You must be logged in to post Login
Search Forums:


 






Minimum search word length is 4 characters – Maximum search word length is 84 characters
Wildcard Usage:
*  matches any number of characters    %  matches exactly one character

Giai Nhân Và Đại Đế

No Tags
UserPost

1:46 pm
October 9, 2013


binhthanh

binhthanh
Moderator

posts 575

MỤC LỤC [−]

  1. Gian truân từ thuở mới ra đời
  2. Cô dâu của tòa nhà Sơ-tông
  3. Đêm tân hôn lịch sử
  4. Lá rụng về cội
  5. Hiểm nguy trên biển cả
  6. Vào tay kẻ cướp
  7. Ra tù vào khám
  8. Lọt vào hang hùm
  9. Chui vào hang sói
  10. Kẻ thù hay người yêu?
  11. Rơi vào lưới tình
  12. Vào tay bọn phản loan
  13. Hai ngã đường tình
  14. Người yêu của Đại Đế
    15. Con ma trong ngôi nhà cổ
  16. Người chết hiện về
  17. Tình yêu mất, khổ lụy còn
  18. Lòng dạ đàn ông
  19. Muốn ly hôn phải kết hôn
  20. Một ngày bằng ba thu
  21. Người chồng vô hình
  22. Hôn lễ rợn người
  23. Tỳ vết của tiền nhân
  24. Hiệp sĩ bên đường
  25. Người yêu không duyên số
  26. Định mệnh an bài
  27. Duyên phần kết cuộc
 
 

Vài lời giới thiệu

Giai Nhân Và Ðại Ðế là một tác phẩm phỏng theo bộ trừờng thiên tiểu thuyết: «Marianne, une étoile pour Napoléon» của nữ văn hào Pháp Juliette Benzoni.

Bộ truyện này được giải văn chương Pháp năm 1960 về bộ môn dã sử tiểu thuyết và đã được dịch ra 16 thứ tiếng quốc tế, mà nhà văn Huỳnh Dung có thay đổi tình ý cho hợp với cảm quan của người Viêt Nam.

Vai chính trong truyện là Mai Anh, người con gái đẹp hai giòng máu Pháp – Anh, tài sắc vện toàn nhưng phận số long đong.

Vốn là con một vị Hầu tước thời vua Louis 16, Mai Anh được nuôi dưỡng và giáo dục ở Anh bởi người dì ruột, vì cha mẹ bị giết chết sau cuộc cách mạng 14/7/1789 của Pháp.

Năm 17 tuổi Mai Anh được dì cho phép kết hôn với một thanh niên quí tộc Anh, nhưng vào đêm tân hôn nàng biết được chồng là một tên lưu manh đào mỏ, thì đau đớn cùng cực và trong lúc bị chồng sĩ nhục, nàng uất hận giết chồng rồi bỏ xứ Anh trốn về quê cha.

Cuộc ðời nàng từ ðó vào sinh ra tử, ra tù vào khám, lúc rơi vào tay những tên trùm chính trị, lúc lọt vào ổ phản động… Cho ðến khi sa vào lưới tình của một vị hoàng ðế  bá chủ Âu châu» thì gỡ mãi không ra. Ðể rồi trọn đời ôm mối tình si với chàng thanh niên nước Mỹ: Người hùng của đại dương…

Câu chuyện được lồng trong khung cảnh lịch sử chiến tranh Âu châu vào thời Nã-phá-Luân (Napoléon). Tuy không có những trận đấu kiếm kinh hồn lạc phách như kiếm hiệp TrungHoa, nhưng không kém lâm ly gay cấn và hồi họp bởi những pha chiến tranh gián điệp… mà Mai Anh, một giai nhân sắc nước hương trời bị đẩy đưa vào thời cuộc, phận số má hồng truân chuyên khổ ải như Thúy Kiều.

Cho hay «Má hồng phận bạc»! Dù Ðông phương hay Tây phương, số phận của người con gái đẹp bao giờ cũng long đong. Phải chăng vì: «Tạo Hóa đố hồng nhan?»

Mời ðộc giả thưởng thức câu chuyện này để biết số phận của nàng Kiều Tây phương.

