You must be logged in to post Login
Search Forums:


 






Minimum search word length is 4 characters – Maximum search word length is 84 characters
Wildcard Usage:
*  matches any number of characters    %  matches exactly one character

Phật giáo-Nghệ thuật sống

UserPost

10:49 am
August 20, 2017


khaihuy

Moderator

posts 1415

Tại sao nên sống lương thiện – đây là câu trả lời hay nhất

Một ngày nào đó tất cả mọi người sẽ minh bạch, muốn có được tấm lòng lương thiện còn khó hơn sự thông minh. Bởi thông minh là thiên phú mà lương thiện lại là sự lựa chọn. Vậy nên, nếu có lúc cuộc sống này bắt ta lựa chọn, đừng ngần ngại lựa chọn trở thành người thiện lương.

Ảnh minh họa – Nguồn: Internet

Câu chuyện thứ nhất

Tôi bắt taxi, vừa lên xe vài phút, tài xế đột nhiên dừng xe bên đường, cất giọng run run: “Cháu chờ chú một chút được không, đến bây giờ chú vẫn chưa ăn tối, chú mắc bệnh tiểu đường…" Nói xong liền vội vàng mở hộp lấy ổ bánh mì khô ra ăn như hổ đói.

Cạnh chỗ đậu xe có một sạp báo, tôi mua một bình nước đưa cho người lái xe. Chú ấy giật mình nhận lấy, ánh mắt long lanh đầy cảm xúc. Lúc đó tôi chỉ có một suy nghĩ: “Chú ấy là ba của ai? Là chồng của người nào?” Suýt chút nữa tôi đã khóc, thật sự đấy! Bởi vì nhiều năm trước, ba tôi cũng là một người lái xe taxi từng trải qua sự việc tương tự.

Khi đó, điều kiện kinh tế nhà tôi không khá giả gì, vì muốn kiếm thêm tiền để lo cho gia đình ba tôi đã liều mạng làm việc. Chỉ mất 3 phút ba tôi đã ăn xong một suất cơm hộp, có nhiều lúc quá bận qua giờ ăn ba liền tranh thủ lúc chờ đèn đỏ ăn tạm vài miếng bánh mì, bánh bao cho xong bữa. Sau một thời gian dài ăn uống thất thường như thế, bố tôi bị loét dạ dày.

Có một hôm đến rạng sáng ba tôi mới về nhà, người tiều tụy, sắc mặt tái nhợt, nhưng khi nhắc đến 2 vị khách cuối cùng tối qua, ba lại xúc động đến rơi nước mắt. Thì ra hôm đó ba bị căn bệnh loét dạ dày hành hạ cả đêm, uống thuốc cũng không bớt đau, ỷ có sức khỏe tốt ba gắng gượng chịu đựng mà tiếp tục làm việc.

Thế nhưng chưa đưa 2 vị khách đến nơi, ông đã không chịu đựng được nữa đành phải tấp xe vào lề, cố nhịn cơn đau dữ dội để nói lời xin lỗi và mời họ bắt xe khác đi. Cặp đôi tình nhân đó dường như phát hiện ra điều bất thường nên sau khi xuống xe đã không bỏ đi ngay.

Khi đó điện thoại còn chưa phổ biến như bây giờ nên việc liên lạc người nhà hay bệnh viện đều rất bất tiện. Ba tôi tay run lẩy bẩy xé mở gói thuốc bột nhưng không pha nước uống mà đổ tất cả vào miệng, nuốt khô và gục xuống vô lăng, thở dốc đợi cơn đau qua đi.

Thế nhưng không có hiệu quả, một cơn buồn nôn ập đến, ông vội đẩy cửa xe ra, nằm bò trên mặt đất nôn ra cả mật xanh, mật vàng. Ông gần như có cảm giác mình không qua khỏi.

Đôi tình nhân kia nhìn thấy liền chạy lại đỡ ba tôi dậy, hỏi ông có muốn đến bệnh viện không. Ba tôi đau đến nỗi không thốt nên lời, được hai người nửa nâng nửa cõng mang tới bệnh viện ở góc đường đối diện (may mắn là bệnh viện ở ngay gần chỗ đó).

Sau khi được tiêm thuốc, cơn đau nhanh chóng giảm bớt, lúc này ba tôi mới phát hiện những thứ ông nôn ra dính cả vào người hai vị khách, vậy mà cô gái kia còn tốt bụng mua cho ông một bình sữa nóng để dùng khi uống thuốc.

Ba tôi vội vàng trả tiền lại nhưng nói sao cô gái cũng không chịu nhận, nói là coi như trả tiền xe. Cô cũng không chịu cho biết tiên hay lưu lại cách liên lạc, cứ thế ra về. Chuyện này đã trôi qua rất lâu rồi, nhưng mỗi lần nhắc đến ba tôi lại man mác buồn và ôn hòa nói: Người tốt nhất định sẽ có hảo báo!

Câu chuyện thứ hai

Vào mùa hè năm ấy, đại diện cho bệnh viện đến một viện dưỡng lão trao đổi nghiệp vụ hợp tác khám sức khỏe cho các cụ già.

Người quản lý ở đó làm khó đủ đường, đưa ra các điều kiện hết sức hà khắc, hơn nữa còn có nhiều hành động ám chỉ đòi tiền trà nước. Tôi vốn đã nghĩ đến việc bỏ qua, nhưng hôm nay có việc đi ngang qua viện dưỡng lao, tôi lại động viên bản thân cố thêm một lần nữa nếu không được thì coi như thôi.

Sau khi vào viện dưỡng lão, người quản lý không ở đó, trong sân chỉ có một ông lão đang quét rác. Tôi đành vào nhà chòi ngồi chờ và nói chuyện phiếm với ông lão.

Ông lão ho dữ dội, tôi nhìn thấy vậy mà không kìm lòng được, liền đưa cốc trà cho ông, thuận tiện vỗ lưng một lúc cho long đờm.

Hôm đó, tôi mặc một chiếc váy màu sáng, trong lúc vội vàng đã làm vài giọt nước trà bắn trúng để lại vết bẩn màu vàng. Ông lão thấy vậy luôn miệng xin lỗi, tôi cười bảo: “Không sao đâu ông“.
Sau đó, ông lão hỏi: “Cháu đến viện có việc gì thế?” Tôi trả lời: “Cháu đến bàn một nghiệp vụ nhưng e rằng không thành công rồi".

Nhìn ông lão nhấp từng ngụm trà nóng, bất giác tôi nhớ đến ông ngoại đã qua đời vì bệnh ung thư thực quản. Lúc còn sống, ông cũng thích dùng bình giữ nhiệt uống nước nóng. Nhất thời lòng trắc ẩn nổi lên, tôi liền nhắc ông lão đừng dùng bình giữ nhiệt đựng trà, uống nước nóng quá sẽ không tốt cho thực quản. Tôi cũng dùng thân phận bác sĩ để phổ cập cho ông một số thường thức y học để bảo vệ sức khỏe.

Nói chuyện một hồi, vị quản lý kia cũng về, thấy tôi và ông lão ngồi trong chòi, liền đi tới cúi người chào: “Tổng giám đốc Trần!”

Lúc đó, tôi thực sự kinh ngạc đến ngây người! Không ngờ thần tăng quét rác trong phim truyền hình có thể xuất hiện giữa đời thực như vậy!

Sự việc sau đó như thế nào cũng không cần nói nhiều nữa, tôi không chỉ thuận lợi bàn xong một nghiệp vụ mà còn ký được nhiều hợp đồng với các khách sạn do ông Trần đầu tư, và duy trì quan hệ hợp tác mật thiết suốt nhiều năm sau đó.

Người cho đi yêu thương thì sẽ được yêu thương lại, người làm phúc thì sẽ được báo đáp, người lương thiện cuối cùng sẽ có quý nhân phù trợ.

Câu chuyện thứ ba

Từ xưa Sa mạc Sahara được mệnh danh là vùng đất chết, hễ người nào tiến vào sa mạc này cũng không thoát được vận mệnh: Có đi không có về.

Vào năm 1814, một đoàn khảo cổ đã phá vỡ “lời nguyền” nói trên. Khi đó, ở bất cứ nơi nào trong sa mạc cũng có thể nhìn thấy xương người. Trưởng đoàn đã yêu cầu mọi người dựng lại, chọn nơi đất cao để đào hố chôn những bộ hài cốt này và dùng thân cây hoặc đá để làm bia mộ đơn giản.

Tuy nhiên, xương người trong sa mạc thật sự quá nhiều, việc chôn cất đã chiếm một khoảng thời gian quá dài. Các thành viên trong đoàn phàn nàn: “Chúng ta đến đây để nghiên cứu khảo cổ chứ đâu phải để thu dọn xương người“.

Vị đội trưởng kiên trì nói: “Mỗi bộ hài cốt đều từng là đồng nghiệp của chúng ta, mọi người làm sao có thể nhẫn tâm để họ phơi xương nơi hoang dã như thế này?”

