You must be logged in to post Login
Search Forums:


 






Minimum search word length is 4 characters – Maximum search word length is 84 characters
Wildcard Usage:
*  matches any number of characters    %  matches exactly one character

Phật giáo-Nghệ thuật sống

UserPost

4:22 pm
June 25, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 11:15 pm – March 23, 2016 by khahan


Phật dạy về Tình yêu

Từ ngàn đời xưa đến nay, chủ đề "tình yêu" luôn được con người quan tâm. Nhưng hàng ngàn năm sau người ta vẫn chưa hết quan tâm nó. Tuy nhiên để yêu thương thế nào cho có hạnh phúc dài lâu thì không phải ai cũng hiểu được. Bạn hãy một lần suy ngẫm về những lời Phật dạy dưới đây để có thể chọn cho mình một cuộc sống hạnh phúc trong tình yêu nhé.

Ảnh minh họa -Nguồn: Ineternet

Phật dạy rằng: "Có hiểu mới có thương. Tình yêu phải được xây dựng trên cơ sở của sự hiểu biết". Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu. Mỗi con người đều có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không hiểu, sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt. Không hiểu, sẽ làm người mình thương đau khổ suốt đời. Trong cõi đời này, nhân danh tình thương, người ta làm khổ nhau.

Chuyện đó vẫn thường xảy ra. Được hiểu và được thương vốn là một nhu cầu muôn đời của con người. Nhiều người thường cảm thấy không ai hiểu mình. Họ “đói” thương, “đói” hiểu. Họ thơ thẩn, lang thang trong cuộc đời tìm người hiểu mình, thương mình. Gặp được người hiểu mình, thương mình là may mắn lớn của cuộc đời. Tình yêu nảy nở, lớn lên từ đó.

Vậy nên, “Có hiểu mới có thương” là nguyên tắc chọn người yêu, chọn chồng/vợ theo quan điểm Phật giáo. Dù người ta có đẹp, có giàu đến đâu nhưng không hiểu mình sẽ làm mình khổ suốt đời. Hôn nhân có thể mở ra những con đường hoa hồng, nhưng cũng có thể mở ra cánh cửa tù ngục. Chọn vợ, chọn chồng là một sự mạo hiểm lớn. Hãy cẩn thận, nếu không muốn chọn án tù chung thân cho cuộc đời mình. Vì vậy, chọn người hiểu và thương mình – hãy nhớ – đó là nguyên tắc tìm người tri kỷ trong cuộc đời.

Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố: "từ, bi, hỉ, xả".

“Từ” là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ lụy, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.

“Bi” là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.

Như vậy, “từ bi” theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. “Từ bi” trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải “tu tập”. Cần nhiều thời gian, để quan sát, để lắng nghe, để thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.

“Hỉ” là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.

“Xả” là không phân biệt, kỳ thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/anh, em/anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hóa nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc…

Vườn hoa Phật giáo

4:36 pm
June 25, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 1:49 pm – December 21, 2013 by khahan


Hãy để tâm bình yên 

Chúng ta có được bình yên không? Tâm chúng ta có được hạnh phúc an lạc không? Nếu không thì chúng ta hãy đưa tâm trở về với bình yên. Thế nào là bình yên? Tâm bình yên là tâm không bị căng thẳng, lo sợ hay buồn khổ bức bách. Tâm bình yên là tâm thanh tịnh, nhẹ nhàng, mát mẻ, an vui. Khi bình yên thì chúng ta không bị đốt cháy vì còn tâm vọng động bất an, còn tâm bị co thắt hay nóng bỏng vì phiền não, là còn tâm đau khổ. Cái tâm ấy rất đau khổ, đau khổ nhiều, bởi vì trên đời này không có cái khổ nào mà to lớn và sâu thẳm, nóng cháy và dễ sợ bằng cái khổ tâm, phiền não ngay ở trong lòng chúng ta.

Vậy, chúng ta hãy làm cho tâm mát mẻ bình yên trở lại. Bằng cách tập làm cho tâm được an tịnh tỉnh lặng. Chúng ta đã đau khổ quá nhiều. Bây giờ chúng ta hãy sống. Sống với tỉnh thức, với hạnh phúc và bình yên. Tuy nhiên, muốn được an tịnh tỉnh lặng, chúng ta cần phải cẩn thận suy xét xem những việc làm và lời nói của mình có đưa lại sự bình an cho tâm không.

Chẳng hạn, trước khi đi đánh bài ở casino, chúng ta cần xét xem đi chơi như vậy có đem lại bình an cho tâm không, hay sẽ đưa tâm vào trạng thái tham lam, sân hận và si mê? Hoặc nếu chúng ta thích nói chuyện nhiều và thích nghe nhiều thì những điều mà chúng ta nói và nghe ấy có đem lại sự bình an trong sạch cho tâm không, hay càng nói càng nghe thì tâm càng dao động bất an?

Tâm bất an dao động là tâm không sáng suốt. Tâm không sáng suốt sẽ đưa đến lời nói và việc làm không sáng suốt. Và như vậy thì sự đau khổ sẽ càng tăng. Vậy là chúng ta đang tự nhảy vào hầm lửa tội lỗi của đau khổ tham sân si. Khi thất niệm là chúng ta để cho ô nhiễm phiền não làm chủ tâm mình. Những lúc ấy, chúng ta còn tệ hơn là đã chết, vì chúng ta mặc dù đang "sống" nhưng lại tự hành hạ lấy mình. Với ô nhiễm đang bốc lửa trong tâm, chúng ta hướng ngoại, thích nghe – thích nói – thích làm những điều không an tịnh, để tạo nghiệp bất thiện bằng khẩu, bằng thân hay bằng ý rồi phải gặt hái đau khổ về sau.

Là con Phật, chúng ta phải sáng suốt biết cách sống an vui và ngưng hành hạ lấy mình. Chúng ta có thể ngưng đốt cháy mình. Bằng cách đưa tâm trở về với bình yên.
Trở về với bình yên có nghĩa là trở về với nguồn sống tâm linh. Chúng ta sẽ thắp sáng tâm mình bằng chánh niệm và trí tuệ, tắm mát tâm mình bằng hỉ lạc, làm nhẹ tâm mình bằng thư thái và cụ thể là tâm định, sẽ làm chúng ta rất hạnh phúc, bình yên.

Nhưng trước hết, muốn trở về với bình yên, chúng ta cần thấy rõ những điều bất toàn và đau khổ của thế gian mà chúng ta đã nhiều lần phải trải qua. Ồ, thế gian này là bất toàn! Thế gian này là như vậy đó. Song song với những hạnh phúc nhỏ nhoi là sự phiền muộn sâu dày. Chúng ta không bi quan đâu. Chúng ta chỉ can đảm nhìn nhận sự thật đó thôi.
Kinh nghiệm quá nhiều sự bất toàn và thay đổi của cuộc đời, những hạnh phúc tầm thường và phiền não dai dẳng, khi nhìn lại, chúng ta thấy một kiếp nhân sinh chẳng có gì ngoài tấm thân tàn tạ và còn tâm thì mang đầy những lằn sẹo đau thương.

Chỉ khi nào thấy rõ những điều bất toàn ấy, chúng ta mới quyết định làm một cái gì đó để thay đổi nó đi. Chúng ta sẽ có khả năng từ chối, thường thì mới đầu, chúng ta chỉ từ chối tạm thời, từ chối những hạnh phúc nhỏ nhoi của thế gian để đổi lấy cái hạnh phúc vĩ đại, sâu dày hơn. Chúng ta sẽ từ chối nghe và thấy những gì bất thiện bên ngoài. Chúng ta sẽ chọn bạn mà chơi, sẽ chọn bạn mà nghe. Chúng ta sẽ đến với những gì bình an thanh tịnh. Nếu khước từ ô uế và đến với bình an thanh tịnh, thì chúng ta sẽ được thanh tịnh bình an. Và sự hạnh phúc vĩ đại, sâu dày ấy chỉ được tìm thấy ở tâm định tỉnh, an lạc, và trí tuệ sáng suốt trong thiền.

Vậy là chúng ta hành thiền. Có nghĩa là chúng ta sống với bình yên. Bằng cách đưa tâm trở về với thân. Tâm nằm trong thân, tâm an trú tỉnh lặng nơi thân. Lắng tâm theo dõi, nhìn vào tiến trình chuyển động của hơi thở, tâm chúng ta nằm yên, chìm sâu vào nơi đó. Tâm chúng ta được định tỉnh, cảm giác mát mẻ, hỉ lạc, thư thái, nhẹ nhàng, bình yên thấm nhuần toàn thân tâm. Chúng ta cảm nghe thật nhiều hạnh phúc. Hạnh phúc cao thượng của thiền định, và đây chỉ là mới bắt đầu.

