiều trước trái bom khinh khí mà chị Sáu vừa vô tình cho nổ bên tai chàng.

Phải, khi ta nghe những kẻ mà ta oán ghét, bị thất bại, bị cùng khổ, ta hả dạ lắm. Con người vẫn xấu bụng như vậy, và sung sướng lắm khi thấy cuộc đời đã báo thù giùm họ.

Chàng cố nhớ, nhưng tai hại thay, chuyện cũ, lúc suy ra và xét kỹ lại, lại biện hộ cho Suzanne.

Đành rằng nàng làm phách, và khi chàng tỏ tình nàng đã ôm bụng mà cười. Nhưng rồi nàng có an ủi chàng, đề nghị cho chàng tình bạn nữa, chớ không hề hất hủi chàng.

Sự kiêu hãnh, tánh thị đời của Suzanne chỉ do giáo dục sai lầm của gia đình nàng và do một sự thừa tự tai hại ở phía mẹ, chớ xem ra Suzanne không có căn bản ác.

Đáng oán giận chăng là con mụ mẹ của Suzanne, con mụ ấy thì khinh khỉnh thấy mà muốn tát tai ngay. Con mẻ khinh thường chàng ra mặt, không muốn chàng lân la ngôi biệt thự đường Kỳ Đồng. Con mẻ chỉ thích tiếp toàn những thanh niên mà con mẻ có thể giới thiệu được với người khác một cách kêu đùng đùng: đây cậu kỹ sư công chánh mới ra trường, đây ông bác sĩ vừa ở bên Tây về v.v.

Nhưng mụ ấy thì không đáng kể. Chỉ có Suzanne là làm chàng băn khoăn thôi. Suzanne đáng ghét, Suzanne đáng thương ?

Chị Sáu nãy giờ vẫn kín đáo quan sát người khách hàng của chị, đã bắt chợt được nét buồn đau trên gương mặt của hắn và tự hỏi thầm không biết hắn có tâm sụ gì liên hệ đến cô gái bán mình.

Không, Suzanne còn tân thật sự. Vì nghề nghiệp bắt buộc, chị ta đã phải kiểm soát. Như thế, không thể nghĩ rằng hai cô cậu nầy đã là nhơn tình với nhau.

Riêng Ngàn, chàng buồn vì thương xót vô hạn cô gái mà chàng đã yêu đắm đuối và chưa quên. Từ ba năm nay chàng đâm ra trác táng, trái hẳn với nếp sống trước của chàng là hiền lành, nhưng cuộc đời bừa bãi nầy không giúp chàng nguôi được mối sầu.

Ngàn lại ngạc nhiên hết sức mà hay rằng Suzanne vẫn cứ còn nguyên trinh. Suzanne nhảy nhót lu bù đi ra ngoài với bạn trai cả đêm, thế sao nàng lại giữ gìn được cho tới ngày nay ?

- Chị Sáu nè, có thật cô ấy còn…

Ngàn nói chưa dứt câu thì chị Sáu đã bật cười:

- Thầy làm như thầy là tay mơ. Thầy há không biết rằng giới lưu manh của tụi tui coi vậy mà cũng có luật riêng của nó hay sao, và luôn luôn chúng tôi lương thiện trong những việc bất lương, không phải vì bọn tôi có lương tâm đâu nhé, mà vì làm khác đi thì mất cả tín nhiệm, về sau không còn làm ăn gì được nữa hết. Vả lại còn nguy hiểm là khác, vì đồng tiền là núm ruột, khách họ bị lường gạt họ sẽ phản ứng mạnh ghê hồn.

Ngàn gục gặt đầu. Chàng vốn biết rằng có những thể chất lạ lùng lắm, bề ngoài và bên trong của họ không ăn khớp với nhau chút nào. Chẳng hạn như có những cô gái đầm thắm nết na, thủ phận làm gái khuê phòng, lại hư hỏng, và vài cuộc đổ bể bất ngờ thỉnh thoảng làm cho thiên hạ rụng rời. Trái lại, một số thiếu nữ khác, nhí nhảnh không chịu được, có vẻ như là đĩ thõa lắm vậy, thế mà các cô ấy lại về nhà chồng với cả tấm băng trinh của họ, khiến vài anh chồng, vốn là người bị Âu hóa, không cần cóc gì cái trinh vật chất ấy, phải kinh ngạc.

Suzanne thuộc loại gái sau đó chăng ? Ngàn tự hỏi, và tự phân tách thầm trường hợp lạ lùng đó.

Có lẽ gái loại ấy đông bạn trai quá nên bối rối không biết cho ai, trái hẳn với loại gái nhút nhát, loại nầy yêu ngay anh con trai đầu tiên xuất hiện đến trong đời họ, và vì yêu nhiều quá, không ngại hiến thân.