Một tuần sau, đoàn khảo cổ phát hiện được rất nhiều di tích của người cổ đại đủ gây chấn động trên toàn thế giới. Nhưng lúc họ rời đi, bão cát đột nhiên nổi lên, mấy ngày liền không thể nhìn thấy Mặt trời. Tiếp đó, la bàn cũng mất tác dụng.

Đoàn khảo cổ hoàn toàn bị mất phương hướng, lương thực và nước uống cạn dần. Lúc này họ mới hiểu tại sao những đồng nghiệp kia không thể trở về.

Trong lúc nguy nan, vị trưởng đoàn đột nhiên nói: “Đừng vội tuyệt vọng, mọi người có nhớ không. khi đến đây chúng ta đã để lại dấu hiệu dọc đường!” Và thế là họ men theo những bia mộ đã lập khi chôn hài cốt, cuối cùng tìm được đường ra khỏi vùng đất chết. Về sau, khi trả lời phỏng vấn của báo chí, các thành viên của đoàn khảo cổ đều bùi ngùi nói: “Lương thiện chính là thứ đã giúp chúng tôi thoát khỏi sa mạc!”

Thật vậy, trong sa mạc mênh mông, sự lương thiện đã thôi thúc họ làm một việc nhân văn và chính hành động đó đã giúp cả đoàn tìm được đường về.

Trên con đường nhân sinh dài đằng đẳng, lương thiện chính là kim chỉ nam trong lòng mỗi người, giúp chúng ta thấy rõ nội tâm của mình, vĩnh viễn không bao giờ lầm đường lạc lối.

Câu chuyện thứ tư

Ông cụ Bạch Phương Lễ đã dành gần 20 năm cuối đời đạp xe ba gác và chắt chiu từng đồng bạc lẻ quyên góp tổng cộng 350 triệu nhân dân tệ (khoảng 55 triệu USD) cho hơn 300 trẻ em nghèo thiệt thòi của thành phố Thiên Tân.

Vào một ngày mùa Đông, ông đến trường Trung học Diệu Hoa tại Thiên Tân Trung Quốc, đưa hộp đựng cơm chứa 500 nhân dân tệ và nói: “Ông không làm nổi nữa rồi, sau này có thể không quyên góp được nữa, đây có lẽ là khoản tiền cuối cùng của ông“.

Vừa dứt lời, toàn thể các thầy cô giáo trong trường Diệu Hoa đều bật khóc. Nhìn cụ ai cũng biết cụ đang mệt mỏi lắm, có lẽ đó là lý do nhiều ngày rồi cụ mới đến, cụ đã gắng hết sức già với chiếc xe ba gác kia để dành dụm số tiền cuối cùng trong đời quyên góp ủng hộ nhà trường. Không lâu sau, cụ Lễ đã ra đi vĩnh viễn vì tuổi già sức yếu, thọ 93 tuổi.

Ít ai trong chúng ta có thể có được phẩm hạnh như ông, nhưng hy vọng trên thế giới sẽ còn xuất hiện nhiều câu chuyện tương tự.

Tôi vẫn luôn cho rằng thiện là một loại phẩm tính mềm mại nhất, nhưng cũng giàu sức mạnh nhất tiềm ẩn trong nhân tính của con người. Bất kể gian nan thế nào, chúng ta cũng nên giữ vững tấm lòng lương thiện; mặc kệ cô độc ra sao, cũng phải duy trì nhân cách cao thượng.

Trên thế giới này, cuộc sống của mỗi người đều có những khó khăn riêng, mong rằng mỗi trường hợp bi thương đều sẽ nhận được ấm áp tình người, mong rằng tất cả mọi người đều có thể đối đãi với nhau thật hòa nhã.

Một ngày nào đó tất cả mọi người sẽ minh bạch, muốn có được tấm lòng lương thiện còn khó hơn sự thông minh. Bởi thông minh là thiên phú mà lương thiện lại là sự lựa chọn. Vậy nên, nếu có lúc cuộc sống này bắt ta lựa chọn, đừng ngần ngại lựa chọn trở thành người thiện lương.

Vườn hoa Phật giáo

10:54 am
August 20, 2017


khaihuy

Moderator

posts 1415

Người đời vui buồn trong được mất

Được làm cho ta vui vẻ, Mất làm cho ta phiền muộn, khổ đau.

Ảnh minh họa – Nguồn: Internet

Trong cuộc sống với muôn vàn sai khác, chúng ta ai cũng ước mơ, mong muốn mình có được việc làm ổn định, sự nghiệp vinh hiển, công thành danh toại, có gia đình và sống hạnh phúc lâu dài nên khi được thì ta thích thú, vui mừng, đến khi mất thì ta bất an, lo lắng, buồn rầu, đau khổ. Ta cho “được” là may mắn, là hên, là hạnh phúc nên ta vui vẻ, mừng rỡ. Ta cho “mất” là thất bại, xui rủi nên cảm thấy phiền muộn, khổ đau.
Được làm cho ta vui vẻ,

Mất làm cho ta phiền muộn, khổ đau.

Đây là hai ngọn gió đầu trong tám gió, hai gió này lúc nào cũng rình rập mỗi người chúng ta không một phút giây lơ là từ khi ta có mặt cho đến khi từ giã cõi đời.
 
Lúc hưng thịnh ta làm ăn xuôi chèo mát mái, phát tài hưởng lộc, ăn nên làm ra, do đó sinh tâm vui mừng, phấn khởi. Khi bị sa cơ thất thế, thua kém lỗ lã thì lại buồn rầu, lo lắng, cảm thấy bị mất mát, đau thương rồi sinh ra phiền muộn, đau khổ. Được thì ta vui vẻ, mất thì ta đau khổ, được và mất là hai thứ dễ làm cho ta buồn rầu, lo lắng hay an vui, hạnh phúc.
 
Từ ngữ “thịnh-suy” được triết lý bằng bốn cặp đối đãi nhau như hơn-thua, thắng-bại, lời-lỗ, cuối cùng là được và mất. Bởi hơn thì được, thua thì mất; thắng thì được, bại thì mất; lời thì được, lỗ thì mất; và giống như thế khi mới sinh ra ta cho là được, đến khi từ giã cõi đời ta cho là mất.
 
Hai ngọn gió “được-mất” này luôn theo ta mãi, nhưng được thì ít mà mất thì nhiều bởi lòng tham lam, ích kỷ vô bờ bến. Khi gặp thất bại bị thua lỗ, thiệt thòi, mất mát, ta sa sút, suy sụp vì phiền muộn, khổ đau xâm chiếm tâm hồn. Lúc được thời thì lên như diều gặp gió, ta cảm thấy hân hoan, vui vẻ, hạnh phúc, nở mặt nở mày với ông bà cha mẹ, sung sướng hãnh diện với bạn bè người thân.
 
Những lúc vui thú như vậy ta cảm thấy thân tâm an lạc, nhẹ nhàng. Đến khi thất bại, tán gia bại sản, tài sản chỉ trông thoáng chốc tan thành mây khói làm cho ta cuồng tâm loạn trí, sống dở chết dở như kẻ điên khùng, có khi còn muốn quyên sinh tự tử để chạy trốn khổ đau. Cuộc sống mưu sinh với không biết bao nhiêu mồ hôi và nước mắt, ta vật lộn với đời tìm kế sinh nhai chỉ để giành được một chút hy vọng mỏng manh là nhà cao cửa rộng, gia đình hạnh phúc nên luôn cố gắng đấu tranh sống còn.
 
Thường thì cái mất nhiều hơn sự được, do đó chúng ta dễ dàng sa ngã trong tối tăm, si mê, mờ mịt. Nếu ta không có chút lòng tin nơi cuộc sống, không có ý chí và nghị lực thì ta sẽ là người gục ngã trước tiên bởi cuộc sống không đơn giản và dễ dàng như ta tưởng.
 
Có một người họ Tái nên người ta thường gọi là Tái ông. Một hôm, con ngựa yêu quý và tốt nhất trong nhà đi đâu mất biệt không thấy trở về. Nghe tin hàng xóm mới đến chia buồn và nói lời an ủi: “Tội nghiệp cho cụ quá, cụ là người nhân từ, phúc hậu từ xưa nay, vậy mà có con ngựa quý  lại bị mất.”
 
Lúc đó, Tái ông mỉm cười nói: “Cũng chưa chắc như thế đâu, nhiều khi trong cái rủi lại có cái may.” Vài ngày sau con ngựa đi mất trở về và còn dắt theo con ngựa khác đẹp đẽ hơn, khi đó hàng xóm mới đến chia mừng cùng ông: “Ðúng thật cụ là người có phước, tưởng đâu mất con ngựa quý, không ngờ lại còn được thêm một con ngựa đẹp khác nữa.”
 