Khi để tâm nằm yên chánh niệm nơi thân thì chúng ta sẽ được an lạc hạnh phúc. Tâm chánh niệm định tỉnh là tâm an lạc hạnh phúc, đó là điều tự nhiên. Sống được 30 phút như vậy thì thật là đáng sống. Sống được một giờ, hay một ngày như vậy, thì thật là giá trị. Bởi vì chúng ta đang sống với hạnh phúc cao thượng, hạnh phúc hoàn toàn…

Vườn hoa Phật giáo

4:40 pm
June 25, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 12:07 pm – June 15, 2016 by khahan


Buông xả tự ngã

Có một dòng sông nhỏ chảy từ một vùng núi cao đến làng xóm, đến rừng cây, rồi cuối cùng nó chảy qua một sa mạc. Nó nghĩ: "Mình đã vượt qua rất nhiều chướng ngại, lần này chắc cũng có thể vượt qua cái sa mạc này!?".

Ảnh minh họa -Nguồn Internet

Lúc nó quyết định băng qua sa mạc thì nó phát hiện nước của nó bị tiêu mòn dần trong cát của sa mạc, nó thử hết lần này đến lần nọ nhưng chỉ là uổng công vô ích. Thế là nó nản lòng: "Có lẽ vận mệnh của mình chỉ đến ngang đây, mình vĩnh viễn không bao giờ thấy được biển rộng bao la như người ta từng nói". Nó buồn rầu lẩm bẩm như vậy. Có một dòng sông nhỏ chảy từ một vùng núi cao đến làng xóm, đến rừng cây, rồi cuối cùng nó chảy qua một sa mạc. Nó nghĩ: "Mình đã vượt qua rất nhiều chướng ngại, lần này chắc cũng có thể vượt qua cái sa mạc này!?".

Lúc bấy giờ, bốn phía của sa mạc bỗng vang lên một âm thanh trong và nhẹ: "Nếu một cơn gió nhẹ có thể băng qua được sa mạc thì dòng sông nhỏ cũng có thể qua được". Thì ra âm thanh đó là tiếng nói của sa mạc.
Dòng sông bực mình phản đối: "Đó là vì ngọn gió nhẹ có thể bay qua sa mạc, nhưng dòng sông như tôi thì phải đi qua chứ không thể bay".

Sa mạc đáp: "Tại vì ngươi cố chấp, dáng vẻ của ngươi nên suốt đời không thể vượt qua sa mạc này. Ngươi phải biến thành hơi nước để cho cơn gió nhẹ mang ngươi bay qua sa mạc, đến nơi ngươi cần đến. Chỉ cần ngươi buông xả đi hình dáng một con sông như bây giờ, để hòa mình vào cơn gió nhẹ thì ngươi sẽ vượt qua được sa mạc này". Dòng sông vốn chưa từng nghĩ đến chuyện này, buông xả hình dáng một con sông rồi hòa mình trong cơn gió, không, không, không thể như thế, nó không thể chấp nhận khái niệm này. Nó nghĩ, nếu biểu nó vứt bỏ tự ngã của dòng sông thì như chính nó đã bị hủy diệt rồi thì dù có vượt qua được sa mạc cũng đâu có ích gì?!!!

"Trong gió có bao hàm hơi nước (dòng sông nhỏ biến thành), sau đó mang hơi nước bay qua sa mạc, đến nơi rồi, hơi nước bốc hơi tạo thành mưa, sau đó nước lại chảy thành sông, đây không phải là chính ngươi sao? Sa mạc kiên trì giải thích".

Vậy tôi vẫn trở lại được hình dáng ban đầu không? Dòng sông nhỏ hỏi. "Có thể nói phải, cũng có thể nói không phải". Sa mạc đáp: "Bất luận ngươi là một dòng sông nhỏ hay một luồng hơi nước không thể nhìn thấy thì bản chất nội tại của ngươi vẫn không thay đổi, ngươi cố chấp ngươi là một dòng sông nhỏ là do ngươi chưa biết đến bản chất nội tại của ngươi".

Lúc này như vẻ hiểu được lời của sa mạc, dòng sông nhỏ đang miên man nghĩ đến lúc nó chưa hình thành thành con sông nhỏ này, hình như nó cũng được cơn gió mang nó vượt qua làng xóm, rừng cây, sa mạc rồi biến thành mưa, rồi cơn mưa chảy thành dòng sông chính nó hôm nay…!!!

Cuộc hành trình nhân sinh của chúng ta cũng giống một dòng sông nhỏ vậy, muốn vượt qua những chướng ngại trong cuộc sống, để đạt đến một thành quả mới, hướng đến mục tiêu của "chân, thiện, mỹ". Chúng ta cũng phải có dũng khí "Buông xả tự ngã" để đến những lĩnh vực khác mà mình chưa bao giờ biết đến…

Vườn hoa Phật giáo

4:48 pm
June 25, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 11:30 am – April 30, 2016 by khahan


Cây phiền muộn!

Người thợ mộc mà tôi thuê để giúp tu sửa lại căn nhà cũ nát đã chấm dứt một ngày làm việc đầu tiên với không ít phiền muộn và bực dọc. Đầu tiên là cái mái ngói nhà đã khiến anh ta loay hoay mất cả giờ đồng hồ. Sau đó đến trò “đình công” của cái máy cưa và chiếc xe tải cũ kỹ.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Khi tôi lái xe đưa anh ta về nhà, anh ngồi im như thóc, chẳng buồn cười nói suốt cả chặng đường. Đến nơi, anh mời tôi ghé thăm gia đình anh. Khi chúng tôi đến gần cửa, anh đột nhiên dừng chân bên cạnh một thân cây thấp bé và đưa cả hai tay vuốt nhẹ lên đầu ngọn cây.

Lúc cánh cửa nhà mở ra, tôi ngạc nhiên thấy anh biến đổi thành một người khác hẳn. Gương mặt sạm nắng của anh rạng rỡ nụ cười. Anh siết chặt hai đứa con nhỏ vào lòng và dịu dàng hôn vợ. Sau một hồi hàn huyên, anh đưa tôi ra xe trở về nhà. Khi chúng tôi đi ngang qua cây thấp bé gần cửa, sự tò mò thôi thúc tôi đã khiến tôi buột miệng hỏi về hành động ban nãy của anh.

“Ồ! Đó là cây phiền muộn của tôi”.

“Tôi biết mình không sao tránh khỏi những phiền toái trong công việc và chắc chắn rằng không nên đem về nhà những phiền toái ấy để gây khó chịu cho vợ con, những người đã mong đợi tôi cả một ngày dài.”

“Vì vậy, mỗi buổi chiều khi về đến nhà, tôi đã đem hết nỗi buồn phiền và bực dọc của mình gửi lên ngọn cây rồi sáng hôm sau khi đi làm tôi lại mang chúng đi”.

“Nhưng anh biết không, thật buồn cười”, người thợ mộc kể tiếp: “Khi tôi ra ngoài vào mỗi buổi sáng để mang chúng đi, thì dường như chúng đã vơi đi khá nhiều so với lúc tôi gửi chúng lên ngọn cây đêm hôm trước”.

Trong cuộc sống, chẳng ai có thể thường xuyên đem lại sự bình an cho bạn ngoài chính bản thân bạn. Vì vậy, hãy luôn sống vui, thanh thản và trọn vẹn với những ngày tháng tuyệt đẹp bạn nhé.

Vườn hoa Phật giáo

4:57 pm
June 25, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 9:08 pm – September 22, 2014 by khahan


Chiếc lá hoàn mỹ

Ngày xưa, có một vị đại sư muốn chọn một đệ tử làm truyền nhân. Một hôm, ông bảo hai đệ tử rằng: "Các con hãy ra ngoài và chọn về đây cho ta 1 chiếc lá đẹp nhất, hoàn mỹ nhất".

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Hai đệ tử vâng lời thầy đi tìm lá.

Thoáng chốc, người anh quay về và trình cho đại sư một chiếc lá không được đẹp lắm:
"Thưa thầy, tuy chiếc lá này không phải là hoàn mỹ nhất nhưng nó là chiếc lá hoàn mỹ nhất mà con thấy".

Người em đi cả ngày trời và quay về với 2 bàn tay trắng, người em nói với vị đại sư:
"Thưa thầy, con đã tìm và thấy rất nhiều lá đẹp, nhưng con không thể nào chọn được chiếc lá hoàn mỹ nhất".