- Quyết định đi tía nội, chị Sáu giục thúc, để rồi cho ngày hẹn. Người ta cần tiền lắm.

Ngàn cười lạt mà rằng:

- Năm mươi ngàn thì mắc quá, bọn mái chính trong Chợ-Lớn cũng không dám vói tới.

- Cao giá chớ không mắc giá. Thầy không phân biệt hai điều đó hay sao ? Một chiếc xe Huê kỳ bốn trăm ngàn không thể bảo là mắc hơn một chiếc Rờ Nô 4 một trăm rưỡi.

Chị Sáu thoáng thấy rằng buổi mai của chị không phải là một buổi vứt đi nên chị ta mừng lắm. Khi mà khách hàng chê mắc tức là y có ý muốn mua chớ không thờ ơ với món hàng nữa.

Đây là một món hàng rất khó bán vì quả thật nó cao giá quá, mà người đời thường khi ít phân biệt được "cao giá" với "mắc giá".

Mắc giá là của đáng tám đồng bán mười sáu đồng chớ của đáng tám chục bán chín chục là bán rẻ mạt đó chớ, mặc dầu chín chục cao hơn tám đồng nhiều quá.

Vì thế mà gặp thằng ngông nầy, hắn thường ngọt một cách dại gái, chị Sáu quyết bám riết.

Ngàn đã cười lạt, nhưng đó không phải là cười với người đối thoại mà là cười với kẻ vắng mặt, kẻ mà chàng thương xót sau hồi suy luận, thương xót, nhưng mà không hết oán.

"Đáng kiếp ! Chàng chửi thầm, đáng kiếp cho bọn cứ nhìn xuống thiên hạ, coi như ai cũng chỉ đáng mặt xách giày của họ thôi".

Từ ngày vĩnh biệt ngôi biệt thự trên đường Kỳ Đồng, Ngàn lên mau lắm. Chàng cũng làm cuộc chê và gặp may mắn, cứ có công việc làm hoài, và trúng mãi những mối lớn, chớ không phải chịu những tháng trống không như những năm vừa bỏ học mới vào nghề để tập sự.

Bọn cuộc chê kiếm được tiền mà khỏi xuất vốn nên họ tiêu xài buông tay hơn bọn nhà giàu bởi hai lẽ trái ngược nhau, lẽ thứ nhứt là họ có cảm giác kiếm được tiền hoài một cách dễ dàng; lẽ thứ nhì là họ ý thức rằng nghề họ rất bấp bênh, được thì hưởng kẻo không còn gì mà hưởng nữa.

Tuy nhiên, không phải vì thế mà chàng quyết định nhận lời. Bọn cuộc chê xài tiền buông tay, nhưng rất biết xài tiền, ngông mà không ngốc, biết giá đúng của từng món hàng, mà món hàng nầy thì mắc bằng năm các thứ hàng khác cùng loại.

Chàng quyết định vì tò mò. Ừ, để xem cho biết ra sao. Suzanne có tánh cách một cái phim cấm trẻ em dưới mười tám tuổi, còn chàng trước đây là một cậu bé vị thành niên. Giờ được phép xem phim nầy chiếu lại thì hay dở gì cũng phải xem coi họ làm trò khỉ gì trong đó.

Chàng quyết định chỉ vì ác ý trả thù thôi. Cho bỏ ghét vậy mà ! Tình thương xót không đủ mạnh cho chàng tha thứ.

Bọn cuộc chê cũng là các tay biết thưởng thức các thú vị của cuộc đời. Cái giây phút mà Suzanne chợt thấy cố nhân, cái giây phút ấy hẳn phải là một lúc kinh hoàng của nàng, và chàng sẽ được thưởng thức ngon lành sự sượng sùng, sự bẽ bàng của nàng, muốn chui xuống đất mà trốn, nhưng không chui được, muốn từ chối nhưng đã quá trễ rồi.

Phản ứng của nàng ra sao, đó là điều mà chàng thích biết hơn là thân thể của nàng, nó bất quá cũng gần giống như thân thể của bao nhiêu cô gái đẹp khác, xê xít chút đỉnh thôi chớ cũng chẳng có gì đặc biệt lắm đâu.

Chàng sẽ sung sướng sau đó mà tưởng tượng đến nỗi hận ngàn ngày của nàng, hận đã trót bị lộ tẩy, đến nỗi lo sợ của nàng, lo sợ bị chàng trả thù đi đồn rùm ra câu chuyện kín phòng the.

Món hàng có mắc giá thật đó, không đáng mua tí nào, nhưng những cái khác có dính líu với món hàng thì lại rẻ, mặc đầu toàn là những thứ phụ thuộc không mà thôi.