Lúc này, Tái ông cũng cười và nói: “Cũng chưa hẳn như vậy, biết đâu trong cái may lại có cái rủi thì sao.” Và đúng là rủi thiệt, con trai duy nhất của ông từ ngày có con ngựa mới đến nhà nó vui vẻ, thích thú quá nên cưỡi ngựa suốt ngày, do đó bị té gẫy chân phải bó bột. Thấy vậy, hàng xóm mới đến chia buồn: “Tội nghiệp cho cụ, cụ chỉ có đứa con trai duy nhất mà bây giờ lại bị gẫy chân, chịu tàn tật suốt đời. Như vậy là trong cái may mắn lại có cái xui xẻo phải không thưa ông cụ?”
 
Tái ông không vì thế mà buồn phiền, ông nói: “Cũng chưa chắc đâu, biết đâu trong cái rủi lại có cái may thì sao.” Chừng vài tháng sau vì có giặc giã khắp nơi nên nhà vua bắt thanh niên đi lính thú, cậu con trai đó nhờ bị gẫy chân nên được ở nhà sống với cha già trọn vẹn.
 
Chuyện được mất là lẽ đương nhiên trong cuộc đời, ai có đầy đủ phước duyên lắm nên mới ít gặp chuyện rủi ro, xui xẻo. Người đời khi được thì sinh vui mừng, khi mất thì sinh phiền muộn, khổ đau. Chúng ta thử làm một bài toán nhân quả xem sao, nếu kiếp trước ta tạo ít phước báo mà gây nhiều nghiệp ác thì cuộc sống hiện tại ta gặp nhiều gian nan, trắc trở, chẳng được gì.
 
Ta muốn cuộc sống được nhiều hơn mất thì ngay bây giờ phải biết gầy dựng từ lòng tin sâu nhân quả, phải tích cực tu tâm dưỡng tánh, làm nhiều việc phước thiện. Chúng ta sống bằng tất cả tấm lòng phát xuất từ ý nghĩ cho đến lời nói mà thể hiện ra hành động chân chính để cùng mọi người sống bằng trái tim yêu thương và hiểu biết.
 
Ai đã từng có mặt trong cuộc đời mà không một lần gặp hoạn nạn hay vấp ngã, làm việc gì cũng thành công dễ dàng thì thường sinh tâm cống cao ngã mạn, khinh khi mọi người, làm cho thế nhân chán ghét, muốn lánh xa. Khi gặp hoạn nạn, mất mát, đau thương ta mới biết cảm thông cho hai đấng sinh thành đã vì ta mà chịu khổ nhọc trăm bề.
 
Tái ông khi lần đầu tiên mất ngựa ai cũng nghĩ ông sẽ đau khổ, buồn rầu nên đến để an ủi và chia buồn cùng ông. Vậy mà ông vẫn bình thản, an nhiên, chẳng tỏ ra thái độ gì có vẻ buồn phiền nên mới nói “biết đâu trong cái rủi lại có cái may”.
 
Ông sống lạc quan, yêu đời như thế nên không bị hai ngọn gió được-mất làm lay động tinh thần, do đó luôn sống vui vẻ, thoải mái. Tương tự như thế, khi có thêm con ngựa đẹp do con ngựa mất dắt về ông cũng không vì thế mà hân hoan, vui mừng. Chúng ta khi được thì vui, khi mất thì buồn nên niềm vui, nỗi buồn lúc nào cũng xâm chiếm tâm hồn. Có khi chúng làm cho ta thất điên bát đảo, có khi làm ta cảm thấy vui mừng, thích thú.
 
Cứ như thế ta luôn bị hai ngọn gió được-mất này làm cho vui buồn lẫn lộn. Trong cuộc sống ai cũng thích được đầy đủ tiền tài, sắc đẹp, danh vọng, ăn ngon, ngủ nhiều nên khi được thì mọi người thích thú, vui vẻ, phấn khởi, hả hê, cho đó là niềm an vui, hạnh phúc. Chính vì vậy mà ai cũng mong kiếm thật nhiều tiền để hưởng thụ lạc thú dù chúng ngắn ngủi, qua mau.
 
Khi gặp cảnh làm ăn thua lỗ, mất mát, suy sụp thì phiền não, khổ đau cứ thế chất chồng theo ngày tháng. Có những trường hợp thua lỗ mà tán gia bại sản, tan nhà nát cửa, thân bại danh liệt, sự nghiệp chẳng còn, bao nhiêu công lao gầy dựng gần cả đời người, nhất là những nhà triệu phú thường hay tự tử vì không đủ sức chấp nhận, chịu đựng.

Vườn hoa Phật giáo
 

11:00 am
August 20, 2017


khaihuy

Moderator

posts 1415

Hãy nhìn sâu vào cuộc sống như nó đang là...

Chúng ta chuẩn bị cho nó và có thể những điều không mong đợi cũng sẽ xảy ra. Chúng ta cũng phải chờ đợi cả điều này nữa. Chúng ta chờ đợi những điều bất ngờ sẽ đến. Đó cũng là một phần của cuộc sống. Hãy nhìn sâu vào cuộc sống như nó đang là.

Ảnh minh họa – Nguồn: Internet

Quá khứ không truy tìm” (Atītaṃ nānvāgameyya) nghĩa là không (na) đi (gama) về quá khứ (atītaṃ) hoài (anu). Điều đó không có nghĩa chúng ta phải hoàn toàn quên quá khứ. Nghĩa của câu này thực ra đã rất rõ ràng, nếu bạn thực sự nhìn hoặc lắng nghe một cách cẩn thận. Đừng nghĩ mãi về quá khứ, nó chẳng đi đến đâu cả, chỉ nghĩ quanh nghĩ quẩn mà thôi. Nếu có điều gì đó ích lợi mà bạn có thể nhớ lại từ quá khứ, thì hãy nhớ lại và tận dụng nó. Chúng ta phải nhớ quá nhiều thứ: nào là số điện thoại, các loại địa chỉ, quá nhiều thứ cần phải nhớ. Có rất nhiều điều đã xảy ra hoặc chúng ta đã từng làm trong quá khứ, chúng ta cũng phải nhớ. Nhưng chỉ nên ghi nhớ những kinh nghiệm hữu ích đó và sử dụng chúng như là một phần cuộc sống của chúng ta. Điều đó thì tốt. Còn cứ mãi suy nghĩ về quá khứ và tự làm cho mình buồn khổ thì đó là điều không nên.

Nhớ lại và nghĩ ngợi những điều đã diễn ra trong quá khứ, để sử dụng chúng một cách khôn ngoan là việc nên làm. Đức Phật cũng thường kể về những kiếp quá khứcủa Ngài. Kể về quá khứ là việc lợi ích, nhưng đừng suy nghĩ quá nhiều về quá khứ, đừng tạo thành một thói quen như vậy.

Khi bạn thấy mình đang suy nghĩ về một điều vô ích nào đó, hãy nhìn nó thật kỹ, nhìn vào suy nghĩ đó thật kỹ; nhìn thái độ của mình, tại sao mình cứ suy nghĩ mãi chuyện đó? Có nỗi lo sợ hay sự dính mắc nào ở đó chăng? Khi bạn lo sợ điều gì, bạn thường suy nghĩ rất nhiều về nó, bạn không thể quên được. Khi dính mắc vào cái gì đó, bạn cũng suy nghĩhoài về nó. Như vậy, có rất nhiều lý do để mọi người suy nghĩ miên man về một vấn đềnào đó. Hãy nhìn vào tâm mình và tìm hiểu xem tại sao mình lại suy nghĩ mãi chuyện đó như vậy. Trước tiên, hãy nhìn các suy nghĩ của mình, rồi sau đó nhìn sự dính mắc của mình: Tại sao bạn lại quá dính mắc với những việc đó như vậy?

Tương lai không ước vọng” (nappaṭikankhe anāgataṃ). Đây không phải là câu dịch chính xác từ bài kệ Pāli, nhưng cũng gần nghĩa như vậy.

Nghĩ ngợi xem mọi việc có xảy đến hay không hoặc lo lắng về tương lai, tất cả những điều đó thật là vô nghĩa. Nhưng điều đó không có nghĩa là bạn không vạch kế hoạch cho tương lai.