Nhà xuất bản

CHƯƠNG MỘT

GIAN TRUÂN TỪ THUỞ MỚI RA ĐỜI

Nơi gian phòng nhỏ của toà nhà đồ sộ Sơ-tông có một người con gái ngồi bên cạnh lò sưỡi, nét mặt thật chán chường. Chiều nay nàng cảm nghe ghét tất cả mọi người và ghét cả chính mình. Khi mà nỗi cô đơn đè nặng tâm hồn, nàng có cảm giác như thế.

Bên ngoài khu vườn gió thổi lồng lộng. Tiếng gió rít từng cơn, xoáy cuồng quanh lâu đài như gom góp tất cả những rét mướt của vũ trụ để báo hiệu cơn giông sắp tới.

Dường như bảo tố đè nặng tâm tư người con gái đã quá xuân, mang giòng máu Sơ-tông! Không còn ai nữa để hưởng cái gia tài đồ sộ quí phái này. Cũng không còn cảnh ong bướm dập dìu ngày nào với những chàng trai anh tuấn…

Bây giờ không còn ai nữa ngoài Huê-Li, một người con gái vào mớ tuổi quá xuân 38, với một chân tật nguyền. Nàng bước đi khập khểnh trong cuộc đời mà không muốn nhìn người đời, cũng không muốn nghĩ đến tình yêu!

Thật ra khi xưa không phải là không có kẻ muốn cầu hôn nàng. Nhưng những người đến với nàng hình như họ đến vì cái gia sản của giòng họ Sơ-tông, hơn là vì tình yêu, nên nàng vừa khinh bỉ họvừa chán chường với thế đời và quyết định sống cô độc.

Cuộc đời buồn như màu áo xám nàng đang mặc, dù vậy người ta vẫn trông thấy ánh mắt nàng tiềm tàng niềm hãnh diện về nguồn gốc giàu sang quí phái của mình.

Phút chốc trời đất vụt lặng yên. Mưa gió dường như đã ngưng? Ngoài ngõ in hình như có tiếng chân người và tiếng chuông reo?

Một con chó to lớn đang co mình nằm ngủ cạnh chân chủ bỗng giật mình tỉnh giấc. Đôi chân có khều khều chân chủ và sủa lên mấy tiếng «quấu quấu»

- Suỵt! Ngoan nào!

Huê-Li vừa lên tiếng với con vật, vừa lấy tay vuốt nhẹ trên đầu nó. Tự nhủ: «Tiếng người ở bên ngoài có lẽ là nô bộc già của ta đi đâu mới trở về, hoặc nông dân trong làng ghé thăm người làm vườn nhà nàng.»

Không thắc mắc thêm, nàng trở về với nỗi nghĩ ngợi riêng tư của mình… Nhưng con chó không ngủ trở lại! Nó cảm biết có sự khác lạ và lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài.

Dường như có tiếng chân quét nhẹ trên sỏi, tiếng chân đi vào khu hoa viên và tiến thẳng về khách sảnh? Huê Li cau mày tự hỏi:

- Chẳng lẽ ta có khách? Ai lại đến đây vào giờ khuya như thế này?

Nàng còn đang thắc mắc, chợt nghe tiếng chân hối hả bước vào phòng. Cánh cửa mở ra… Huê Li trông thấy Pha-ri, người tớ trung thành của nàng xuất hiện với sắc mặt hết sức khích động. Nàng chưa kịp lên tiếng, người tớ già đã kính cẩn nói:

- Thưa tiểu thư! Có một người đàn ông… một người lạ… muốn gặp tiểu thư.

- Ai vậy? Người ấy muốn gì? Sao ngươi có vẻ mặt khó chịu vậy Pha-ri?

Sắc mặt người tớ già càng tỏ vẻ khó chịu hơn, đáp:

- Cũng vì ông ta là một người Pháp! Một tu sĩ Pháp! Vâng! Một tu sĩ trong tay có ẵm một trẻ sơ sinh!

- Hả? Ngươi nói sao? Một tu sĩ bồng con trên tay? Bộ ngươi điên sao nói bậy bạ vậy?

Nàng là người theo đạo Tin Lành, nên không thích người của Thiên Chuá giáo. Hơn nữa một tu sĩ Thiên Chuá giáo càng làm nàng nghi ngờ điều không hay. Bởi thế giọng nói của nàng đầy bực tức:

- Ngươi mau ra ngoài tống khứ khách khỏi nhà ta ngay!