Tô phở mười lăm đồng của một hiệu phở kia không khác tô phở năm đồng của các hiệu khác bao nhiêu, nhưng Ngàn lại ưa đến hiệu đó để được hưởng cái không khí kỳ lạ đặc biệt của hiệu.

- Thế nào ? Chị Sáu lại giục.

- Đồng ý, nhưng tôi có điều kiện.

- Cứ nói ra thử xem.

- Điều kiện thứ nhứt là chị phải giữ kín căn cước của tôi đối với cô ấy, cho đến lúc tôi gặp cô ta.

- Phải rồi. Hai người có quen nhau một cách lương thiện chớ gì và nó sẽ sợ thầy biết chuyện khộng hay của nó rồi từ chối thầy.

- Cố nhiên là như vậy. Các bà bép xép lắm, nhưng tôi tin rằng chị sẽ kín miệng trong vụ nầy vì quyền lợi của chị.

- Còn điều kiện thứ hai ?

- Là tôi sẽ đến ban đêm, một nơi nào tùy chị sắp xếp, nhưng chị phái gắn đèn như thế nầy. Một ngọn đèn chong thật ít nến, thứ năm nến ấy, dính với một ngọn đèn thường, bằng một hệ thống tắt cháy luân phiên, do một trái boa điều khiển, chị hiểu chớ ?

- Hiểu.

- Nếu phòng ấy không có sẵn một bộ đèn như vậy, thì chị phải cho gắn, nội vụ không tốn trên một trăm bạc đâu và đây, tiền đây.

Ngàn vừa rút bóp lấy tiền trao cho chị Sáu, vừa nói thêm:

- Đáng lý tôi khỏi cắt nghĩa lý do đòi hỏi của tôi nhưng tôi tưởng nên cho chị rõ lý do đó để chị thấy rằng lý do đó rất là quan trọng, không nên làm sai.

Tôi sẽ tới đó trước nó, ngồi trong ánh mờ mà đợi nó. Nó vào xong tôi mới mở đèn lớn, và nó sẽ không chạy chối kịp nữa. Hiểu chớ ?

- Hiểu.

- Chị cũng không có trách nhiệm gì mà sợ nó trách về sau, bởi chị đâu có dè là tụi tôi quen nhau.

- Tôi không lo điều đó.

- Đề phòng trường hợp nó hỏi chị về tôi. Chị cứ nói tôi làm nghề nhà in tên là Bổn.

- Đồng ý.

- Chị nói láo mà không lo mắc tội bởi chính tôi đã nói láo với chị.

Chị Sáu nhe răng ra mà cười:

- Ông đã nói láo với tôi, tôi biết thế, nhưng không bao giờ hỏi gì. Thích tính không tò mò của tôi chớ ?

- Không thích, vì ai cũng phải như vậy. Chị nào tò mò là bị tẩy chay ngay. À, mẹ con nó đã biết sự thật về chị chưa ?

- Đã biết. Ông Ngôn bị bắt là tôi thú thật ngay vì tôi đoán thấy họ cần tiền và truy ra được rằng con mẹ Ngôn xưa là một cây, như đã nói. Như thế, họ mới không ngại lời mà cầu cứu với tôi.

- Như vậy thì chị nói láo được mà không sợ trách nhiệm bởi nghề của chị cho phép chị không biết rõ khách, chớ nếu chị là người thường chị phải biết thật đúng tôi là ai.

- Nhưng chừng nào ? Người ta gấp lắm đấy nhé.

Ngàn cười mà nói đùa:

- Và chính chị cũng gấp lắm ! Bao nhiêu phần trăm ?

- Bốn chục. Thường lệ mà.

- Vậy thì tối nay đi. Nhưng tại địa chỉ nào ?

- Để xem coi ở đâu tiện. Mạc Đỉnh Chi có được không ?

- Khu đó tốt lắm.

- Vậy số nhà l95/16 F.

Ngàn lặng lẽ rút sổ tay ra để ghi địa chỉ, vừa ghi vừa nói:

- Tôi đến đúng tám giờ. Nó nên tới trễ hơn, điều đó cần lắm.

- Tôi hiểu. Nhưng thầy đòi hỏi một thời gian là bao lâu ?

- Thường lệ là nửa tháng, chị khỏi phải hỏi. Nhưng tôi chỉ cần gặp một lần thôi.

- Càng tốt.

- Đáng lý gì như vậy thì phải bớt tiền đó. Ngàn pha trò.

- À, cái đó thì không. Thầy mua tô mì mà không lấy thêm ớt thì phải rán mà chịu chớ ai lại bớt tiền cho.

Cả hai đều cười, nhưng Ngàn cười rất héo hon rồi bước đi liền, quên từ giã bà mối.