Có nhiều người hỏi tôi rằng: “Đức Phật nói rằng không suy tầm quá khứ, cũng không ước vọng tương lai; vậy chúng tôi phải sống như thế nào đây?”. Họ không hiểu được ý nghĩa thực sự của bài kệ này. Đức Phật không nói đừng suy nghĩ bất cứ điều gì về quá khứ. Đức Phật cũng không nói là đừng vạch kế hoạch cho tương lai. Hãy suy nghĩ về quá khứ để mà rút ra những bài học có ích cho mình và sử dụng nó. Nhưng chớ mải mê suy nghĩ quá nhiều và tự làm cho mình buồn khổ; bạn sẽ trở nên buồn khổ đến mức không thể làm được bất cứ điều gì lợi ích được nữa. Bạn chỉ phí phạm thời gian và năng lượng mà thôi. Đối với những người hành thiền thì đó không phải là một việc đúng đắn nên làm. Nhưng khi bạn nghĩ đến nó một cách tự nhiên, thì hãy nhìn thật sâu vào nó. Sự dính mắc, chính là sự dính mắc đã xui khiến bạn suy nghĩ hoài về nó như vậy. Chúng ta vạch kế hoạch cho tương lai, chúng ta lên kế hoạch cho khoá thiền tích cực, tôi trù bị cho việc quay trở lại Singapore; chúng ta phải làm tất cả những điều đó.

Nhưng lo lắng quá mức thì cũng không có ích lợi gì. Không cần thiết phải lo lắng. Hãy lên kế hoạch thật chu đáo, tìm hiểu mọi việc liên quan và làm những việc cần làm, cố gắng tốt nhất đến mức có thể, nhưng đừng lo lắng và nghĩ ngợi quá mức.

Quá khứ đã đoạn tận” (Yad atītam pahīnan taṃ) tất nhiên chúng ta đều biết là quá khứ thì đã qua mất, nhưng chúng ta vẫn cứ bám víu vào quá khứ, suy nghĩ về quá khứ và làm như nó đang còn hiện hữu ở đây. Chúng ta thích nghĩ những điều mình muốn nó phải xảy ra, chúng ta tưởng tượng và làm như thể nó thật sự đang diễn ra vậy. Chỉ có suy nghĩ mới làm cho quá khứ trở lại với hiện tại. Chúng ta tưởng tượng về quá khứ và làm nó trở thànhnhư thực, như thể nó đang ở trong hiện tại vậy. Nếu chúng ta không suy nghĩ về nó, nó sẽ không còn thật như vậy nữa, nó không có mặt ở đây, nó chỉ là một ký ức.

Tương lai lại chưa đến” (Appattañ ca anāgataṃ). Cả điều này nữa chúng ta cũng đã biết.

Chúng ta chuẩn bị cho nó và có thể những điều không mong đợi cũng sẽ xảy ra. Chúng tacũng phải chờ đợi cả điều này nữa. Chúng ta chờ đợi những điều bất ngờ sẽ đến. Đó cũng là một phần của cuộc sống. Hãy nhìn sâu vào cuộc sống như nó đang là.

Hãy nhìn sâu sắc vào cuộc sống như nó đang là”, cuộc sống ở đây nghĩa là gì? Nó không phải là 70 hoặc 80 năm, bởi vì đó chỉ là một khái niệm. Cuộc sống đích thực là ở đây và bây giờ, và nếu nhìn kỹ hơn thì cuộc sống là cái chúng ta đang thấy hiện nay, cái chúng ta đang nghe bây giờ, cái chúng ta đang ngửi, thân chúng ta đang cảm nhận trong hiện tại, cái chúng ta nếm, điều chúng ta đang suy nghĩ.

Cuộc sống đích thực là ở hiện tại.

Cuộc sống không phải là một ý tưởng hay một khái niệm, mà nó chính là những cảm giác và tri giác của chúng ta, tại đây và bây giờ.

Nhìn sâu vào cuộc đời như nó đang là, ngay ở đây và bây giờ, hành giả an trú trong an ổn và giải thoát” (Paccuppannañ ca yo dhammaṃ, tattha tattha vipassati, asaṃhīraṃ asaṃkuppaṃ). Nếu bạn có thể giữ tâm mình ngay tại đây và bây giờ với tất cả tâm ý, thì ngay đó đã có sự an ổn. Điều đó nghĩa là tâm bạn không trở lui về quá khứ, cũng không móng vọng về tương lai, do đó có an ổn. Khi bạn hoài tưởng quá khứ hay vọng móng tương lai nghĩa là không có an ổn. Khi tâm an trú ở ngay tại đây và bây giờ, chú ý đến bất cứ điều gì đang diễn ra trong thân tâm mình, tức là bạn đã có sự an ổn và giải thoát. Bởi vì khi chú ý hoàn toàn thì sẽ không còn suy nghĩ nữa.

Vườn hoa Phật giáo

11:02 am
August 20, 2017


khaihuy

Moderator

posts 1415

Đừng biến tình yêu thành sợi dây ràng buộc

Trong “Ngôn Sứ” của Kahlil Gibran, Almustafa nói: Hãy để trong nơi các bạn đang ở cùng nhau có các khoảng cách. Và hãy để gió của các tầng trời nhảy múa giữa các bạn. Hãy yêu nhau nhưng đừng biến tình yêu thành dây ràng buộc.

Ảnh minh họa – Nguồn: Internet

Cứ ở cùng nhau nhưng đừng cố gắng chi phối, đừng cố gắng sở hữu và đừng phá huỷ tính cá nhân của người kia.

Khi bạn sống cùng nhau, để có khoảng cách… Chồng về nhà muộn; Vợ không cần phải dò hỏi anh ấy đã ở đâu, sao anh ấy lại về muộn. Anh ấy có không gian riêng của mình, anh ấy là cá nhân tự do. Hai cá nhân tự do đang sống cùng nhau và không ai xâm lấn vào không gian của nhau. Nếu vợ về muộn, không cần phải hỏi, “Em đã ở đâu?” Bạn là ai? – cô ấy có không gian riêng của mình, tự do riêng của mình.

Nhưng điều này đang xảy ra mọi ngày, trong mọi nhà. Từ những việc cỏn con họ lục đục nhau, nhưng sâu bên dưới vấn đề là ở chỗ họ không sẵn sàng cho phép người kia có không gian riêng của mình.

Sở thích là khác nhau. Chồng bạn có thể thích cái gì đó, bạn có thể không thích nó. Điều đó không có nghĩa là đấy là sự bắt đầu của lục đục, không có nghĩa bởi vì bạn là chồng và vợ, nên sở thích của các bạn cũng phải như nhau. Và tất cả những câu hỏi này… mọi người chồng khi trở về nhà đều cứ lởn vởn trong đầu,“Cô ấy sẽ hỏi cái gì đây? Mình sẽ trả lời ra sao đây?”

Bạn càng cho nhau nhiều không gian, bạn lại càng cùng nhau hơn. Bạn càng cho phép nhau tự do, bạn càng thân mật hơn. Không phải là kẻ thù thân thiết, mà là bạn bè thân thiết.

Yêu lẫn nhau, nhưng không tạo ra ràng buộc tình yêu. Nó phải là món quà tự do, được cho hay được nhận, nhưng không nên có đòi hỏi. Bằng không, chẳng mấy chốc bạn ở cùng nhau nhưng bạn lại xa nhau như các vì sao xa xăm. Không có hiểu biết bắc cầu cho bạn; bạn đã không để lại không gian ngay cả cho chiếc cầu. Để nó đúng là biển động giữa đôi bờ linh hồn bạn.

Vườn hoa Phật giáo

11:04 am
August 20, 2017


khaihuy

Moderator

posts 1415

Những giả định đau lòng

Có ai từng như tôi, ngay cả khi hạnh phúc nhất vẫn thắc thỏm sợ hãi sự chia ly? Tôi là người như thế! Có lẽ bởi đời tôi đã phải học quá nhiều chữ ngờ nên lòng tôi lúc nào cũng thắc thỏm lo âu cho hạnh phúc của mình.

Ảnh minh họa – Nguồn: Internet

Bởi bạn sẽ không bao giờ biết ngày mai của ta sẽ thế nào. Bởi lòng người luôn là thứ vô cùng khó đoán. Có những mối quan hệ kéo dài hàng chục năm để rồi một hôm vỡ vụn ra như lâu đài cát vậy. Có những người ta hằng một mực tin tưởng, bỗng một hôm ta thắt tim khi nghe họ nói dối. Là bởi ta cả tin yêu nên mới buốt ruột đến thế!

Có vài người tôi biết, sau đôi ba lần vỡ vụn đã sống bằng những mảnh vỡ. Họ trở nên cay nghiệt với cuộc đời này. Họ không còn tin ai nữa. Kể cả với chính bản thân họ. Họ dùng chính những mảnh vỡ ấy để cứa vào bất cứ ai nói về Hạnh Phúc. Là bởi tổn thương trong họ đã không còn cơ hội lành lặn lại nữa rồi!

Có vài người tôi biết, không sao tìm nổi hạnh phúc kế tiếp của đời họ nữa. Là bởi họ đã mất lòng tin vào hôn nhân. Dù họ nói họ vẫn tin nhưng lòng họ lại khép. Bất cứ ai tới với họ đều bị soi xét đến cùng cực. Và rồi lần lượt ra đi.
 
May sao tôi không như thế!

Tôi vẫn còn đủ lòng tin để dùng cho phần đời còn lại của mình. Đến chừng nào tôi còn thở, còn sống!