Cuối cùng, vị đại sư đã chọn người anh.

"Tìm một chiếc lá hoàn mỹ nhất", chúng ta vẫn cứ luôn nghĩ đến việc "hoàn mỹ nhất" nhưng nếu bạn cứ một mực đi tìm mà không nhìn vào thực tế, không so sánh với thực tế thì bạn cứ phải vất vả để rồi… trắng tay. Cho đến một ngày nào đó, bạn mới phát hiện rằng: Chỉ vì mãi đi tìm một chiếc lá hoàn mỹ nhất mà bạn đã bỏ qua biết bao cơ hội lớn một cách đáng tiếc!

Hơn nữa, thứ hoàn mỹ nhất của con người cuối cùng có được bao nhiêu? Trên đời này đã xảy ra không ít chuyện đáng tiếc, đó cũng do một số người xa rời thực tế đi tìm "chiếc lá hoàn mỹ nhất", coi thường cuộc sống đạm bạc. Nhưng chính trong cuộc sống đạm bạc, vô vị đó mới chất chứa những điều kỳ diệu và to lớn. Điều quan trọng là thái độ của bạn như thế nào khi đối diện với nó.

Trong cuộc sống chúng ta, không nhất thiết cứ phải theo đuổi những thứ hoàn mỹ mà chỉ cần bình tâm lại, từng bước từng bước tìm chiếc lá mà bạn cho rằng là hoàn mỹ nhất.

Vườn hoa Phật giáo

5:09 pm
June 25, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 1:26 am – July 12, 2014 by khahan


Sự bao dung

Đến miền đất mới, các vị sư phải xây dựng, mua dụng cụ và bắt tay vào làm việc. Một chú tiểu được giao xây một bức tường gạch. Chú rất tập trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên gạch đã thẳng thớm chưa, hàng gạch có ngay ngắn không. Công việc tiến triển khá chậm vì chú đặc biệt kỹ lưỡng. Tuy nhiên, chú không lấy đó làm phiền lòng bởi chú biết mình sắp sửa phải xây một bức tường tuyệt đẹp đầu tiên trong đời.

Ảnh minh họa -Nguồn Internet

Cuối cùng chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hôn buông xuống. Khi đứng lui ra xa để ngắm nhìn công trình lao động của mình, chú bỗng cảm thấy có gì đó đập vào mắt: mặc dù chú đã rất cẩn thận khi xây bức tường, nhưng vẫn có hai viên gạch bị đặt nghiêng. Và điều tồi tệ nhất là hai viên gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường. Chúng như đôi mắt đang trừng trừng nhìn chú.

Kể từ đó mỗi khi du khách đến thăm ngôi đền chú tiểu đều dẫn họ đi khắp nơi trừ đến chỗ bức tường mà chú xây dựng. 

Một hôm có hai nhà sư già đến tham quan ngôi đền. Chú tiểu đã cố dẫn họ sang hướng khác, nhưng hai người vẫn nằng nặc đòi đến khu vực có bức tường mà chú xây dựng. Một trong hai vị sư khi đứng trước công trình ấy đã thốt lên:

"Ôi, bức tường gạch mới đẹp làm sao!"

"Hai vị nói thật chứ? Hai vị không thấy hai viên gạch xấu xí ngay giữa bức tường kia ư?" 

- Chú tiểu kêu lên trong ngạc nhiên.

"Có chứ, nhưng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã ghép thành một bức tường tuyệt vời lắm!"

- Vị sư già từ tốn.

Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân mình khi cứ luôn nghiền ngẫm những lỗi lầm mà ta mắc phải, cho rằng cả thế giới đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta. Chúng ta đã hoàn toàn quên rằng đó chỉ là hai viên gạch xấu xí giữa 998 viên gạch hoàn hảo.

Vườn hoa Phật giáo

1:10 am
June 26, 2013


Sophia.K

U.S.A

Moderator

posts 155

Hay lắm Khahan ạ. Đọc, suy ngẫm và lắng đọng. Cảm ơn Khahan.Smile

9:17 am
June 26, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Cám ơn Lynn.K nhiều nhe. Để rảnh rỗi mình sẽ sưu tầm tiếp cho các bạn cùng đọc nhé.

Chúc bạn luôn có  nhiều niềm vui.

11:14 am
June 26, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 2:18 pm – December 21, 2013 by khahan


Có và Không

Vấn đề này đối với người này nói “có”, đối với người khác nói “không” như vậy có khác nhau không? Thật ra, không có gì khác cả, đạo thì chỉ có một, “có” “không” là hai mặt của đạo mà thôi. Đạo là tùy theo căn tánh của con người mà có khác nhau.

Có một vị cư sĩ đến học đạo và thỉnh vấn Trí Tạng thiền sư như sau: “Xin hỏi thiền sư thiên đường và địa ngục có hay không?”.

Thiền sư trả lời “có”.

Ông ta hỏi tiếp: “xin hỏi Phật và Bồ tát có không?”

“Có”

“Xin hỏi có nhân quả báo ứng không?”

“Có”

Ông ta hỏi bất cứ điều gì, Trí Tạng thiền sư đều trả lời “có”.

Sau khi nghe xong vị cư sĩ này cảm thấy hoài nghi liền phản ứng rằng: “thiền sư! Ngài nói sai rồi”.

Thiền sư ôn tồn đáp “tôi nói sai ở đâu?”

Vị cư sĩ cao giọng nói “con đã hỏi Kinh Sơn thiền sư và Ngài đều nói "không"”.

"Nói “không” như thế nào?"

"Con hỏi: có nhân quả báo ứng không? Kinh Sơn thiền sư nói “không”; có Phật Bồ tát không? trả lời “không”; có thiên đường địa ngục không? cũng nói “không” và con hỏi những gì thì Kinh Sơn thiền sư đều trã lời “không”. Nhưng ngược lại đối với Ngài thì tất cả đều nói “có”."

Trí Tạng thiền sư hiểu rỏ căn tánh và trình độ của vị cư sĩ ở cấp bậc nào rồi và vui vẻ nói: “Ồ! ông có vợ không?” Vị cư sĩ thưa “dạ có”“ông có con không?” - “dạ có”“Ông có tiền của không?” - “dạ có”“Ông có nhà cửa xe cộ không?” - “dạ có”.

Trí Tạng thiền sư lại hỏi tiếp: “Kinh Sơn thiền sư có vợ không?” Vị cư sĩ nọ thưa “dạ không”;“Kinh Sơn thiền sư có con không?” - “dạ không”“Kinh Sơn thiền sư có tiền của nhà cửa không?” - “dạ thưa không”.

Trí Tạng thiền sư kết luận: "vì thế Kinh Sơn thiền sư trả lời với Ông “không”. Ta Trả lời với Ông“có” vì Ông có vợ, con,…"

Vấn đề này đối với người này nói “có”, đối với người khác nói “không” như vậy có khác nhau không? Thật ra, không có gì khác cả, đạo thì chỉ có một, “có” “không” là hai mặt của đạo mà thôi. Đạo là tùy theo căn tánh của con người mà có khác nhau. Hỏi đáp và trả lời của thiền sư lúc thì “có” lúc thì “không” chỉ vì trình độ của chúng ta có khác hoặc là thứ tự hiểu biết vấn đề của chúng ta có khác nhau mà thôi.

Vườn hoa Phật giáo

 


11:19 am
June 26, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 2:24 pm – December 21, 2013 by khahan


Mở mắt chiêm bao

Cái cảnh “nhắm mắt chiêm bao” thì chúng ta ai cũng biết rõ, nhưng cái cảnh “mở mắt chiêm bao”  đây thì chúng ta ai cũng lầm hết trọi, cũng vì thế mà mỗi lần để giấc mơ dẫn đi xa, chúng ta thường khỏ lầm lên đầu các tôn giả chung quanh mình kêu cái tróc và đổ thừa “tại người này làm tôi phiền não đây.”  Vì vậy cách khôn nhất là tự mình tỉnh giấc chiêm bao ấy đi và coi chừng phải đứng cách xa những chúng sanh đang “mở mắt chiêm bao” một cách an toàn, kẻo ăn phải cán quạt của họ.

Thuở xưa, có một chú sa di tên là Tăng Hộ.  Tăng Hộ xuất gia với vị thầy tế độ, một vị La Hán, nguyên là cậu ruột của chú. 