Pha-ri vâng lệnh chủ tức tốc chạy ra ngoài… Cuối dãy hành lang thấp thoáng một người đàn ông dáng dấp nhỏ thó, mình khoác áo đen, trên tay ôm vật gì? Tiếng ông ta vang từ xa:

- Tôi nghĩ rằng nữ chủ nhân sẽ nhận vật này. Không ai có thể từ chối điều mà Thượng Đế đã ban.

Người ấy nói giọng thật dịu và bước nhanh tới trước cửa phòng Huê-Li. Huê Li đưa mắt quan sát ông ta…

Một người đàn ông xa lạ, râu không cạo, gần như che bít cả mặt. Tuy vậy với đôi mắt sáng đầy nghị lực vẫn hiện ra nét thông thái, xen lẫn với lo âu.

Tuy bực mình, nhưng thoáng nhìn khách lạ có vẻ một người khá đoan chính, Huê Li đã dịu cơn giận dữ, song nàng vẫn nói với khách lạ bằng giọng mỉa mai:

- À, thì ra ông là người Thượng Đế sai tới đây à? Phúc đức cho tôi quá!

Nàng bỗng quay sang người tớ già của mình, lớn giọng nói như thét:

- Ngươi mau gọi tất cả tôi tớ trong nhà đến đây tống cổ người của Thượng Đế ra khỏi nhà ta ngay! Cũng để cho mọi người nhìn thấy đứa con trong chiếc áo tu của ông ta luôn thể.

Nàng những tưởng khách sẽ rúng động về thái độ và giọng nói mỉa mai của nàng. Nhưng không! Người ấy vẫn đứng yên lặng và hết sức bình tĩnh, nhìn nữ chủ nhân với ánh mắt hiền từ. Một lúc sau, chờ cơn thịnh nộ của nàng đã qua, người ấy ôn tồn nói:

- Tiểu thư muốn xô đuổi tôi hay thái độ nào với tôi cũng được, nhưng hãy thu nhận đưá bé này… Nó là đưá bé của Thượng Đế ban cho tiểu thư… Nó không là của tôi, mà là của…

Huê Li lạnh lùng ngắt lời:

- Của ai tôi không cần biết! Nó không dính líu gì…

Không để nàng nói dứt câu, khách nói một hơi:

- Đưá bé này mang tên Đờ-sơ-na, con của Hoa-na Sơ-tông, em gái của tiểu thư!

Huê Li có cảm tưởng như vừa bị tiếng sét đánh ngang tai. Nàng run rẩy để rơi cây gậy xuống nền nhà kêu lên một tiếng khô khan.

Trong khi ấy khách kéo chiếc áo choàng của mình đã ướt đẫm vì trời mưa, bước gần đến lò sưỡi. Dưới ánh sáng lập loè… trong vòng tay người ấy hiện ra gương mặt của một bé sơ sinh, đôi mắt nhắm khít như đang ngủ say trong cái bọc khăn đơn sơ.

Huê Li định mở miệng nói, nhưng quai hàm nàng như dính cứng, không mở ra được! Nàng nhìn đưá trẻ đang ngủ say trong tay khách, lòng bồi hồi xúc động, đứng chết lặng một chỗ. Người tớ già cũng đứng im ru một bên, không dám lên tiếng.

Một lúc sau Huê Li đã qua cơn xúc động, khẽ bảo người tớ già:

- Thôi được Pha-ri! Ngươi hãy lui vào trong để ta nói chuyện riêng với khách.

Chờ Pha-ri đi khuất, nàng quay sang khách ôn tồn hỏi:

- Ông là ai?

- Tôi là em họ của Hầu tước Đờ-sơ-na, em rể của tiểu thư, cũng là cha đỡ đầu (nghĩa phụ) của đứa bé này. Tên tôi là Ga-thi, linh mục Thiên Chuá giáo.

Nhìn khách lúc nói, không có vẻ con người gian dối. Huê Li hối hận cử chỉ bất lịch sự của mình khi nãy, nên nhỏ nhẹ nói:

- Tha lôĩ cho tôi về thái độ kém nhã nhặn vừa qua. Tôi không ngờ có sự thăm viếng đột ngột này của Cha. Nhưng mà có phải đúng như cha vừa nói, đưá bé này là cháu của tôi?

- Vâng! Đúng như vậy! Nó tên là Mai Anh, con gái của em tiểu thư và Hầu tước Đờ-sơ-na. Thưa tiểu thư! Tôi mang nó đến đây để cầu cứu tiểu thư hãy đón nhận nó. Bởi vì nó không còn ai để thương yêu ngoài tiểu thư và tôi!