Tôi vẫn giả định. Một giả định đau lòng về sự chia ly. Như cái chết. Rồi khóc tu tu một mình khi nghĩ vợ mình sẽ côi cút đến nhường nào. Dù nàng vẫn nói: anh chết em sẽ kiếm chồng mới! Nhưng ai có thể yêu nàng, hiểu nàng và “chịu đựng” nàng như tôi? Tôi tin rằng sẽ không còn người đàn ông nào yêu nàng bằng tôi yêu nàng. Dù họ có là ai. Bởi tôi đã yêu nàng đến tận cùng trái tim này. Yêu nàng bằng sự hiểu nàng, thương nàng và gìn giữ nàng!

Tôi vẫn giả định một cách đau lòng về việc nàng có người đàn ông khác. Nàng sẽ lại yêu như đã từng yêu tôi (hay những người đàn ông trước tôi). Vẫn là nàng của dốc lòng yêu như thế! Không ai có thể khiến nàng yêu bằng nửa trái tim được. Đau lòng mà phải nói vậy. Và khi đó, tôi sẽ thế nào? Hẳn là vì các con mà tôi sẽ không chết. Nhưng lấy ai để tôi yêu lại lần nữa như tôi đã yêu nàng? Thật là sến và hư cấu nếu tôi nói rằng tôi đã dốc kiệt trái tim này cho nàng! Nhưng ít ra lúc này đây, khi đang giả định thế này thì tôi chắc chắn điều đó. Rằng nếu tôi và nàng không còn yêu nhau nữa thì các cô gái khác sẽ có một gã đàn ông vô trách nhiệm, lười biếng, khốn nạn và không còn đáng tin. Bởi tôi sẽ sống bằng những mảnh vỡ cay nghiệt như nhiều người khác. Không cay nghiệt sao được khi tôi đã có một gia đình hạnh phúc như thế, một người vợ tuyệt vời như thế, vậy mà lại mất???

Chúng ta hay đổ lỗi cho “lòng người khó đoán” mà quên rằng lòng ta cũng khó biết như lòng người. Chỉ là bởi phản ứng tự vệ mà ta đổ lỗi cho người khác dễ hơn tự nhận lỗi về mình. Thế nên có hạt mưa nào nghĩ rằng chúng góp phần tạo ra trận lũ?

Tôi giả định những điều đau lòng ấy không phải chỉ để xem cảm giác đau lòng của mình đến đâu. Mà là để trân quý những gì tôi đang có. Để biết rằng mình đang có gì. Bởi con người ta thật lạ, yêu tháng Ba, tháng Tư là bởi mùa hè vừa về sau những ngày rét buốt. Yêu tháng Chín, tháng Mười vì những ngày nắng nực đã qua đi. Chúng ta luôn cần mất đi rồi mới biết giá trị của thứ đã mất. Chúng ta luôn cần đau thương mới nhận ra yêu thương.

Tôi giả định để thấy đau mà biết giữ. Để thấy sợ mà biết nâng niu. Để biết mất mát mà phải níu nắm. Chúng ta ai có thể sống đến 100 tuổi để sửa những cái sai trong suốt 99 năm trước đó? Chúng ta ai có thể chắc ngày này năm sau sẽ ở nhà để đón Ngày Gia Đình với nhau, còn năm nay tạm thời lo chuyện thiên hạ đã? Chúng ta kiếm ra thật nhiều tiền để có một cuộc sống hạnh phúc nhưng lại dễ dàng bỏ qua một khoảnh khắc tận hưởng thiên nhiên bên nhau. Chúng ta như một lũ điên cắm mặt vào điện thoại, iPad, biết đủ chuyện thiên hạ trong khi chẳng biết vợ mình, chồng mình đang chất chứa những tâm sự gì. Bởi chúng ta vẫn nghĩ ngày rất dài, năm tháng còn dư dả thênh thang để thay đổi, để bù đắp, để sửa chữa, để dành dụm…

Đêm nay, giữa Sài Gòn, chờ trời sáng để đáp chuyến bay sớm trở về nhà kịp đón Ngày Gia Đình, tôi lại giả định một cách đau lòng về việc Quán Ngủ Ngon của tôi không còn nữa một mai này. Tôi sẽ côi cút bao nhiêu. Như lúc này đây, một mình đi bộ trên những con phố Sài Gòn, danh bạ thì đầy ắp những cái tên mà trái tim thì hoang vu quá đỗi. Những con đường tôi đã mòn dép đi qua mà vẫn chẳng thể nào thương nổi, nhớ nổi, quen nổi. Bởi tôi thuộc về Hà Nội. Và nếu không phải là Hà Nội thì tôi mãi mãi như kẻ tha hương. Và nàng cũng thế, Quán Ngủ Ngon của tôi cũng thế, nếu không phải là nàng, không phải là Quán Ngủ Ngon, tôi sẽ là ai???

Ngày Gia Đình, ừ, nó cũng chỉ là một ngày thôi. Người ta đặt tên nó là Ngày Gia Đình. Nhưng ý nghĩa của nó lại thuộc về mỗi chúng ta!

Vườn hoa Phật giáo
 

11:07 am
August 20, 2017


khaihuy

Moderator

posts 1415

Thoát khỏi cạm bẫy cuộc đời

Nếu cá ở ngoài lưới thì còn gì để nói, cá đã vào lưới mà còn nhảy ra được thì mới thật là hay. Đạo lý nhà Phật dạy cho mọi người ngay nơi nghiện ngập si mê luôn bị phiền não chi phối và sai sử, chúng ta cố gắng vượt qua được mới thật là hay!

Ảnh minh họa – Nguồn: Internet

Người tu ở đây không hạn cuộc là người xuất gia hay tại gia mà là người dám sửa đổi những thói quen tật xấu của bản thân, dám thừa nhận lỗi lầm để làm mới lại chính mình. Người tu luôn biết sám hối, hổ thẹn, quyết chí sửa sai, dám nhìn nhận sự thật, dám từ bỏ không tái phạm nữa.

Tu có nghĩa là sửa, là thay đổi và chuyển hóa, đổi xấu thành tốt, đổi ác thành thiện, đổi dở thành hay, nói chung là sửa đổi những thói quen có hại cho người và vật.

Tu là cốt chuyển ba nghiệp ác thành ba nghiệp thiện, đây là nền tảng của sự tu hành và là bước đầu của người học Phật. Muốn cất nhà lầu ba tầng thì trước tiên chúng ta phải biết xây dựng nền móng nhân quả, chứ không thể cất ngay tầng thứ ba được.

Vậy nghiệp là gì? Nghiệp là năng lực, là hành động được lặp đi lặp lại nhiều lần từ thân-miệng-ý của mỗi người, lâu ngày trở thành thói quen. Thói quen đó có sức mạnh lôi cuốn, chi phối, sai sử lại con người, đi theo hai chiều hướng tốt hoặc xấu.

Khi xưa chưa biết tu thì ta luôn làm các việc xấu ác, ý suy nghĩ rồi miệng nói năng và thân hành động làm khổ nhiều người, nay biết tu rồi thì cũng ngay nơi đó mà chuyển ba nghiệp thân-miệng-ý thành tốt lành.

Người tu thì việc ác lánh xa không làm, việc lành nên cố gắng thực hiện, khi chưa biết tu thì thân có khi làm ác, miệng nói lời hung dữ, ý nghĩ xấu, ganh ghét và hận thù. Nay biết tu rồi thì thân tâm luôn hướng thượng, giúp đỡ và chia sẻ cho người khi gặp khó khăn, hoạn nạn. Miệng nói lời hòa nhã, dịu dàng, dễ nghe, ý luôn nghĩ điều tốt lành, thánh thiện.

Cứ sau một lần thất bại và vấp ngã, người không có niềm tin về chính mình sẽ bị gục ngã trước, để rồi chấp nhận cuộc đời đen tối, mặc cho dòng đời cuốn trôi.

Sau nhiều lần thất bại sẽ chôn vùi những con người quá yếu đuối, bạc nhược, hèn nhát, kém cỏi; ngược lại sẽ giúp cho những người có ý chí và nghị lực phi thường, thất bại với họ chỉ là thử thách. Đạo Phật không dạy chúng ta trốn tránh cuộc đời mà dạy chúng ta dũng cảm đối diện với cuộc đời, dùng trí tuệ từ bi để làm mới lại chính mình, vượt qua biển khổ sông mê nhằm góp phần phục vụ lợi ích cho hạnh phúc gia đình, xây dựng xã hội và thế giới hòa bình, an lạc lâu dài.

Người thật tâm muốn làm mới lại cuộc đời ngay nơi vấp ngã đó hãy can đảm đứng lên, vứt bỏ hết tất cả, giống như chú cá kia dám nhảy khỏi lưới để thóat thân; còn nhiều con cá khác vì không đủ khả năng thoát ra, đành cam chịu mắc lưới để chờ ngày làm thịt.