Một hôm Tăng Hộ được thí chủ dâng cúng hai xấp vải thật đẹp, chú mừng lắm định về dâng lên thầy để tỏ lòng biết ơn và kính mộ của mình.  Ngờ đâu khi mới mở lời, vị thầy tế độ của chú đã gạt đi: 

- Thôi!  Ta đã đủ ba y rồi, con hãy giữ lấy mà xài hoặc dâng cúng những vị nào còn thiếu.  Chú Tăng Hộ năn nỉ đến ba lần nhưng thầy chú vẫn một mực từ chối.  Tăng Hộ đâm ra buồn rầu, bực bội, vừa đứng quạt hầu cho thầy, chú vừa để dòng tư tưởng trôi lan man… mình tứ cố vô thân chẳng có ai để nương tựa… Chỉ có cậu mình là người thân nhất trên đời.  Vậy mà cậu cũng không thương ta, vậy ta còn sống ở đây chi cho bận lòng ông.  Ta đã năn nỉ ông ba lần mà ông cứ lạnh lùng từ chối… Thôi, ta đi khuất mắt cho rồi… nhưng ta đi đâu bây giờ?  Lấy gì mà sinh sống… À! Phải rồi! Mình sẽ bán xấp vải lấy tiền mua một con bê để nuôi, hằng ngày mình dắt bê đi ăn cỏ bên vệ đường vừa thanh thản, vừa ít tốn kém.  Loài thú này sanh sản rất mau nên chừng vài năm là mình đã có một bầy gia súc.  Mình sẽ bán bớt đi để tậu nhà cửa, ruộng đất, giường chõng… đồ đạc trong nhà cho khang trang và đến lúc trưởng thành mình sẽ cưới một cô vợ.  Khi đứa con đầu lòng chào đời, mình sẽ bế nó đến quy y với cậu mình… Ô!  Thằng bé mới kháu khỉnh làm sao… Ðường xa trời nắng ngó mụ vợ đã mỏi tay, ta bảo:

- Ðưa thằng cu anh bế cho, nhưng nó không nghe cứ dành ẵm trên tay… bất chợt… mụ vợ vấp một rễ cây, thằng bé rớt xuống đất… giận quá, ta với lấy một cành cây, gõ cho mụ vợ một cái nên thân:

- Ðã bảo đưa ta bế mà cứ không nghe… cái thứ đàn bà hư… chỉ biết có cãi lời. 

Dòng tư tưởng của chú sa di còn đang tiếp tục trôi chảy như thế thì bỗng nhiên chú nghe tiếng nói điềm đạm của thầy chú, vị La Hán, cất lên: 

- Này chú!  Chú đánh không trúng cái mụ vợ hư thân ấy đâu mà lại trúng ngay cái đầu trọc của ta kêu cái “tróc” đây này! 

Tăng Hộ bừng tỉnh cơn mơ, chú hốt hoảng co giò chạy, vừa ngẫm nghĩ: 

- Chết rồi… Ta nghĩ trong bụng ổng cũng biết hết trọi… phải chạy cho lẹ mới được. 

Thấy chú khi không bỏ chạy như ma đuổi, các bạn chú vội vã chạy theo bắt lại.

Ðương sự được dẫn đến gặp đức Phật.  Sau khi nghe rõ đầu đuôi câu chuyện, Ngài an ủi chú tiểu: 

- Này chú, cái tâm của phàm phu thường hay lén lút đi chơi như thế, nó thường đi rất xa, vô hình, vô dạng… Người thiện trí nên khéo léo như gã mục đồng dùng dây xỏ mũi con trâu hoang, dẫn nó về chuồng cũ, chăn dắt cho đến lúc nào buông lơi dây mà nó không lén đi rong nữa mới tạm yên. 

Ðược lời dạy dỗ của đức Thế Tôn, chú Tăng Hộ bình tĩnh ở lại tu viện và tu cho đến ngày đắc quả A La Hán… tuy lâu lâu, chú vẫn bị lâm vào cảnh mở mắt chiêm bao, nhưng không khi nào chú trở cán quạt gõ vào đầu sư phụ như lần trước vì chú đã biết cách chăn trâu và cột trâu rồi. 

Loay hoay đã nửa kiếp người

Thu bay trên nửa nụ cười xanh xao

Rõ ràng mở mắt chiêm bao

Biết như mộng huyễn vẫn đau xé lòng

Ngửa tay có được gì không?

Họa chăng mấy hạt bụi hồng phiêu linh

Dường như mình chẳng phải mình

Rừng thiêng đày đọa dạng hình long đong.

Mây bay qua khu rừng đông

Người thong dong ngắm nắng hồng trên cây

Mây bay qua rừng tây

Rêu xanh in nửa dấu hài bỏ quên.

Vườn hoa Phật giáo


11:31 am
June 26, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 2:42 pm – December 21, 2013 by khahan


Câu chuyện về 2 hạt lúa

Có hai hạt lúa nọ được giữ lại để làm hạt giống cho vụ sau vì cả hai đều là những hạt lúa tốt, đều to khỏe và chắc mẩy.

Ảnh minh họa

Một hôm, người chủ định đem chúng gieo trên cánh đồng gần đó. Hạt thứ nhất nhủ thầm: “ Dại gì ta phải theo ông chủ ra đồng. Ta không muốn cả thân mình phải nát tan trong đất. Tốt nhất ta hãy giữ lại tất cả chất dinh dưỡng trong lớp vỏ này và tìm một nơi lý tưởng để trú ngụ.” Thế là nó chọn một góc khuất trong kho lúa để lăn vào đó.

Còn hạt lúa thứ hai thì ngày đêm mong được ông chủ mang gieo xuống đất. Nó thật sự sung sướng khi được bắt đầu một cuộc đời mới đến cho đời những hạt lúa mới…

Đừng bao giờ tự khép mình trong lớp vỏ chắc chắn để cố giữ sự nguyên vẹn vô nghĩa của bản thân mà hãy can đảm bước đi, âm thầm chịu nát tan để góp cho cánh đồng cuộc đời một cây lúa nhỏ – đó là sự chọn lựa của hạt giống thứ hai.

Tôi hy vọng đó cũng sẽ là sự lựa chọn của bạn và tôi khi đứng trước cánh đồng cuộc đời bao la này…

Vườn hoa Phật giáo

2:03 pm
June 26, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 2:45 pm – December 21, 2013 by khahan


Ba cái bánh ít

Sự thật, đôi khi lại khó nói biết là bao. Có lẽ vì vậy mà loài người phải có thật nhiều từ ngữ… để nói một cách dài dòng như lão thầy pháp trên đây vậy.

Xưa, có một lão thầy pháp đi hành nghề, dắt theo một chú đệ tử nhỏ. Trong lúc đang cầu đảo cho gia chủ, lão lén lấy được ba cái bánh ít và dúi cho thằng đệ tử đang đứng quạt hầu sau lưng. Đám xong, hai thầy trò ra về. Trên đường về lão thầy pháp bảo đồ đệ lấy bánh ít ra ăn lót dạ. Thằng bé ấp úng nói:

 - Khi nãy, con tưởng thầy cho con… nên con… ăn hết cả rồi!

 Hai thầy trò đành tiếp tục đi, thầy trước trò sau, được một quãng, ông thầy quay lại mắng đệ tử:

 - Bộ tao là tù nhân hay sao mà mày đi tò tò phía sau như là công an áp giải tội phạm vậy?

 Trò nghe quở, lật đật chạy đi trước. Ông thầy lại nạt nộ:

 - Bộ mày là thầy tao hay sao mà dám đi trước tao?

 Chú bé liền đi ngang hàng với ông thầy. Bấy giờ, ông thầy liền trợn mắt quát:

 - Bộ mày là bạn bè tao sao mà dám đi ngang hàng với tao?

 Chú học trò khổ sở lúng túng, đành vòng tay thưa:

 - Bạch thầy, vậy thì đệ tử phải đi cách nào cho đúng lễ đây?

 Đến lúc nầy, ông thầy pháp mới chịu nói rõ ý mình:

 - Mày muốn đi kiểu nào cũng được.. miễn sao có ba cái bánh ít trả lại tao thì đúng lễ ngay.

Vườn hoa Phật giáo

2:10 pm
June 26, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 2:50 pm – December 21, 2013 by khahan


Tâm và Tánh

Có một học tăng đến Huệ Trung thiền sư tham thiền học đạo, và thỉnh vấn thiền sư rằng: “Thiền là cách gọi khác của Tâm, mà tâm là một thật tánh, ở thánh cũng không tăng mà ở phàm cũng không giảm, các vị tổ sư thiền tông thường nói tánh là tên khác của tâm, xin hỏi thiền sư: “ tâm và tánh khác nhau thế nào?"