Câu nói của vị tu sĩ vừa dứt, Huê-Li cũng vừa nghe lọt vào tai, mặt trắng phệt, toàn thân run rẩy. Nàng lần dò đi thụt lùi đến khi đụng vào thành ghế thì buông mình xuống thật nặng nề, run giọng hỏi:

- Việc gì đã xảy ra? Em gái tôi đâu? Em rể tôi đâu? Tại sao Cha phải mang đưá bé này đến tôi? Phải chăng cha mẹ nó…

Nàng không dám nói hết câu. Người tu sĩ cũng đoán được nàng muốn nói gì, đôi mắt rưng rưng lệ, nhìn Huê-Li với ánh mắt thương cảm.

Nàng mặc chiếc màu xám viền trắng, mớ tóc hung đỏ buộc bởi một dây băng màu xanh trời. Trông nàng có vẻ oai nghiêm đáng kính. Nàng khẽ kéo cái chân đau, nguyên nhân bị té ngựa hồi 5 năm về trước. Cái chân không có cơ hội chữa lành.

Vị Linh mục như thấu hiểu nỗi khổ đau của cô gái này, nhất là sự cô đơn trong đời nàng ta. Ông ngùi ngùi nói:

- Tha lỗi cho tôi vì đem tin buồn đến cho tiểu thư. Một tháng trước đây nữa hoàng Ma-ri An-tô-nét bị quân cách mạng xử chém trên đoạn đầu đài để chống chế độ quân chủ, thì hai ngày sau có người cũng bị xử tử vì trung thành với hoàng gia. Người ấy là Hầu tước Đờ-sơ-na!

- Còn em gái tôi?

- Em của tiểu thư? Than ôi! Nàng cũng xin chết theo chồng! Nàng yêu Hầu tước, nên không thiết sống nữa! Hôm ấy cả hai cùng dắt tay nhau lên đoạn đầu đài mà tưởng chừng như họ đi dạo chơi…

Tiếng nấc của Huê-Li ngắt lời Cha Ga-thi. Nàng không thể đè nén nỗi cảm xúc lâu hơn nữa! Những dòng lệ tuôn trào như thác đổ nguồn!

Thì ra Hoa-na đã chết! Em gái nàng đã chết! Cô em xinh đẹp của nàng đã theo chồng lìa đời vào tuổi thanh xuân!

Hoa-na nhỏ hơn Huê-li 15 tuổi. Cả hai mồ côi cha me, nên Huê-li thương em hơn hết trên cõi đời này. Khi xưa đáng lý ra em nàng đã thành hôn với một Công tước Anh, như sự mong muốn của nàng. Nhưng Hoa-na từ chối lời cầu hôn của Công tước, vì yêu một nhà ngoại giao trẻ tuổi đẹp trai người Pháp.

Ngày Hoa-na theo chồng lìa quê hương ra đi, Huê-Li cảm nghe như mất tất cả niềm vui trong đời. Và cũng không hiểu tại sao ngày ấy nàng có linh tính như cuộc đời em gái nàng sẽ rất bi thảm, mà không hiểu nguyên do bởi đâu?

Giờ đây mỗi lời tường thuật của Cha Ga-thi càng làm cho Huê-li tưởng mình đang sống trong ác mộng.

Cảm thương nỗi đau khổ của người con gái trước mắt, Cha Ga-thi ngưng lời, không kể thêm nữa. Ông hồn nhiên ru đưá bé trên tay.

Huê-Li bấy giờ mới sực nhớ đến đứa bé. Nàng đưa tay đón nó bế vào lòng, mân mê bàn tay nhỏ xíu của nó, ánh mắt chan chứa thương yêu như người mẹ hiền vừa gặp lại con.

Cha Ga-thi dường như đã quá mệt mỏi sau cuộc hành trình, nên khi Huê-li đón đưá bé, Cha cũng buông mình xuống ghế một cách mệt nhọc.

Huê-li nhoẻn miệng cười hỏi:

- Nó giống ai vậy hỡ Cha? Hoa-na tóc vàng, sao tóc nó tóc nâu?

- Nó giống màu tóc của cha nó. Đôi mắt giống mẹ. Chốc nữa nó tỉnh thức tiểu thư sẽ thấy đôi mắt nó.