Như người nghiện rượu nếu ngày nào không có, tay chân run lẩy bẩy không thể làm được việc gì, bắt buộc mỗi sáng phải đưa vô một hoặc hai xị mới có thể tỉnh táo trở lại, đó là chỉ nói sơ về tác hại của người ghiền rượu.

Muốn bỏ những thói quen nghiện ngập, si mê cũng không khó khăn gì, chúng ta phải nhận thức được sự tác hại của nó, tin sâu nhân quả, nhân nghiện ngập, quả si mê và cuối cùng dẫn đến cướp của, giết người không gớm tay để thỏa mãn cơn ghiền của mình.

Chúng ta phải quyết tâm dũng mãnh, vượt qua giai đoạn vật vã, khốn khổ, đa số người đời vì không chịu nỗi chỗ này nên đành chấp nhận sống trong nghiện ngập, đam mê si dại.

Có nhiều người bỏ được thói quen xấu rồi, nhưng khi gặp bạn bè nói bóng, nói gió, “đàn ông không biết uống rượu là pê-đê”, nghe vậy tức quá nên để chứng minh mình không phải pê-đê họ tiếp tục uống rượu trở lại, rốt cuộc rồi chứng nào tật đó, vì ai cũng thích được khen hơn bị chê dù biết đó là lời khen lấy lòng. Cũng vậy, con người ai cũng thích cảm giác khoái lạc hơn là bị những cơn vật vã hành hạ khốn khổ.

Như người hút á phiện, chích xì ke chẳng hạn, nếu người hút chích liên tục từ hai lần trở lên sẽ bị ghiền và rất khó bỏ. Có hai loại cảm giác khoái lạc làm cho con người đam mê say đắm khó rời xa, đó là khoái lạc nam nữ và khoái lạc ma túy.

Trong tình yêu lứa đôi, nhờ biết cách vun bồi cho nhau nên duy trì được hạnh phúc gia đình. Khoái lạc nam nữ đã giúp cho nhiều người sống có trách nhiệm và bổn phận hơn trong sự nghiệp phát triển, duy trì nòi giống nhân loại.

Khoái lạc ma túy làm cho con người bị sa đọa trầm trọng, gây ra thảm họa cho loài người trong hiện tại và tương lai. Tác hại của nó hơn gấp trăm ngàn lần các thứ khác, ai dính vào vòng này coi như thân tàn ma dại, con người trở nên tàn ác vô lương tâm và sẵn sàng hành động dã man để có tiền thỏa mãn cơn nghiện.

Người nghiện ma túy trăm người chỉ bỏ được một là cùng, hiện tại đã đến hồi báo động cho thế giới loài người, cứ mỗi ngày có thêm một trăm người bị bệnh sida. Tệ nạn xã hội càng ngày gia tăng, đến nỗi nhà tù mọc lên như nấm, sự thiệt hại về con người và vật chất quá lớn do con nghiện gây ra không sao tính kể.

Từ thế kỷ 21 trở về sau con người sẽ sống chung với bệnh hoạn, sống chung với ô nhiễm môi trường, sống chung với người nghiện ngập, sống chung với thiên tai, sống chung với nhiều người không có tình yêu thương chân thật, vì đạo đức suy đồi, nhân cách thấp kém, hiểu biết nông cạn.

Chúng ta luôn bị lệ thuộc vào nhu cầu vật chất quá lớn nên tâm linh mai một, xã hội tha hóa, con người trở nên ác độc với nhau nhiều hơn vì không có tình yêu thương chân chính.

Chính vì vậy, chúng ta đang sống trong thời đại ô nhiễm mà không si mê, nghiện ngập quả thật là điều rất khó, nhưng khi đã vướng vào rồi mà thoát ra được mới là người đáng khâm phục và tôn kính, như cá nhảy khỏi lưới mới hay. Hay quá! Hay quá!

Nếu cá ở ngoài lưới thì còn gì để nói, cá đã vào lưới mà còn nhảy ra được thì mới thật là hay. Đạo lý nhà Phật dạy cho mọi người ngay nơi nghiện ngập si mê luôn bị phiền não chi phối và sai sử, chúng ta cố gắng vượt qua được mới thật là hay!

Người Phật tử chân chính cần phải thấu đáo chỗ này để cố gắng tiến tu, bởi có lỗi lầm nên quý vị mới đến chùa sám hối, tụng kinh, niệm Phật, ngồi thiền và hay làm những điều phước thiện. Còn nếu chúng ta cứ chấp nhận số phận như một định mệnh, phó mặc cho thần linh thượng đế, chẳng cần phấn đấu vươn lên làm lại cuộc đời thì vô tình đẩy ta vào con đường cùng, không lối thoát.

Đạo Phật không chấp nhận như thế, không thể đổ thừa cho số phận rồi nói theo thực thể cố định như có một cái gì quy định sẵn. Hạng người như vậy đáng thương hơn là đáng ghét vì họ thiếu hiểu biết, ít học hỏi, chẳng bao giờ gieo trồng phước đức, nên suy nghĩ và hành động không sáng suốt, đành cam chịu chấp nhận số phận đã an bài, để rồi suốt cuộc đời sống trong đau khổ, lầm mê.

Định kiến này sẽ không còn tác dụng đối với người dám làm mới lại chính mình, dám từ bỏ những điều bất thiện và quyết tâm khắc phục lỗi lầm, vì nhân quả có thể thay đổi được. Nếu nói cái gì cũng là cố định hết thì trên đời này không một ai tu được, nếu có tu cũng chẳng lợi ích gì.

Đúng thế! Đúng thế! Cá ở trong lưới mà nhảy ra được, mới thật là hay. Vượt cạn lên bờ được mấy ai? Thoát khỏi cạm bẫy cuộc đời thật là khó vô cùng, nhưng người có ý chí và quyết tâm cao độ sẽ làm được chuyện này. Tuy nhiên, mọi người đều có tâm Phật sáng suốt, nên ai cũng có khả năng chuyển hóa và vượt thoát vòng luyến ái trần tục. Vậy, đúng là cá nhảy khỏi lưới mới hay!

Vườn hoa Phật giáo

11:10 am
August 20, 2017


khaihuy

Moderator

posts 1415

Bàn về hai từ Chấp ngã

Chuyện về cái tôi là chuyện đã có từ khi có loài người, và không chỉ là Phật tử, mà tất cả mọi người muốn được thân tâm an lạc cũng đều cố gắng tu tập để loại bỏ cái tôi ra khỏi mình cho nhẹ người. Đó là một chuyện nghe có vẻ quá đơn giản, nhưng hầu như khó có ai có thể làm được.

Ảnh minh họa – Nguồn: Internet

Có câu chuyện về một người đàn ông quen biết thường làm tôi suy nghĩ. Hồi đó, anh ta khoảng bốn mươi. Bốn mươi là cái tuổi tương đối chững chạc. Anh ta là một người bình thường, làm việc cần mẫn, trưởng phòng của một công ty xuất nhập khẩu, một người chồng đàng hoàng và là một người cha tốt của hai đứa con ngoan đang tuổi trung học. Trừ những lúc hội họp, đi đâu anh cũng thường có vợ bên cạnh; nhưng có một hôm anh lại phải đi dự đám cưới của một người thân một mình vì vợ bị ốm.

Hôm đó anh ngồi cùng bàn với một người phụ nữ còn trẻ, khá xinh đẹp duyên dáng. Câu chuyện qua lại cũng chỉ trong vòng xã giao, chẳng có gì thân mật,vì cả hai chỉ mới biết nhau. Có điều là sau một lúc trò chuyện, người phụ nữ này khen anh đủ điều: anh không những đẹp trai, mà còn là một con người lịch lãm, hiểu biết nhiều và ăn nói quá duyên dáng. Trước khi chia tay, người phụ nữ này cho anh một tấm danh thiếp. Cô ta là nhân viên của một công ty kinh doanh địa ốc. Anh nhét tấm danh thiếp vào túi áo và ra về, chẳng có chút gì gọi là lưu luyến với người phụ nữ kia cả.

Tuy nhiên tối hôm đó, anh bỗng nhiên có nhiều suy nghĩ. Không phải nhớ nhung đến người phụ nữ kia, mà anh lại suy nghĩ về bản thân mình. Mười mấy năm trước, anh lấy vợ vì hai gia đình quen biết nhau và vợ anh là một người phụ nữ xinh đẹp, giỏi giang, là một người đàn bà không có chỗ nào để anh có thể từ chối cuộc hôn nhân đó. Mười mấy năm sống với nhau hạnh phúc và càng ngày càng khá giả, có nhà có xe hơi. Anh chưa bao giờ nhìn thấy một người phụ nữ nào ngoài vợ mình.