° ° °

Hôm nay đáng lý gì là ngày sung sướng nhứt đời của Ngàn vì cái viễn ảnh báo thù mười hai tiếng đồng hồ nữa đây. Nhưng kẻ đáng lý gì phải được hả dạ, lại nghe lòng mình nặng trĩu một mối sầu khôn tả.

Thế là hết ! Thần tượng của chàng thình lình ngã quay xuống, vở tan tành. Thần tượng mà chàng đã tôn thờ và vẫn còn cứ tôn thờ, thần tượng ấy bằng đất chớ không phải bằng đồng như chàng đã ngỡ. Nó lại không đặc ruột mà rỗng lòng, tệ hơn thế, người đúc tượng đã độn chất bẩn trong lòng tượng, khi tượng vỡ, mùi hôi thúi xông ra đến phải bịt mũi chạy trốn.

Thần tượng lật nhào và nhìn những mảnh vỡ bằng đất sét nung, nhìn chất độn bẩn thỉu, Ngàn tần ngần như một đứa bé vỡ mộng tuổi thơ trước một trò quỉ thuật rất ngoạn mục mà nó được ông thầy quỉ thuật dạy cho mánh lới thi hành.

Mối sầu của chàng giống hệt như là tình sầu xứ của người di cư lánh cộng sản biết chắc rằng quê hương của họ đã biến khác rồi, không còn như ý thích của họ nữa nhưng lại cứ nhớ thương không bao giờ nguôi.

Thần tượng cứ tồn tại trong lòng kẻ chứng kiến sự đổ vỡ của nó, và ảo tưởng của thằng bé khiếp phục một trò quỉ thuật ngoạn mục cứ tồn tại với hình ảnh một trái banh bóng bàn biến thành hai mươi trái rồi hai mươi trái ấy bị nhà quỉ thuật nuốt trôi hết chỉ còn lại một trái thôi và trái cuối cùng bị ném lên không trung va tiêu tan đi mất. Thật là huyền diệu, làm thế nào mà thằng bé quên được, cho dẫu là đã được cho vào hậu trường xem bề trong của trò giả dối.

Tối nay thần tượng mới bể hẳn, chớ giờ sự đổ vỡ chỉ là một viễn ảnh gần thôi. Nó chưa đổ vỡ, nhưng chắc chắn một trăm phần trăm là sẽ đổ vỡ, không phép lạ nào cứu nó được cả. Hôm nay là chúa nhật chớ có phải thứ ba, ngày xổ số đâu mà nó có thể trúng số bất ngờ. Ngày thứ ba nào cũng có ít lắm là một gia đình đang ở trong một ngõ bế tắc bỗng tìm thấy lối ra, sau bài hát hạ màn cuộc xổ số của Trần Văn Trạch. Không, nó sẽ nhận lời vì không có lối thoát khác. Và từ đây tới chiều thứ ba sao còn lâu đến những năm mươi lăm tiếng đồng hồ, nó không đợi được, và chắc cũng không dại mà đợi một lối ra bấp bênh, một lối ra độc nhất mở cửa riêng cho một vài người trong hơn mười triệu người đang đứng sắp hàng nối đuôi nhau để chờ cửa mở.

Kỳ lạ thay, Ngàn cứ mong hão cho mặt trời đứng lại, thời giờ trôi chậm thật chậm, để lùi cái phút đau lòng chứng kiến sự đổ vỡ ấy, chớ không bồn chồn đợi tối như những lần có hẹn khác với gái dẹp khác.

Chàng sợ phải thấy một đổ vỡ, không phải vì lòng thương người. Quả chàng có thương xót Suzanne, nhưng ác ý trả thù lại mạnh hơn tình thương nên ham thấy đổ vỡ hơn. Ham thấy đổ vỡ mà lại sợ phải thấy. Thật là mâu thuẫn. Nhưng cũng thật là hữu lý.

Chàng ích kỷ, nghĩ đến mình nhiều hơn đến người khác. Sự đổ vỡ bất quá chỉ làm cho Suzanne xấu hổ một tiếng đồng hồ thôi, trước mặt chàng. Rồi sau đó thì nó vẫn có thể đi nghinh ngang, mặt vát hất lên trời mà nhìn thiên hạ bằng đôi mắt thị đời của nó.

Còn chàng thì chàng sẽ đau lâu không biết đến bao giờ, mất cả tin tưởng nơi tình yêu, nơi sự trong sạch của phụ nữ, nơi những gì tốt đẹp thiêng liêng nhất trên đời nầy.

Kẻ thất tình đâm ra trác táng thì quả có chán chường thế sự thật đó. Nhưng dầu sao vẫn còn sót lại chút đỉnh chất tin yêu trong lòng họ. Ngàn không muốn mất hết cái nhúm tin yêu thoi thóp ấy trong lòng chàng.