Cha Ga-thi vừa dứt câu bỗng nhiên đứa bé mở đôi mắt xanh kháu khỉnh nhìn dì nó… Thình lình chiếc mũi dọc dừa của nó nở phình ra và cái miệng xinh xinh nhỏ xíu vụt hét lên. Huê Li hoảng kinh, nhìn Cha Ga-thi hỏi dồn:

- Việc gì vậy Cha? Nó bị đau chăng? Hay là tại tôi làm đau nó?

Cha Ga-thi mỉm cười trấn an:

- Tôi nghĩ, có lẽ nó đói. Vì từ sáng đến giờ tôi chưa có gì cho nó ăn.

- À, thì ra nó đói? Chắc Cha cũng đói?

Huê-Li biết mình hỏi một câu thừa nên vội vàng xin lỗi:

- Tha lôĩ cho tôi! Tôi vì nỗi đau thương mà quên mất Cha đang đói và đứa bé thiên thần này khát sữa.

Trong phút chốc cả tòa lâu đài rộn ràng vì lệnh truyền của chủ. Bao nhiêu tôi tớ trong nhà đều làm việc tốc hành. Người lo nấu nướng sữa soạn bữa ăn, kẻ lo nước uống, rượu ngon, kẻ sắp bàn tiệc…

Riêng Pha-ri chạy tìm bà vú Sen-kinh tới hầu chủ. Huê-Li trao đưá bé cho Sen-kinh và nói:

- Đây này Sen-kinh. Đây là cái còn lại của tiểu thư Hoa-na. Những tên uống máu người đã giết tiểu thư, vì tiểu thư yêu hoàng hậu của họ. Bây giờ vú hãy chăm sóc đưá bé này. Nó không còn ai nữa, ngoài chúng ta… ngoài tôi! Và tôi cũng không còn ai, ngoài nó!

Khi tất cả gia nhân rút lui khỏi nhà khách, Huê Li quay sang Cha Ga-thi cố gượng cười, mặc dù lệ còn ướt đọng trên mi:

- Kính mời Cha dùng bữa… Và cũng xin Cha kể cho tôi rõ hết nỗi đoạn trường này.

Phải một thời gian khá lâu Cha Ga-thi mới tường thuật xong nỗi gian truân từ khi mang đưá bé trốn sự lùng bắt của quân cách mạng và sau đó Cha và nó rời dinh thự Đờ-sơ-na như thế nào… lìa đất Pháp như thế nào… Nhất nhất Cha thuật lại rõ ràng.

Trong khi đó, trên tầng lầu thứ hai của toà lâu đài ở một gian phòng khá rộng, Mai-Anh ngủ say sau khi được tấm rửa và bú no nê. Bên cạnh chiếc nôi nhung gấm đó, người vú già ru nhè nhẹ…

° ° °

(tiếp theo chuơng 2 : Cô dâu của tòa nhà Sơ-tông)

No Tags

About the Việt Di Trú Forum

Forum Timezone: UTC 8

Most Users Ever Online: 403

Currently Online:
41 Guests

Currently Browsing this Topic:
1 Guest

Membership:

There are 7666 Members
There have been 276 Guests

There are 2 Admins
There are 4449 Moderators

Top Posters:

nhqvietnam – 102
porton – 101
kimha2311 – 81
Quynhdoan1180 – 77
pquynh92 – 73
pramy – 69

Recent New Members: BANANA, thechienpham, sophia.nguyen, Berniehardy, Lai Quyen, nguyendungseapool, MatthewRaw, NGUYEN HOANG SANG, hongcam, domovluxuryhotel, Hiep Ly, AlinaWewaw, haikhoanguyen, piterres, JamesJem, Tran Trung Dung, NancyWharf, BURGERhem, DAVIDcaumb, Billiepeefe, trankhoi, Tony Nguyen, MaiKhanhLy, tanpham2104, Phan Man Gia, Francisnar, lenhan, RJMilan, HowardnoT, conlansonvietnhat, vuongho, kuben, HoangPhuoc, Bobbyhubre, BruceSlady, DerekInfum, mtnt2019, thaothao, Gam Nguyen, thanhmai2501, duythucnguyen, dannyhoang9, maile1979, Olymptrade.broker, Davidcok, Kevinkib, homyhanh, milou, Danielsak, tienduc, Mariomow, maile1111, Matthewcycle, sonthanh69@gmail.com, Hien Chu, khanhstar, nguyenduc, atomo2, Chau Nguyen, le van ut