Nhưng bỗng nhiên hôm nay anh tự đặt cho anh một câu hỏi: “Anh đẹp trai? Anh là con người lịch lãm? Anh ăn nói có duyên thu hút phụ nữ?”. Những điều đó anh chưa bao giờ nghe thấy vợ anh, từ khi nhận lời lấy anh, có những nhận xét như thế. Ngay cả bạn bè thân thiết cũng chẳng bao giờ nghe ai ca tụng anh những điều như thế. Vậy mà hôm nay anh lại được nghe những điều đó từ miệng một người đàn bà xinh đẹp lần đầu tiên gặp gỡ. Cái tôi từ lâu yên ngủ trong anh nay bỗng nhiên trỗi dậy làm cho anh thấy mình còn là một con người khác. Anh không hề nghĩ ra cô gái xinh đẹp đã quá lời khen anh là nhân viên bán hàng của một công ty địa ốc.

Từ đó, trong những lần giao tế, anh luôn luôn chứng tỏ mình có nhiều điểm hơn người trong mọi phương diện, kể cả vật chất, và anh thấy gần gũi với những người khen anh thế này khen anh thế kia. Cho đến một hôm anh được đề bạt lên chức vụ phó giám đốc của công ty thì anh thấy quả thực là anh đã ngủ quên gần nửa cuộc đời mình rồi. Cuối cùng chuyện gì phải đến cũng đã đến, anh gặp một người phụ nữ và anh quên mất người vợ hiền lành của mình để quan hệ với người phụ nữ mới.

Câu chuyện kể trên xảy ra một cách rất thường trong cuộc sống bây giờ. Chỉ một lúc nào đó cái tôi của mình được khơi dậy làm mình thay đổi hoặc muốn thay đổi con người an phận của mình trước kia và quên mất mình đã có một cuộc sống an lành hạnh phúc. Người tu hành, muốn xa lánh tục lụy, vẫn có thể bị cái tôi làm cản trở con đường tu tập. Nhiều người thắc mắc tại sao phải có chùa mới tu hành được. Đến chùa tu là muốn cách ly với cuộc sống đầy những cám dỗ. Đến chùa đi tu chỉ khó lúc phát nguyện với bản thân mình muốn dứt bỏ mọi thứ để quy y Tam bảo. Một khi đã vào chùa rồi thì chuyện tu hành có thể dễ dàng hơn cả những người tu tại gia, bởi vì họ không còn tiếp xúc với đời thường nữa. Dưới bộ nâu sồng, ai cũng giống nhau.

Nhưng thực sự không phải mọi chuyện đều đơn giản như thế. Đi tu, nếu phải hoàn toàn xa lánh trần tục ở chốn thiền môn, thì chỉ lợi cho bản thân mình; nhưng nếu xuất gia với mục đích để hoằng dương Tam bảo, cứu độ chúng sinh thì phải tiếp xúc với cuộc đời, và không thể không bị hoàn cảnh chi phối. Không thiếu gì những người đã đi tu một thời gian rồi lại phải mắc vào vòng tục lụy, lại phải cởi bỏ cà-sa. Lại cũng có nhiều vị cao tăng được đông đảo Phật tử kính phục, cúng dường mọi thứ thì lại thấy mình hơn những người khác và cũng có những tự mãn, bị cái tôi làm hỏng việc tu hành lúc nào không hay.

Kinh Thủy sám có nói chuyện về Thiền sư Ngộ Đạt. Ngài nguyên là một vị tu hành đắc đạo và thường hay có những buổi thuyết pháp để khai thị cho Phật tử. Dần dần, ngài được đức vua kính phục và phong làm quốc sư, giảng pháp cho cả triều đình. Trong một buổi đăng đàn thuyết pháp, ngài thấy mình được ngồi ở vị trí cao nhất, trên cả đức vua và tất cả quan chức của triều đình. Trong một lúc, ngài bỗng cảm thấy kiêu hãnh vì thấy mình còn hơn cả vua; và chỉ trong một sát-na đó, ngài đã bị đọa vì một kẻ thù từ bao nhiêu kiếp không ngừng theo dõi ngài để báo thù, nhưng vì ngài là một vị chân tu đắc đạo, không thể có một khe hở nào để xâm nhập xô ngã ngài được mãi cho đến lúc cái Ngã nổi lên chỉ trong chốc lát hủy diệt cả sự nghiệp tu hành của ngài.

Chuyện về cái tôi là chuyện đã có từ khi có loài người, và không chỉ là Phật tử, mà tất cả mọi người muốn được thân tâm an lạc cũng đều cố gắng tu tập để loại bỏ cái tôi ra khỏi mình cho nhẹ người. Đó là một chuyện nghe có vẻ quá đơn giản, nhưng hầu như khó có ai có thể làm được. Cái tôi là nguyên nhân của mọi tội lỗi, của tham sân si mà trừ Đức Phật ra, chưa ai có thể chế ngự được. Không phải cái tôi chỉ làm con người cố chấp hay ngã mạn, thấy mình hơn người, mà trong nhiều trường hợp, có thể làm thay đổi con người mình lúc nào không hay.

Trong cuộc sống bình thường của con người, khó ai tránh được chuyện vì không dẹp bỏ được cái tôi mà khiến cho tình thế trở nên phức tạp. Sự giận dữ vì bị xúc phạm, lòng háo thắng luôn luôn muốn hơn kẻ khác, đều là tình trạng bị cái tôi nổi lên che mất mọi sự sáng suốt hoặc lòng bao dung.

Hai người cùng bàn luận một vấn đề; và trong cuộc nói chuyện, đôi khi chỉ vì một lý do bâng quơ nào đó bỗng tranh luận gay gắt và không ai chịu thua đối phương để cuối cùng đi đến cãi vã. Giận thì dữ, tức thì tối và trong một lúc không kềm chế được, đã phát ra một lời xúc phạm nhau không thể nào rút lại được. Sau khi tàn cuộc cãi vã, cả hai đều không khỏi mang những ân hận trong lòng. Không phải là hai người tranh cãi nhau, mà là hai cái tôi đang muốn hơn thua nhau. Vì vậy mà chuyện nhận thức được mình sai trong tinh thần muốn hòa giải là một chuyện khó khăn; và sau cùng, ngay cả khi đã chấp nhận mình sai, việc đứng ra ngỏ lời với người kia cũng là một điều thiên nan vạn nan. Cái tôi luôn luôn hiện ra, chặn đứng cái thiện chí đó bằng những lý do này khác.

Thực ra, những cuộc cãi vã như thế trong cuộc sống bình thường không bao giờ kết thúc. Cho dù sau đó mọi chuyện bình thường thì trong thâm tâm mỗi người đều tự thấy có một cái gì đó không ổn khi gặp lại nhau. Thường thường, người thắng cuộc chính là người biết ngừng lại khi thấy mình đã đi quá xa. Cách hay nhất là nói lảng sang một chuyện khác không ăn nhập với đề tài đang tranh cãi và sau đó, chính người đó có thể quên mất chuyện hơn thua với người kia. Chỉ một chút chừng đó, trấn áp được cái tôi muốn hơn thua kẻ khác xem ra có thể mang đến cho mình sự an lạc, nhưng không phải là dễ dàng.

Chấp ngã không chỉ coi cái tôi của mình là quan trọng. Không chỉ là tức giận khi bị người khác chê bai, chỉ trích mình mà khi làm một việc gì đó được người ta khen sướng cồn cào cả ruột gan, cái ngã cũng nổi lên. Trong cuộc đời này, chắc chắn ai ai cũng đã từng cho và nhận một điều gì ở người khác, nhưng thường không bao giờ công bằng với chính bản thân mình. Làm được một điều gì cho người khác thì nhớ mãi trong lòng và luôn luôn quên mất những điều người khác đã làm cho mình. Thảm kịch cũng là ở cái tôi.

Con người không biết bao dung thì không thể nào thấy được cái tốt của người khác và đó chính là nỗi đau khổ của họ mà chẳng hề hay biết. Cái tôi không chỉ làm cho con người kiêu mạn mà còn có thể làm cho người trở thành ti tiện. Cái tôi làm cho con người không kiểm soát được mình. Người khác vô ý chạm vào mình, chẳng có một chút nào thiệt hại, nhưng mình cũng chờ đợi một lời xin lỗi. Chẳng biết để làm gì, nhưng ít ra là có thể xoa dịu cái tôi lúc nào cũng muốn hơn kẻ khác. Bất cứ điều gì có thể làm cho cái tôi của mình nhúc nhích để trỗi dậy, đè cái Tâm mình xuống, đều là nguyên nhân của tội lỗi. Sống giữa cuộc sống đầy tranh giành nhau không ngừng thì cái tôi của mình càng lớn cho đến khi không còn thuốc chữa và rồi thế nào cũng phải trả giá bằng một hình phạt nào đó đối với chính bản thân mình.