Nhưng thời gian cứ khách quan trôi đúng cái tốc độ của nó và ta chủ quan muốn mau hay muốn chậm gì nó cũng thản nhiên lướt qua, không ai níu nó lại được, không ai xô nó tới nổi cả.

Ngàn đã chạy đi mượn tiền của nhiều người quen, góp lại cho đủ số năm mươi ngàn vì tiền chàng bỏ ngân hàng cả, mà hôm nay chúa nhựt không lấy ra được.

Chàng ngạc nhiên cho chàng khi chợt nhận ra là mình không có dự tính thái độ nào cả lúc gặp Suzanne. Chàng sẽ hành động ra sao, sẽ nói gì, chàng không chuẩn bị từ sớm đến giờ mà chỉ bị ám ảnh vì hai việc: được trả thù nhưng lại đau khổ.

Khi ngồi 1ại bàn, cầm thực đơn để chọn món ăn, chàng mới chợt thấy rằng mình diện nhiều hơn ngày thường. Từ đôi giày đến mái tóc, tất cả đều bóng láng, ruồi đậu phải chống gậy không thôi trợt té gãy giò. Lại xức nước hoa nữa y như là chuẩn bị o mèo.

Chàng nhìn thực đơn mà chỉ thấy con người của mình vơi chiếc cà vạt mới mua. Chọn rất lâu mới được một chiếc ưng ý nầy. Hôm nay, cỡ chàng ăn mặc như ăn mày và hôi mùi mắm tôm, chàng sẽ cứ được nằm gần người ngọc mà người ngọc không hề dám chê khen gì hết.

Mười ghim giấy bạc năm trăm mà chàng sẽ vứt ra cho chàng một uy quyền tuyệt đối.

Bọn gái giang hồ còn dám hó hé nầy kia, vì rủi mích lòng khách, họ chỉ mất ba trăm mà thôi, chớ Suzanne thì không, bởi mười ghim bạc đó là tấm ván cứu tinh tối cần mà nàng phải bám níu vào, trong lúc đang chới với giữa dòng.

Thế mà chàng đã làm đỏm làm dáng thì có lạ kỳ hay chưa ? Chàng ăn diện mà không hay vì chính tiềm thức của chàng đã ngầm xúi biểu chớ không phải lý trí của chàng.

Tiềm thức chàng nói chàng làm thế để khỏi bị chê, cho dẫu là chê thầm trong bụng người ta.

"Thì ra, Ngàn nghĩ, mình không thể xem nó không có ký lô nào cả. Nó cứ còn là con người trong lòng mình với tất cả phẩm giá của nó. Vì vậy mà mình không dám trả thù thẳng tay. Hễ trả thù thẳng tay thì phải bắt nó chịu đựng một kẻ rách nhứt, dơ bẩn hôi hám nhứt, lỗ mãng và vũ phu nhứt trên đời. Mình phải say rượu, nhưng tiềm thức lại xui mình gọi một chai nước suối hiền lành, say rượu để mà hành động phũ phàng như một tên đồ tể, đè mà dập liễu vùi hoa, để cho nó ghê tởm, sợ hãi mà không dám hở môi, để cho nó thấy nó chỉ là một món đồ chơi, không hơn, không kém".

Và lạ kỳ thay, chàng nuốt không trôi cái dĩa thịt bò nầy. Thịt bò nướng ở đây rất mềm, xà lách dòn rụm, thế mà chàng lại nghe nó dai như đế giày cũ bằng cao su.

Chàng ăn không vô không phải vì sầu dâng lên đầy ứ tới cổ chàng mà vì bụng chàng đã no vì bồn chồn muốn xong cho lẹ để đến nơi có hẹn ấy.

Đến sớm lắm cũng chẳng làm gì bởi điều kiện của chính chàng đưa ra, bắt buộc người ta tới sau chàng, lúc sau tám giờ, mà bây giờ mới có bảy giờ mười lăm.

Cái giờ ăn của chàng đêm nay cũng trật chìa tuốt vì thường thì chàng ăn đúng bảy giờ rưỡi, không sai chạy lần nào. Vậy mà tối nay đồng hồ vừa gõ bảy giờ là chàng ra đi liền.

Mặt trời, đã không níu nó lại được thì để nó quay tự nhiên vậy. Cái giây phút hấp hối của lòng chàng, chàng không đẩy lùi nó lại được thì phải cho nó đến vậy.

Mà khi buông trôi cho hai thứ ấy đi và đến, chàng lại nóng lòng đợi nó đi mau, đến chóng.

Và kỳ lạ nhứt là chàng lại hồi hộp khi nghĩ tới giây phút gặp mặt nàng.