Thiền sư trả lời: “lúc mê có khác, khi ngộ thì không”.

Vị học tăng lại hỏi tiếp: “trong kinh nói rằng: Phật tính thì thường mà tâm thì vô thường, vì sao Ngài nói không có khác biệt?”

Thiền sư đưa ra ví dụ để giải thích cho học tăng như sau: “ngươi chỉ dựa vào ngữ mà không y vào nghĩa, ví như khi lạnh thì nước kết thành băng, khi ấm lên thì băng tan thành nước; lúc mê thì tánh kết thành tâm, lúc ngộ thì tâm tan thành tánh, tâm tánh vốn đồng, do mê ngộ mà có khác biệt”. Vị học tăng nhân đó mà liễu ngộ.

Trong giáo lý Phật giáo tâm và tánh còn có rất nhiều từ khác nhau dùng để gọi như “bổn lai diện mục”, “như lai tạng”, “ pháp thân”, “thật tướng”, “chân như”, “tự tánh”, “bổn thể”, “ chân tâm”, “ bát nhã”, “ thiền”… Đó cũng chỉ là nhiều phương pháp, dùng nhiều từ để chúng ta nhận thức chính mình. Mê ngộ tuy có khác, bổn tánh vẫn không khác. Như vàng thì chỉ có một nhưng chế tạo thành nhiều thứ khác nhau như bông tai, nhẫn, dây chuyền… các món đồ này có tên gọi khác nhau nhưng thể của nó cũng chỉ là vàng mà thôi. Cũng vậy, Tâm và Tánh tên gọi khác nhau nhưng đều dùng để chỉ bản thể của chúng ta.

Vườn hoa Phật giáo

2:17 pm
June 26, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 4:21 pm – December 21, 2013 by khahan


Chiếc gương và cửa sổ

Có một người Phú ông tên là Hạo Tường luôn cảm thấy trong cuộc sống của mình thiếu thốn một cái gì đó, thế nên Ông quyết định lên đường tìm Thiền sư để tham hỏi.

Khi gặp Thiền sư: "Thưa Ngài! Tôi có rất nhiều tiền, muốn thứ gì thì có thứ đó nhưng lại không cảm thấy vui và hạnh phúc được".

Vị thiền sư mời Ông ta đứng trước một cửa sổ được làm bằng kính và hỏi Ông thấy được gì?

- "Dạ con thấy những đoàn người tất bật, hối hả qua lại trên những con đường, có khi là bằng phẳng, có khi gập gềnh, khúc khủy nữa".

Thiền sư chẳng nói gì và mời Ông ta đứng trước một chiến gương soi hỏi Ông thấy được gì?

- "Con thấy chính mình".

Thiền Sư ôn tồn nói: "Chiếc gương được làm bằng kính, cửa sổ cũng được làm bằng kính, nhưng cửa sổ thì trong suốt nên có thể thấy được bên ngoài, có thể nhìn được người, cảnh vật xung quanh ta nhưng chiếc gương thì phủ một lớp son phía sau hoặc một tấm gỗ nên chỉ có thể nhìn được mình mà thôi, khi trong con người mình có thể gỡ bỏ đi lớp sơn hay tấm gỗ kia thì lúc đó con sẽ nhìn thấy người khác, lúc con nhìn thấy người khác con sẽ cãm thấy hạnh phúc với những gì đang có".

Lời bàn:

Bạn là người hạnh phúc không? hay là những người luôn bận rộn với cuộc sống hiện đại này? Hoặc ta cảm nhận cuộc sống mình mỗi ngày một vui hơn? Mỗi ngày chúng ta chạy danh cầu lợi. Chúng ta đâu đó đã có một góc của sự bình yên và hạnh phúc nhưng chưa bao giờ thay đổi góc độ nhìn để dung nạp, tha thứ cho người khác. Chỉ khi nào ta hiểu được hai chữ "dừng bước". Ta đứng lại để tiếp nhận người khác đang tồn tại, họ hiện hữu trong sự tương qua của ta, ta dừng lại để nhìn, để hiểu và để thương. Khi thương được mọi người ta sẽ thương chính mình.

Vườn hoa Phật giáo


2:24 pm
June 26, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 4:29 pm – December 21, 2013 by khahan


Bà chủ hiền thục

Kassi là một nữ chủ được nhiều người ca tụng là hiền thục. Nàng không bao giờ nói lớn tiếng hay cau mặt với bọn gia nhân trong nhà. Những lời đồn đãi về Kassi khiến cho Axy, một cô tớ gái đâm ra nghi ngờ. Axy nghĩ bụng: "Có thật là tiểu thư của mình hiền thục hay không chứ? Hay là nhờ mình chu toàn bổn phận nên tiểu thư không có dịp bộc lộ vẻ bất bình. Điều này phải trắc nghiệm lại mới được". Và Axy tìm cách thử nữ chủ.

Một hôm, Axy cố tình thức dậy muộn, cô bé thấy nữ chủ cau mày khi cô dâng bửa điểm tâm. Sáng hôm sau Axy lại dậy muộn, nữ chủ của cô vừa cau mày, vừa quát mắng ầm ĩ. Sáng hôm sau nữa, Axy lại dậy muộn, còn đang nằm nán lại trên giường, thì cô bé đã thấy nữ chủ chưa kịp chải tóc, nghiến răng trợn mắt vào tận giường lôi cô dậy. Sáng ngày thứ tư, Axy lại dậy trễ. Lần này cuộc trắc nghiệm thành công mỹ mãn. Nữ chủ đã với lấy cây cài cửa… và cô bé Axy ôm chiếc đầu máu chạy thẳng ra khỏi nhà, la khóc ầm ĩ: "Ới làng nước ơi! Xem đây! Xem đây! Hãy xem nữ chủ rất mực hiền thục đánh tui đây này… !"

Lời bàn:

Em thân mến! Trong Trung Bộ Kinh đức Phật đã kể lại câu chuyện trên cho các thầy Tỳ Kheo nghe. Và Ngài kết luận: Này các Tỳ Kheo! Như Lai không gọi một vị Tỳ Kheo nào là dễ nói, dễ dạy, tu hành đắc lực, khi vị ấy còn nhận được đầy đủ tứ sự cúng dường (quần áo, thực phẩm, thuốc men, mền mùng). Nếu nữ chủ Kassi phải được thử thách qua một lần mới chứng tỏ được mức độ hiền thục của cô ta, thì một thầy Tỳ Kheo, đệ tử của Như Lai cũng phải được thử thách. Khi chịu đựng sự thiếu thốn của những nhu cầu cần thiết mà vẫn không sờn lòng, nản chí, thì Như Lai và các bạn đồng phạm hạnh của vị ấy mới có thể kết luận rằng: "Đây là một vị Tỳ Kheo phạm hạnh, thành tín, dễ dạy, dễ nói… đã xuất gia vì sự giải thoát cho mình, cho người, chớ không phải vì cơm ăn, áo mặc."

Em thân mến! Bọn chúng ta trong cảnh sống hiện tại, đầy đủ hơn người xưa rất nhiều. Chúng ta chưa đến nỗi bị thiếu thốn vì cơm ăn, áo mặc, thuốc men, mùng mền… nhưng không vì thế mà cuộc sống của chúng ta hạnh phúc hơn, tâm tư được thoải mái hơn các vị Tỳ Kheo thuở trước. Nếu em không giác tỉnh kịp thời, thì một cơn bệnh dai dẳng, một lời nói trái tai, một chuyện làm bất như ý… vẫn có đầy đủ mãnh lực khiến chúng ta từ một tu sĩ dễ dạy, dễ nói, dễ thương thành một nhân vật không giống ai hết. Có giống chăng là giống nữ chủ Kassi mà thôi, có phải thế không nào?

Vườn hoa Phật giáo


2:32 pm
June 26, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 4:31 pm – December 21, 2013 by khahan


Ăn trộm dạy con

Xưa có một tên đạo chích rất lành nghề. Một hôm, con trai ngỏ ý muốn học nghề của cha. Tên ăn trộm liền dẫn con đi thực tập. Hai cha con đến một nhà giàu có, đánh bã cho lũ chó chết mê mệt xong, đạo chích đào ngạch, khoét vách dắt con chun vào nhà. Cả nhà ngủ say như chết. Tên trộm thấy một cái rương to còn trống bèn giở nắp rương bảo con:

- Con chun vào đây, hốt hết đồ đạc bỏ vào bao cho cha.