Vườn hoa Phật giáo

7:54 pm
December 21, 2017


khaihuy

Moderator

posts 1415

Mây của trời hãy để gió cuốn đi

Chúng ta đều biết rằng mọi việc xảy đến với chúng ta luôn bất ngờ, và khi đi nó để lại cho ta nhiều nuối tiếc, nếu ta không biết cảm nhận hay tận hưởng. Vì lý do vô tâm, hay sự việc xảy đến quá vô tình? Nếu nhìn nhận về mặt khách quan, có xót xa thì do mình vô tâm với những gì xảy đến.

Ảnh minh họa – Nguồn: Internet

Mặt khác theo quan điểm của Phật học thì mọi thứ đều do “Nhân duyên”. Cho nên hãy cứ suy nghĩ “Đến và đi” là quy luật, hãy nhẹ nhàng cảm nhận một cách sâu sắc, để rồi khi “Duyên” đã không còn thì mình cũng không hề tiếc nuối. Cũng như mây của trời, hãy để gió cuốn đi.

Tiếc nuối là một trạng thái của “Tâm”

Trạng thái tâm làm cho chúng ta ngậm ngùi trước những cái tốt đẹp đã qua đi. Bên cạnh đó Đức Phật đã cho thấy sự nuối tiếc sâu hơn là do “Chấp thủ”. Đó là trạng thái tâm thức cho rằng đối tượng đang nhận thức là của mình, thuộc về mình và do đó luôn muốn ôm giữ và bám víu vào đó. Do chúng ta sống với cảm giác của “Tâm” và luôn cho đó là mình, rồi sống với khổ đau, buồn vui, thương ghét, giận hờn.

Hãy nhìn nó với mặt tích cực vì chúng ta biết mọi hoàn cảnh đều vô thường. Và tâm hồn cũng vậy. Đừng nắm giữ bất cứ thứ gì để rồi người đau khổ lại là chính mình. Hãy thả lòng mình để tận hưởng những những hình ảnh bình dị trong cuộc sống, đôi khi chúng sẽ giúp ta cảm nhận rồi “Ngộ” ra điều gì đó để thoải mái hơn khi đối diện hoàn cảnh bất như ý.

Làm sao để không vướng mắc?

Trong kiếp sống này chúng ta được ví như dòng sông và sẽ có những vật trôi trên đó. Giống như gỗ cứ trôi mãi, trôi mãi, đến khi nào đó sông ngừng chảy thì gỗ sẽ ngừng trôi, thậm chí gỗ đã dạt vào bờ tự lúc nào mà sông chẳng hề hay biết. Cũng vậy, tất cả những sự việc xảy đến với ta như gỗ hay bất cứ vật gì, cứ vô tình lướt qua nhau, để rồi khi chợt tỉnh giấc thì đã xa rồi.

Mọi người gặp gỡ và biết nhau là “Nhân – Quả”, duy trì mối liên kết ấy gọi là “Duyên”. Thuận hay nghịch duyên, bền lâu hay mau chóng là do ý thức duy trì mối liên hệ của mỗi cá nhân. Vậy sống như thể nào để đạt được tâm hồn thảnh thơi nhẹ nhàng như dòng sông, không vướng mắc bất cứ thứ gì? Cũng “Tùy duyên” như Bụt vậy.

Đức Phật khuyên dạy chúng sinh hãy chăm tu tập “Tứ vô lượng tâm”, tức là “Bốn món tâm rộng lớn không lường được” đó là các tâm “Từ, Bi, Hỷ, Xả”. Phật dạy hãy mở rộng tâm hồn không hạn chế đối với bất kỳ loài hữu tình nào. Đây là những đặc tính giúp con người trở nên tốt đẹp, hơn nữa đây là lối sống của bậc Thánh.
           
Tuy nhiên lời Phật dạy không chỉ dừng lại ở đệ tử của Ngài, mà còn cho những người không có niềm tin vào giáo lý Phật Đà. Nếu mỗi người cố gắng thực hành “Tứ vô lượng tâm”, không phân biệt tôn giáo, chủng tộc, … thì mỗi người sẽ trở thành một công dân lý tưởng trong thế giới hòa bình, an lạc.

Mây của trời, hãy để gió cuốn đi

Trên phương diện hóa giải nội kết của “Chấp thủ”, chúng ta chỉ nhìn về “Tâm xả”. “Xả” là bỏ đi, không chấp, không ghi giữ trong lòng. Tức là không ghét bỏ cũng không luyến ái, không ưa thích mà cũng không bất mãn. Người học Phật luôn giữ tâm bình thản trước mọi việc, cho dù người đó có khinh rẻ mình.

Giữa những cuộc thăng trầm sóng gió của thế gian, Đức Thế Tôn dạy ta luôn bình thản như tảng đá sừng sửng trước gió vậy. Như mãnh hổ giữ rừng xanh, không sợ bất cứ nguy hiểm nào, cũng giống như gió thổi qua mảnh lưới vậy.

Qua đó xét lại tâm mình, Phật chỉ dạy chúng ta phương pháp để đối diện, tự chúng ta vượt qua, thực hành hay không là việc của mình. Hãy nhìn hoa sen từ bùn nhơ nước đục vươn lên để tỏa mùi hương thanh khiết.  Tinh thần tùy duyên bất biến của Phật giáo giúp chúng ta có cái nhìn thoáng hơn trong công việc cũng như tiếp xúc với mọi người trong mọi hoàn cảnh khác nhau.
           
Dẫu biết rằng mỗi người trong chúng ta ai rồi cũng sẽ bắt gặp những người đi ngang đời mình, rồi cứ bắt buộc người ta phải làm điều này điều kia cho mình, cuối cùng lại ngồi suy nghĩ vu vơ “giá mà ta đừng nói những lời đó”, “Phải chi mình đừng làm những hành động như vậy”, “Tại sao mình lại làm vậy?”… Những cảm xúc tiêu cực lại dày vò người ấy, nhưng chúng ta đâu biết được “Nhân duyên” giữa ta và người đã không còn. Thay vì ngồi đó tiếc nuối, tại sao chúng ta không nghĩ rằng “Tùy duyên” và những người chúng ta gặp họ đều dạy chúng ta về những bài học có giá trị, nghĩ đến đó chắc hẳn ai cũng nhẹ người.
           
Cũng giống như khi chúng ta nhìn lên bầu trời và những đám mây, trời xanh bao la nhưng đâu thể nào bắt buộc mây cứ ở đó mãi. Đủ duyên thì mây và trời hòa quyện vào nhau như một hợp thể không tách rời, cho đến khi hết duyên gió cuốn mây tan, trời và trời sẽ xa nhau. Thay vì ngồi đó than trách cho câu chuyện đau buồn, hãy suy nghĩ tích cực rằng “Gió” đã tạo điều kiện cho “Mây” mạnh mẽ hơn. Qua đó ta thấy rằng gặp“Thuận duyên” hay “Nghịch duyên” đều cho chúng ta những bài học có giá trị để ta mạnh mẽ hơn khi đối đầu với nghịch cảnh.

Đức Phật đã nhập diệt nhưng giáo lý của Ngài vẫn còn hiện hữu trên thế gian này, vượt không gian và thời gian, thấm nhuần vào các tầng lớp xã hội, và được Tôn Nữ Hỷ Khương viết rằng:

Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi tìm chân lý, lẽ huyền vi
An nhiên tự tại – lòng thanh thản
Đời sống tâm linh thật diệu kỳ!

 

Vườn hoa Phật giáo


About the Việt Di Trú Forum

Forum Timezone: UTC 8

Most Users Ever Online: 403

Currently Online:
27 Guests

Currently Browsing this Topic:
2 Guests

Membership:

There are 7666 Members
There have been 276 Guests

There are 2 Admins
There are 4771 Moderators

Top Posters:

nhqvietnam – 102
porton – 101
kimha2311 – 81
Quynhdoan1180 – 77
pquynh92 – 73
pramy – 69

Recent New Members: deutschland, yamithanh, StiveAmbut, MyDoors2018, betterlife, Cecilneode, CharlesHaire, otasvn@gmail.com, Sylviacot, PamelaErota, USI_ae, JoyceGelry, trinhson12, Jaimeidork, quangman089, MergadloP, khoa0211, Dusko guh, BettyErest, KarenimpuB, Vickisep, Joannforne, Paulinehix, duytran, dac phuc nguyen, CynthiaTat, BethanyMug, GuitarzanerWhosy, ngthaihien, thanhthuy02, HilaasuIaa, TRANVANPHUONG, Anh Anh, HUNGHA, phongluu, anhcsg, dongoca22019, Kathrynvedly, Barbaraabsot, Evelynoveks, NancyNet, Mylottohurl, Leonardken, SuperSlotsWewaw, JohnSumMaill, Blancabar, lethanhnam475, Huong Quang, AileenDip, Dorothyimput, BANANA, thechienpham, sophia.nguyen, Berniehardy, Lai Quyen, nguyendungseapool, MatthewRaw, NGUYEN HOANG SANG, hongcam, domovluxuryhotel