Nếu có kẻ phải hồi hộp trong cuộc hẹn hò nầy, thì kẻ đó phải là Suzanne, Suzanne có hai lý do lo sợ: nàng là gái tân, mà gái tân nào lại không sợ đàn ông lạ ; người khách mà nàng bán mình lại có thể là người quen, không quen nhiều, ít ra cũng biết nàng là ai.

Thế mà gã đàn ông kinh nghiệm và nắm ưu thế trong tay nầy lại lo lắng. Chàng ngỡ ngàng khi tưởng tượng đến cuộc chạm mặt đầu tiên. Có phải hay chăng là nàng sẽ chửi thầm trong bụng "À, té ra ta xem thường mi, ta không bất công chút nào. Mi không bảnh hơn mấy thằng kia về bề ngoài mà cho đến cái đạo đức, cái trò khỉ mà bọn không bảnh trai vớ lấy để làm cái thuẫn che sự không bảnh của chúng nó, rất hãnh diện với cái thuẫn đạo đức ấy, chửi người ta là một lũ bê tha, cho đến cái trò khỉ ấy lại cũng không có được bằng cớ là ta bắt gặp mi hôm nay ở đây.

"Ừ, nếu mi bắt gặp ta bán hoa thì chính là ta cũng bắt gặp mi mua hoa, cả bọn cùng xấu xa, thối tha như nhau, mi còn thúi hơn ta thập bội, bởi ta có lý do để mà tồi. Còn mi, mi là thằng lạc hậu, dùng thế lực đồng tiền để mua con gái ở trong thế bí.

"Vậy thì đừng có hận ai hết đấy nhé và đừng tưởng rằng mi đã khám phá một chuyện kín động trời ! Ta há chẳng khám phá một chuyện kín động trời như mi hay sao ?"

Ngỡ ngàng trước do bài diễn văn tưởng tượng của Suzanne, Ngàn bỗng dưng lập được ngay một thái độ. Chàng đã biết chàng phải làm gì, phải nói gì khi gặp mặt Suzanne, và có chương trình, có kế hoạch rồi, chàng không hồi hộp lo sợ phải ngỡ ngàng. phải bối rối, phải đau khổ nữa.

Bảy giờ rưỡi ! Ngàn bước lên xe. Chàng đưa tay cầm vô lăng thì thấy kim dạ quang của chiếc đồng hồ đeo tay của chàng chỉ giờ đó. Từ đây tới đó chỉ trên đường Mạc Đỉnh Chi, chỉ tốn độ sáu phút chạy xe.

Phải nằm đó mà đợi tới tám giờ hơn, thật là sốt ruột. Nhưng ngồi trong hiệu ăn còn sốt một hơn nhiều.

Người thanh niên bê tha vì sầu tình nầy, ngỡ lòng mình đã chết từ lâu, nhưng đêm nay, chàng thấy rõ là nó chưa chết, trái lại có cái gì vừa chết trong ấy.

Cái đó là tình yêu, món xa xí phẩm mà chàng chưa bao giờ được nhưng cứ tin là sẽ được ngày nào đây. Lòng tin nầy đã lăn đùng ra mà chết từ khi sáng, từ lúc thấy ảnh của Suzanne và kéo theo với nó để đi xuống mồ cái tình yêu mà chàng thiếu ngay từ thuở thanh xuân, từ ngày yêu hụt Suzanne.

Chỉ mới có ba năm rưỡi thôi, nhưng chàng nghe sao mà như đã lâu lắm rồi và chàng đã già đi mấy mươi năm trong sự chán chường.

Nhưng đêm nay sự chán chường mới thật sự chán chường và chàng mới già như đã sống gần trọn đời người rồi.

Cái vừa chết đó không phải là Suzanne mà là tình yêu. Suzanne không có nghĩa gì nữa cả chàng đã không tính đến Suzanne từ lâu rồi, mặc dầu cứ còn yêu cô gái ấy.

Chàng đã cầm bằng như là Suzanne đã chết rồi. Còn, là mối tình đối với Suzanne, mà Suzanne không phải là Suzanne. Suzanne chỉ là một người đẹp, vừa mắt chàng, và có thể có một Suzanne thứ nhì, thứ ba trên đời nầy mà chàng chưa gặp đó thôi.

Nhưng cái yêu sống sót ấy cũng vừa chết nốt.

Cuộc đời bỗng dưng nhạt phèo như là nước lã, cho đến cái dự định trả thù lát nữa đây, cũng không còn mùi vị thích thú gì nữa. Tới ngả ba đại lộ Thống Nhứt là đường Mạc-Đỉnh Chi, Ngàn muốn chạy luôn lên sở thú để quẹo qua Nguyễn Bỉnh Khiêm, thoát khỏi đô thành do xa lộ, để cho gió lộng của đường trống giúp chàng thơ thới lại phần nào. Nhưng không hiểu sao rồi chàng cũng quẹo vào con đường cây sao mọc rậm rạp ấy và ngày xưa có cái tên là đường Hàng Sao.