Thằng con y lời, đạo chích liền đóng nắp gài khoen lại… rồi lẻn ra khỏi nhà, hô hoán lên ầm ĩ:

- Ăn trộm! Ăn trộm!

Chủ nhà bừng tỉnh, thấy nhà bị khoét vách, dáo dác tìm kiếm hồi lâu, không thấy động tịnh liền đi ngủ lại. Thằng con lão đạo chích nằm chết điếng trong rương, tái tê vì sợ và hận cha khôn tả. Hồi lâu hắn nghĩ ra một kế thoát thân, bèn lấy tay cào sột soạt vào thành rương và giả tiếng chuột kêu "chí… chí…" để đánh lừa chủ nhà. Nghe chuột kêu, chủ nhà vội thức giấc, đốt đèn mở rương đuổi chuột. Thằng bé liền nhỏm dậy, tắt đèn, xô té chủ nhà, tông cửa chạy một mạch. Chủ nhà lục tục kéo nhau, vừa chửi vừa đuổi theo.

Thằng bé chạy đến đường cùng thì gặp một cái giếng, nó vội vàng ôm một cục đá to liệng xuống giếng và tri hô:

- Thằng ăn trộm rớt xuống giếng rồi… Làng xóm ơi!

Mọi người đổ xô nhau kéo đến giếng để bắt trộm. Thằng bé chạy thẳng về nhà. Gặp cha, thằng bé oà lên khóc. Và không tiếc lời để oán trách cha. Lão đạo chích mĩm cười nói:

- Khoan đã… Con hãy kể cho cha nghe con đã thoát thân bằng cách nào?

Cậu con thuật lại từ đầu chí đuôi. Lão đạo chích vỗ tay cười ha hả:

- Hay quá, con tôi đã thành nghề rồi!

Lời bàn:

Em thân mến! Hốt của báu bỏ vô bao và vác về nhà xài khi có người dắt đi, đào ngạch, khoét vách sẵn… là một điều mà bất cứ thằng cu con nào cũng làm được, nhưng phải tìm cách thoát thân một mình thì chỉ có thằng Cu này. Vì vậy mà lão đạo chích mới cười ha hả khi nghe con mình thuật lại đầu đuôi câu chuyện. Còn chúng ta, nhờ nghiệp lực dẫn dắt chui vào thế gian này, tôi và em giống như thằng Cu con đang lúi húi hốt ngũ dục nhét cho đầy túi tham của mình thì “ầm” một cái, cửa rương khoá chặt. Đó là lúc chúng ta bị vây bủa và phải đối diện với bát phong: Lợi, suy, mắng nhiếc, khen tặng, vinh nhục, vui buồn .v.v… Oà lên khóc than và không tiếc lời oán trách mẹ cha, thượng đế… thì ai làm cũng được. Nhưng làm sao để tự tại trước bát phong thì… tùy theo sự khéo léo của từng người. Nghệ thuật ăn trộm, nghệ thuật sống hay nghệ thuật thiền chỉ là một thôi em ạ!

Vườn hoa Phật giáo

9:30 pm
June 27, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 3:44 pm – October 22, 2014 by khahan


Bạn mang hành trang gì khi vào đời?

Bước chân vào đời, ai cũng chuẩn bị cho mình một vài thứ hữu ích, nhưng hành trang của mỗi người không ai giống ai, có người chỉ cần một ít vốn về vật chất, có người mang trên vai những kiến thức đã từng được học, có người lại chẳng biết mình sẽ cần gì trên con đường tiến tới tương lai.

Còn bạn, bạn mang hành trang gì khi vào đời?

Một ít tăm … vì cái tăm sẽ nhắc bạn nhớ tìm và phát hiện những đức tính tốt của mọi người, kể cả bản thân của bạn.

Một sợi dây cao su … vì dây cao su sẽ nhắc bạn nhớ sống linh động.Mọi chuyện trên đời không phải lúc nào cũng đi theo hướng bạn muốn, nhưng dù cách này hay cách khác chúng ta vẫn giải quyết tốt được mọi vấn đề.

Một nụ hôn ngọt ngào… vì nụ hôn ấy sẽ nhắc bạn nhớ rằng mọi người cần nhận được một lần ôm hôn hoặc một lời khen tặng mỗi ngày.

Một miếng băng dán … vì miếng băng sẽ nhắc bạn nhớ hàn gắn những vết thương lòng của bạn hoặc của ai đó.

Một cục tẩy … vì cục tẩy sẽ nhắc bạn nhớ rằng ai đó cũng có thể phạm lỗi. Không sao, chúng ta học từ những lỗi lầm.

Một cây kẹo gum bubble … vì chất dính của kẹo gum sẽ nhắc bạn nhớ luôn bám theo mục tiêu đã đề ra, đừng bỏ cuộc và bạn sẽ đạt được những điều mình mong ước.

Một cây bút chì … vì bút chì sẽ nhắc bạn nhớ viết ra những điều tốt bạn làm hằng ngày.

Và hãy nhớ mang theo mình một túi trà… vì túi trà sẽ nhắc bạn nhớ hằng ngày nên nghỉ ngơi, thư giãn và ôn lại danh sách những điều phúc lành mà Thượng đế ban tặng.

Bạn có đem theo những vật đó không?

Vườn hoa Phật giáo

 


9:38 pm
June 27, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 11:36 am – April 30, 2016 by khahan


Bánh nào ngon

Một người ăn mày lang thang đã hơn ngày mà chưa kiếm được miếng ăn. Đến một đầu phố nọ, ông ta ngửi thấy mùi bánh mì thơm bốc ra từ một ngôi nhà. Người ăn mày gặp may. Đây chính là lò bánh mì. “Ngài làm ơn cho kẻ bất hạnh này xin một miếng bánh ăn cho đỡ đói lòng”, người ăn mày năn nỉ ông chủ lò bánh mì. "Ồ, ngươi là kẻ khôn ngoan".

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Ngươi đến đúng chỗ rồi đó – chủ lò bánh mì thao thao nói – Làm sao ngươi biết lò bánh của ta mà tới? Ai chỉ cho ngươi? Chắc chắn là bánh của ta rất ngon nên ai ai cũng biết. Ta tiết lộ cho ngươi một bí mật: Bánh của ta làm theo công thức gia truyền từ cụ tổ bảy đời kia đấy. Nó được ghi chép trong cuốn sách bìa da màu đỏ nằm trên kệ kia kìa. Ngươi thấy không?”. Người ăn mày cố gượng cười: “Dạ thấy, nhưng thưa ngài, con đói lắm. Hơn ngày nay con chưa có tí gì trong bụng, con xin ngài làm phước. Con chỉ xin một mẩu bánh mì thôi ạ”.

Không chú ý tới nét mặt nhăn nhó của người ăn mày, ông chủ tiếp tục rao giảng về bí quyết nhào bột. Ông ta kéo người ăn mày vào sát lò nướng. Từng mẻ bánh nóng giòn bốc mùi thơm phức. “Ngươi thấy chưa? Bánh mới đẹp, mới thơm làm sao. Nướng bánh là một nghệ thuật. Để có bánh ngon, bánh đẹp cần phải có lòng yêu nghề”. “Nhưng thưa ông, con đói. Con xin ông…”, người ăn mày lắp bắp. “Ngươi phải hiểu: Con người cần rất nhiều thứ, nhưng bánh mì là cái cốt yếu nhất. Không ai có thể sống được nếu thiếu bánh mì…”, “Chính thế con mới phải gõ cửa ông…”, người ăn mày rụt rè nói chen. “Khoan, nghe ta nói cái đã, nhưng không phải ai cũng có đạo đức như ta. Ra đây”.

Ông chủ lò bánh mì kéo người ăn mày ra cửa rồi nói tiếp: “Ngươi thấy không, cả dảy phố này, nhà nào cũng có lò nướng bánh mì. Nhưng chớ tin họ. Nhà thì pha thêm bột xấu, nhà thì cho nhiều muối quá, kẻ thì nướng quá lửa. Thế mà chúng nó dám bảo cái chúng làm ra là bánh mì!”, “Thưa ngài, con chỉ xin một miếng bánh để ăn thôi ạ”, người ăn mày mệt mỏi nhắc lại. “Nhưng điều ta sắp kể với ngươi mới là quan trọng nhất”, ông chủ lò bánh vung tay nói tiếp. Bất chợt, người ăn mày quay lưng lầm lũi bỏ đi. “Này, ngươi không thích ăn bánh mì của ta sao? Bánh mì ngon nhất xứ này được làm theo công thức gia truyền từ bảy đời…”, ông chủ lò bánh mì nói với theo. “Không, thưa ngài. Bánh mì ở chỗ khác có lẽ mặn hơn, làm bằng thứ bột xấu hơn, bị cháy sém nhưng nó làm tôi no bụng. Ở chỗ ngài, chỉ tai tôi no thôi”.

Vườn hoa Phật giáo


9:48 pm
June 27, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 4:42 pm – December 21, 2013 by khahan


Ngọc báu trong túi áo

Có một thanh niên háo khách, ưa tiếp bạn bè, tính hòa hiệp, dễ sống chung với mọi người. Anh có rất nhiều bạn ở khắp nơi xa gần trong nước. Anh vốn là con của một đại phú ông, của cải trong nhà vô số, không cần mua bán kinh doanh. Cả ngày ngoài việc tiếp khách đãi bạn, người ta không thấy anh làm gì vất vả. Tuy nhiên, “mùa xuân nào rồi cũng phải hết”, điều bất hạnh đã xảy đến cho anh. Khi anh vừa đúng 20 tuổi thì phụ thân anh qua đời. Từ đây anh phải sống những ngày cô độc của tuổi trẻ.

Vốn là người chỉ giỏi về sự giao du rộng với bạn hữu, không thạo về buôn bán làm ăn, anh dần dần tiêu sạch bao nhiêu tài sản của phú ông để lại. Khi tất cả không còn gì, anh cô thân chích bóng lưu lạc xứ người, một ngày một đồng cũng không có, với ý tưởng quay gót thăm lại cố hương. Vì trước kia anh từng giao tiếp rộng, anh bước chân đến đâu đều có bạn bè tiếp đón. Lần lượt anh đến thăm những người bạn cũ năm xưa.

Anh không chịu làm một thực khách lâu ngày của ai. Tính khẳng khái và tự tôn của tuổi trẻ, bảo anh làm thế. Tiền trong mình hết hẳn. Ðã có lúc qua hai ba ngày liên tiếp mà không có hạt cơm nào trong bụng. Tuy thế anh vẫn không dám đến cầu sự giúp đỡ lần nữa của bạn bè. Cuối cùng khi mà sức lực đã kiệt như không chịu nổi nữa, anh mới chịu lần đến nhà một người bạn tri kỷ của thuở nào. Lâu ngày được gặp lại tình bạn hữu tha thiết bội phần. Anh muốn cố giữ không để cho bạn biết sự nghèo khó của mình, mặc dầu cái dáng vẻ bần cùng của anh rất dễ bị khám phá.

Bữa nọ, bóng chiều vừa xuống, nhân bữa ăn, chủ khách hai người đã than thở với nhau về sự thay đổi vô thường của nhân tình thế thái. Những sầu muộn tích tụ trong lòng anh trong những năm qua, hôm nay được khơi dậy nhân sự tiếp xúc với bạn. Anh vừa tâm sự vừa ăn uống. Nói thật nhiều và uống thật nhiều, bất chấp tính toán so đo. Kết quả anh đã say mèn “bất tri nhân sự”. Bây giờ người bạn đưa anh qua phòng ngủ, để anh nằm trên chiếc “giường an lạc” và ngồi bên cạnh trông nom. Người bạn nhìn chăm vào dung nhan của anh trong khi ngủ, và khi đã cùng đường mới tìm đến người bạn này để nhận sự giúp đỡ. Hôm nay ta giàu có như thế này-Ý tưởng của người bạn mà bạn ta bần cùng khốn khổ. Xem qua hình dạng nhất định anh đã chịu hết mọi thống khổ của cảnh “thương hải tang điền”. Tuy nhiên anh không đề cập một câu nào về điều ấy. Khí sắc của anh không còn chút nào giống như ngày trước. Bao nhiêu của cải ta có hôm nay đều là của anh cho cả. Giá như phải đem tất cả tặng lại cho anh, ta cũng phải làm. Nhưng ta biết tính khí của anh tâm tự tôn rất cao, anh nhất định không nhận sự bố thí của người đâu… Nghĩ đoạn người bạn rời khỏi giường, để anh tiếp tục ngủ, vào phòng mở tủ lấy một viên ngọc báu vừa sáng lớn, rồi một cách kín đáo nhét viên ngọc vào túi áo của anh. Ðây là viên ngọc vô giá, có thể giúp anh nuôi sống trọn đời không hết.

Qua hôm sau, người thanh niên từ cõi mộng trở dậy. Mở mắt ra, anh thấy mình đã ngủ một giấc dài trên chiếc giường lớn lộng lẫy. Anh cảm thấy xấu hổ khi nghĩ về cuộc say sưa chiều hôm qua. Anh hối hận vô cùng, biết rằng mình làm một người khách ở nhà bạn sao lại có thể quá tùy tiện như vậy. Người bạn đến, tiếp theo là một nữ bộc bưng thau nước. Sau khi lau chải sơ sài, anh theo bạn vào phòng ăn. Bữa ăn sáng hôm ấy quá thịnh soạn.

Mặc dù bạn ân cần thế nào, anh vẫn thấy bất an. Sau khi ăn xong từ biệt bạn để ra đi. Một lần nữa bạn mời ở lại, nhưng anh nhất quyết ra đi. Cuối cùng không biết làm sao hơn nữa, người bạn chỉ còn cách đưa anh ra cửa. Từ đấy, anh lại sống qua những ngày của một người vô gia cư lưu lạc. Từ thôn này qua thôn khác, thành này qua thành khác, thời gian cũng theo bước chân anh, đi mau như dòng nước chảy. Bị sự thúc bách của sinh hoạt anh mất hết thần khí, cúi đầu lặng đi. Cuối cùng, anh đã làm việc hết sức khổ nhọc hoặc phải đến từng nhà xin ăn. Chỉ cần một bữa cơm, khổ bao nhiêu anh cũng ráng chịu, không một biểu tượng từ nan. Anh đã biết: Sức sống và sự sống của chính mình quan hệ lẫn nhau.

Anh xa cách người bạn trên đã hai năm, không hề có một ý tưởng mong được gặp lại. Nhưng việc đời làm sao ta có thể ngờ trước. Vì vậy trong một lúc tình cờ, anh gặp lại người bạn đó. Anh đã bị bạn phát hiện trong lúc hì hục làm công cho một nhà giàu. Người bạn rất đỗi ngạc nhiên hỏi:

- “Bạn, trong khi chúng ta xa cách nhau, sao anh lại nghèo như thế này? Nhớ lại ngày sau bữa rượu anh đã say tại nhà tôi, dìu anh lên giường, rồi lấy một viên ngọc quý đặt vào túi áo của anh. Ðó là viên ngọc vô giá, dùng trọn đời không hết, anh đã bỏ mất rồi sao?”.

Qua lời chỉ dạy của bạn, anh mới bắt đầu đưa tay mò túi áo của mình, và viên ngọc quý sáng rỡ đã được anh moi ra, lúc ấy mới cảm động than rằng:

- “Ngu si quá chừng! Ngu si quá chừng! Trong người mang ngọc quý, lại chịu khốn khổ trong cảnh bần cùng. Vì sự sinh kế mà phải vất vả, lo buồn, quả tôi là một thằng khùng nhất trong đời vậy”.

Vườn hoa Phật giáo

1:34 pm
December 21, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11741

Post edited 4:45 pm – December 21, 2013 by khahan


Tôi vẫn còn Mẹ

Tiếng chuông chùa ngân nga đổ, thời công phu tụng kinh tối, tôi đến quỳ trước đấng Từ Bi sám hối tội lỗi và nguyện cầu cho cha mẹ và những người thân yêu luôn được bình an. Tôi cầu nguyện cho mình và cả những người con vong bội sẽ quay trở về bên mái nhà xưa nơi đó có bóng dáng của mẹ hiền đang mỏi mắt chờ trông con trong nỗi hiu quạnh. Để một ngày kia chúng ta không phải hát lên khúc hát mình mất mẹ thật rồi…

Chiều nay, khi đang ngồi dưới sân Tịnh Xá đợi đến giờ lên chánh điện tụng kinh, tôi nhận được điện thoại của đứa em trai báo rằng mẹ tôi đang sốt siêu vi mấy ngày liền. Tôi gặn hỏi lại xác nhận rồi gọi điện ngay về cho mẹ. Bên kia đầu giây giọng mẹ ngột ngạt: "Không sao đâu con, cả xóm mình ai cũng sốt rồi lại khỏi". Tôi nghiêm giọng: "Mẹ không được chủ quan, phải khám và truyền nước thì mới khỏi được". Mẹ tôi ậm ừ: "Thì nếu ngày mai không bớt thì mẹ sẽ đi truyền nước vậy". Vẫn là câu nói trấn an con, tôi biết mẹ đang chịu đựng chỉ vì sợ con lo lắng. Trong không khí tĩnh lặng, tôi nghẹn ngào, miên man khi nhớ về sự hy sinh của mẹ và bao nhiêu lỗi lầm tôi đã tạo mà chưa một lần đến trước mẹ để nói lời hối lỗi ăn năn.