Chủ nhà là một mụ trạc năm mươi có vẻ làm ăn lương thiện lắm. Thấy khách lạ, mụ ta chỉ lặng lẽ cúi đầu chào rồi hỏi bằng mắt.

Ngàn hiểu ý nói lớn lên ám hiệu:

- Thầy Tư nhà in.

- À, Chào ! Mời ông vào trong.

Nhà gạch. Buồng trong ăn thông với buồng trước. Và nhà bếp được vừng thành buồng riêng bằng ván ép chừa hành lang nhỏ nối liền buồng khách và nhà sau.

Ngàn đẩy cánh cửa bật nhìn vào đó thì rất hài lòng mà thấy đèn để đúng theo ý chàng muốn. Bóng đèn chong ấy màu xanh, núp dưới một cái chụp bằng pha lê trắng đục, cây đèn đặt trên tủ đầu giường nầy có lẽ đã có từ lâu chớ không phải mới sắm.

Một chiếc quạt máy nhỏ gắn từ ngay giữa đầu giường khiến Ngàn hơi sợ bể đầu vì lối xây cất ẩu của người mình thường không bảo đảm tí nào cho những gì gắn tường, gắn trần vân vân…

Chàng cởi giày, bước lên giường nhưng không thể không dùng quạt máy mà khỏi chết ngộp trong căn buồng mà cửa sổ đóng kín mít nầy, nên chàng phải trở đầu dậy, để rủi ro cây quạt máy có sứt ra rơi xuống thì chỉ chơn chàng bị thương thôi.

Nhưng chàng chợt nhận ra là nằm day đầu ở chơn giường thì mặt bị soi sáng nhiều hơn, mặc dầu xa đèn. Chụp đèn không úp hẳn xuống mà đưa miệng hơi hơi về phía chơn giường ấy.

"Nhưng mặc, lát nữa mình sẽ lăn nghiêng day vào vách cho đến giây phút cuối cùng mà nó không thối lui được nữa. Vả kẻ mới vào chưa quen với ánh sáng nầy, sẽ không phân biệt gì cả đâu".

Ngàn lại hồi hộp lo sợ vì cái giây phút trông đợi ấy. Chàng lại sợ rồi Suzanne không đến vì may mắn bất ngờ nào giúp nàng kiếm được tiền bằng cách khác, hay cũng cứ bằng cách nầy mà, trước giờ ước hẹn.

Nếu như vậy, chị Sáu sẽ tới đây để hủy lời hẹn, hoặc bắt đền chàng bằng một người khác. Cố nhiên là chàng sẽ từ chối vì chàng không có mục đích hành lạc.

Và nếu như vậy thì chàng sẽ khổ vô cùng, khổ vì biết một sự thật đau lòng, lại không được an ủi nào hết bằng sự trả thù.

Trong giây phút nầy thì Ngàn đã hết ngạc nhiên vì tình trạng còn nguyên trinh của Trâm.

Nằm buồn, thoạt tiên chàng lấy cái câu của chị Sáu, câu "mẹ nào con nấy" để mà chửi thầm Suzanne. Nhưng nhờ đó mà chàng sống thụt lùi lại cái dĩ vãng mấy năm về trước rất kỹ, và chợt nhận ra rằng không phải thế, và Suzanne Trâm, mãi đến ngày nay vẫn còn là một trinh nữ là điều dĩ nhiên như vậy, không thể khác được.

Mẹ Suzanne đẹp kinh hồn, nhưng phong thái của chị ta là phong thái của một chị hàng rong học làm sang chưa thuộc và thỉnh thoảng ló đuôi.

Cha nàng, ông cha ghẻ ấy, cũng là người trong hàng dân giả, nhờ khôn lanh mà khá lên được, nên chọn vợ chỉ chú trọng về nhan sắc. Phương chi đây là vợ chấp nối mà ông ta dùng để làm món trang trí cho dễ giao thiệp làm ăn.

Trâm thì khác hẳn mẹ. Nói mẹ nàng kiêu hãnh không đúng. Mụ ấy làm phách một cách dốt nát, cái phách của chiên cỏ nhảy lên ngôi hoàng hậu hay ngôi bà hoàng. Nhưng mụ ta không may mắn nên có lẽ chỉ được nằm cạnh một ông hoàng nào đó có một đêm thôi và đẻ ra Suzanne, đứa con của đêm ái ân duy nhứt ấy.

Suzanne Trâm đã thừa tự của người cha vô danh cái phong thái trưởng giả lâu đời và mẹ nàng có tham vọng giúp nàng lên thật sự vì nàng có điều kiện hơn mụ ta nhiều.