Cuộc đời của mẹ tôi gắn liền với bao nỗi khổ cực cho đến tận bây giờ. Tôi nghe bà ngoại kể ngày mẹ lấy bố, cả hai gia đình nội ngoại đều là những người dân di cư từ miền Bắc vào miền Đông Nam Bộ theo chính sách kinh tế mới nên rất nghèo, đám cưới bố mẹ không có được một tấm hình làm kỷ niệm. Nhà tôi sống, nơi rừng rú cây cối bao quanh mà người ta hay gọi là chốn rừng thiêng nước độc. Mỗi khi chiều tối là bao nhiêu âm thanh vang vọng đến não nề: tiếng dế râm ran, tiếng muỗi vo ve, tiếng kêu của cú mèo, bìm bịp, tu hú và những bầy chim đi tìm mồi về réo rắt gọi đàn. Ngày ấy, ký sinh trùng sốt rét là mối nguy hiểm cho toàn bộ người dân trong vùng và nó cứ đeo bám mẹ tôi để thỉnh thoảng lại chờ cơ hội mà bộc phát.

Mẹ sinh các em tôi ra, chúng tôi lớn lên và chứng kiến bao lần mẹ nằm run bần bật trong hai cái chăn quấn chặt nhưng vẫn không thể nào hết rét vì cái rét của căn bệnh này là nó từ trong ruột rét ra. Cứ thế, những cơn sốt rét hành hạ mẹ từ năm này sang năm khác. Mẹ vẫn sống với nó như người ta sống chung với lũ. Hết sốt mẹ lại cùng bố tôi ra vườn đổ đất, trồng tiêu, vào sâu trong rừng chặt le, lồ ô, thồ cây về làm nọc. Tuy nghèo khó nhưng chị em tôi không phải lao động từ nhỏ như bao đứa trẻ khác trong xóm. Việc học hành của chúng tôi luôn là ưu tiên số một. Mẹ không để cho chúng tôi phải chịu thiệt thòi, thiếu thốn. Tiền học, tiền sách vở chúng tôi có khi mẹ phải chạy đi vay mượn.

Ngày tháng chúng tôi lớn khôn, học hành gắn liền với bao nỗi cực nhọc của mẹ. Bao nhiêu năm chúng tôi đi học là bấy nhiêu năm mẹ dậy từ bốn giờ sáng để chăn bầy heo, đàn gà, nấu nồi cơm và giặt đống áo quần cho cả nhà. Mẹ phải tranh thủ như vậy thì mới kịp sáng ra còn đi làm và con cái có cơm ăn đi học sớm. Chúng tôi đến trường lúc nào áo quần cũng thật thẳng, thật sạch. Vậy mà, sự vô tâm, bất hiếu của chúng tôi đã làm cho lòng mẹ đau đớn, ngậm ngùi. Khi lên cấp ba, bắt đầu biết điệu đà, cả tôi và em gái mình đã từng về nói với mẹ bằng thái độ trách móc rằng ở lớp mới các bạn đều nhà rất giàu, mặc áo quần rất "model" chứ không quê mùa như mình. Những lúc ấy, mẹ chỉ biết im lặng mà cúi đầu buồn tủi.

Ngày tôi thoát ly xa nhà, mẹ đưa tôi đi. Khi đến Sài Gòn, cảnh bến xe chiều mưa rơi xối xả khiến tôi buồn da diết. Tôi cố kìm nước mắt vì mẹ đang bên cạnh và truyền hơi ấm cho tôi.Thế nhưng chẳng bao lâu, chính sự yếu đuối, cô đơn của một đứa con gái xa quê đã đưa tôi đến những việc làm có lỗi với mẹ, với gia đình. Nơi quê nhà mẹ khắc khoải nhớ mong và hy vọng, thì tôi lại bước vào một tình yêu gian dối để rồi bị bỏ rơi trong đau khổ tột cùng. Đêm đêm tôi nằm khóc vì trống vắng bóng ai đó, thì mẹ cũng đau đáu canh thâu, nuốt dòng nước mắt nhớ thương tôi. Những cơn mưa, mẹ mỏng manh khoác chiếu áo tơi trong giá lạnh để vun cho luống tiêu không bị ngập úng thì tôi lại lang thang dưới những con đường tìm lại chút kỷ niệm của cuộc tình đã mất. Những đồng tiền được chắt chiu từ sự khó nhọc của mẹ và cả gia đình thì tôi lại tiêu xài nó một cách vô ích và tội lỗi. Tôi lơ là việc học hành và kết quả học kì đó, điểm số của tôi sa sút. Một hôm, mẹ gọi điện hỏi: "Nhà trường mới gửi phiếu điểm về, sao điểm thấp vậy con?". Tôi viện cớ trong giọng điệu lạnh lùng rằng mình bị bệnh nên làm bài thi không được điểm tốt. Mẹ chỉ im lặng rồi cúp máy. Lúc đó, trái tim mẹ đau nhói, còn trái tim tôi thì lại đang mù quáng chỉ còn biết nhớ mong đến người con trai đã bỏ rơi mình. 

"Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
Mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
Giọt nước mắt già nua không ứa nổi
Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng" (*).

Tuổi mẹ giờ đây đã bắt đầu vào bóng xế. Cuộc sống cũng không còn quá khó khăn, căn nhà tranh liêu xiêu gió hắt, mưa dột năm xưa đã được thay bằng ngôi nhà kiên cố nhưng lòng mẹ vẫn cô đơn, trống vắng vì thiếu bóng những đứa con. Vậy mà khi có ai đó hỏi thăm, mẹ đã kể cho họ nghe về chúng tôi với niềm tự hào khôn xiết.
Tôi ra trường và bước vào đời đi làm việc, gặp bao nhiêu biến cố, chênh vênh như lời tiên đoán của mẹ ngày nào. Con đường tôi đi ngày càng xa xôi thì vòng tay mẹ lại dần dần ngắn lại. Tôi thương yêu mẹ nhưng cái tình thương ấy có lẽ không thấm vào đâu, so với lòng mẹ bao la và những gì mẹ giành cho chúng tôi trên cõi đời này. Để rồi vẫn bao lần tôi vô tâm lãng quên mình đang có mẹ.

Bây giờ tôi chợt hiểu ra, niềm vui sướng tự hào nhất trên cõi đời nầy, và rất hạnh phúc khi còn có mẹ. Cầu mong cho tất cả những ai còn có mẹ trên đời sẽ không bao giờ phải nói với mẹ mình lời hối lỗi muộn màng…

(*) Mẹ: – thơ Đỗ Trung Quân

Vườn hoa Phật giáo


About the Việt Di Trú Forum

Forum Timezone: UTC 8

Most Users Ever Online: 403

Currently Online: vinhtruong
51 Guests

Currently Browsing this Topic:
1 Guest

Membership:

There are 8526 Members
There have been 268 Guests

There are 2 Admins
There are 1593 Moderators

Top Posters:

nhqvietnam – 102
porton – 101
kimha2311 – 81
Quynhdoan1180 – 77
pquynh92 – 73
Ti Ni – 69

Recent New Members: MrKio, AMY DANG, chauhuynh, Minh Minh, dinhphuong, toto, vivian nguyen, otk241, Phantuyen, HuyHuuNguyen, MieBinh, Lytran, thien63, NhanLe2807, tamdinh, phutran, quocdat831, phuongtran1971, kevin_vu, temhoanggia, nhpthao78, NGO TRAN MINH, iah9009, nickcool2901, chunghoangq, matmuathu, susan.pkn, romyminhthu, lexuandong, yenvii, vyvo1993, phuongthao1490, Xuan phong, yenvyphanhoang, chan chan, lachong, chile7208, dragonmyny3000, MrLy, duyenvi, hoangbma78, honguyenlamphuong, hophung88, oanhnhat, dannyhughes, daophuc, hieutt4125, hoangnguyen, boybill, voloi, Yen Le, tuyetvi, loandang, oanhvunguyen2016, Vivian_Sg, Domtrung, TranChauGO, nguyen thanh trung, MaiTram, huengo