Để đạt mục đích, mụ ta quyến rủ vương tôn công tử đến nhà, cả hai vợ chồng đều sống rất hào nhoáng, quá sức họ, ông chồng có mục đích nới rộng vòng giao thiệp làm ăn, bà vợ nhằm bủa lưới bắt cá.

Nhưng mồ cha những con cá chúng không bao giờ cắn câu cả.

Cá không ăn câu mồ cha con cá dại

Cần câu anh cầm, nghĩ lại con cá khôn.

Câu ca dao nầy ở đây rất đúng, vì kẻ cầm câu không bảo đảm cho miếng mồi chút nào với tác phong bê bối của kẻ ấy.

Vương tôn công tử họ dám bỏ ra bạc triệu để mua Suzanne, nhưng không ai dại mà cưới nàng, cưới một cô gái cha mẹ như thế mà cũng không được lấy đồng xu hồi môn nào an ủi cho.

Tuy thế, mụ mẹ của Suzanne không ý thức được điểm khôn ngoan đó của bọn đàn ông con trai, nên đã giữ Suzanne rất kỹ, thả lỏng nàng để câu một con cá ngốc, nhưng không thả lỏng hẳn vì mụ ta có cột sợi dây sau lưng nàng để kịp kéo về khi nào thấy nàng dại dột sắp ngã.

Đó là lối câu nhấp bằng mồi nhái, con nhái mồi chạy nhảy lăng xăng có vẻ tự do ghê lắm, nhưng coi chừng ! Cài đùi của nó bị móc vào lưỡi câu và lưỡi câu cột ở đầu dưới của sợi nhợ, cần câu cột ở đầu trên, và đuôi cần do một con cáo già nắm lấy. Cần và nhợ dài quá sức, không ai thấy kẻ cầm câu, nhưng cá có táp thật bằng hôn nhơn thì kẻ ẩn mặt để cho mà táp, chớ đừng mong rỉa mồi.

Đã bảo Suzanne bạn trai rất đông và nhảy nhót lu bù. Các cụ ngỡ hễ ôm đàn ông con trai mà nhảy thì rất dễ hư và không có cô gái nào nhảy đầm mà còn tân được cả.

Sự thật thì trái hẳn.

Những cô gái đông bạn trai rất bối rối trong việc lựa chọn và thường thì sự bối rối đó giúp họ còn trong sạch được về xác thịt, không như những thiếu nữ khuê môn bất xuất, giàu tưởng tượng quá và thường yêu ngay người con trai mới gặp trong đời các cô.

Những cô gái nhảy đầm lại hơn một bực nữa. Ôm đàn ông con trai, họ bị kích thích dữ trong giai đoạn đầu, và nếu chưa hư thì họ sẽ quen đi, như là chai rồi vậy và hết rung động vì sự đụng chạm nữa với người khác giống.

Hơn thế, trong những đêm dạ vũ, tự ái của họ chỉ cho họ tham vọng làm cây đinh huy hoàng mà thôi. Họ thích làm bà chúa của muôn người chớ không nghĩ riêng tới người nào cả, kể cả các auh con trai bồ ruột đã đưa họ đến đó sau hàng tháng hàng năm đeo đuổi, những anh

No Tags

About the Việt Di Trú Forum

Forum Timezone: UTC 8

Most Users Ever Online: 403

Currently Online:
29 Guests

Currently Browsing this Topic:
1 Guest

Membership:

There are 7666 Members
There have been 276 Guests

There are 2 Admins
There are 5955 Moderators

Top Posters:

nhqvietnam – 102
porton – 101
kimha2311 – 81
Quynhdoan1180 – 77
pquynh92 – 73
pramy – 69

Recent New Members: Jamestiz, tiendoa1963, Khanh Ng, Williammon, CharlesImary, Le Anh Kiet, Kamagrduems, Travisjicle, Slotoman, tungphan13, Georgegreby, RobertOliynuk, TNekitbka, Donnagor, SANGDO, lichdo, HershelDuh, daobatam.vt, Lankdek, AngeloVal, Bryantmopay, cliggeltPoice, Walterplerm, Charlottezep, Semmionshof, smmus.es, Robertgeofe, thuy mimosa, bef, Pharmaciesmeany, Enlignevept, hieubao1998, WilliamGreda, tuansigma, ScottEncox, Veragrice, Kix, sergeyagrisy, haotran0201, alibaba80, AsaresSeer, SDaresSeer, KennethHoaby, AngelBom, Paydaycreap, RobertInofs, DennisGon, khanhlinhhh, PassBarneexia, MariaSheEf, Zacharyrog, Nicexedari, Hahatone_Rus, Rebeccacum, Instafollowfast.com, Thomashauby, Hoang Chinh, RandalDob, Michaelgrild, Autopositiv-roott