You must be logged in to post Login
Search Forums:


 






Minimum search word length is 4 characters – Maximum search word length is 84 characters
Wildcard Usage:
*  matches any number of characters    %  matches exactly one character

Nghệ thuật sống

UserPost

1:46 pm
October 4, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:29 am – October 10, 2015 by khahan


Trái đắng

Trước khi kết hôn, anh chị đã có thời gian sống thử khá lâu. Vì chưa muốn có con nên hai người đã bỏ đi đứa con đầu lòng. Khi cuộc sống đã ổn định, anh chị cưới nhau và muốn có con ngay nhưng càng mong càng không thấy.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Bác sĩ kết luận chị bị vô sinh thứ phát. Chị gần như suy sụp hoàn toàn. Anh động viên, đưa chị ra nước ngoài chữa trị, dù bác sĩ kết luận khả năng thành công không đến 4%. Sau một thời gian dài tích cực điều trị không thấy biến chuyển, hai người tạm gác lại chuyện con cái.

Anh chị dần chấp nhận cuộc sống không con như sự an bài của tạo hóa. Từ ngày đó, anh hạn chế về quê vì sợ ba mẹ than phiền chuyện muộn con. Biết vậy, chị càng thương anh hơn. Đôi lần, mẹ chồng điện thoại, hết than thở đến trách móc nhưng chị không dám kể rõ sự thật. Anh nói, chỉ cần vợ chồng thương nhau là được, anh cũng có một phần lỗi. Chị ngỡ cuộc sống mình sẽ mãi yên bình như vậy, nhưng…

Một lần, anh bị tai nạn giao thông, phải ở nhà điều trị. Việc công ty bận rộn, chị không thể ở nhà chăm sóc anh được. Nhà chỉ có hai vợ chồng, chị đang tính chuyện tìm người giúp việc thì mẹ chồng lên thăm. Bà bảo, chị cứ yên tâm đi làm, bà sẽ ở lại đỡ đần vài tháng. Chưa kịp mừng chị đã chột dạ vì nhiều lần đi làm về, chị thấy chồng và mẹ cứ thì thầm chuyện gì đó, thấy chị là im bặt. Bà ở được gần hai tuần thì đòi về, dù vết thương của anh chưa khỏi hẳn. Bà hứa sẽ tìm người dưới quê lên giúp việc cho chị. Bà về một tuần, có một cô gái còn khá trẻ tìm đến nhà, bảo mẹ chồng chị giới thiệu lên. Nhìn cô gái xinh xắn, chị không mấy yên tâm, nhưng mẹ chồng gọi điện bảo, cô ấy là bà con trong họ, chị đành đồng ý cho ở lại…

Từ ngày có người giúp việc mới, chị thoải mái hơn nhiều vì không còn phải giữ ý tứ như lúc có mẹ chồng, nhà cửa lại luôn tươm tất, anh được chăm sóc chu đáo. Chỉ có điều, tình cảm vợ chồng cứ nhạt dần. Chị nghĩ, anh bị thương chưa khỏi nên như vậy, chứ chẳng có gì đáng lo. 
Một thời gian sau, đột ngột mẹ chồng chị lên, yêu cầu nói chuyện ba mặt một lời với chị, chị mới bật ngửa. Bà thông báo, cô gái ấy đã có thai với chồng chị, tùy chị giải quyết mọi chuyện, bà chỉ cần đứa cháu nội. Chị đưa mắt van nài, anh im lặng ngoảnh mặt đi…

Bao nhiêu năm vợ chồng, giờ chị phải nhận “trái đắng” trong nỗi đau đớn tột cùng…

Vân Lam
 

11:47 pm
October 5, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:20 pm – October 4, 2015 by khahan


Đừng cố giữ tình yêu không thuộc về mình

Không nên cố dành lấy thứ không thuộc về mình, ngay cả khi dành được đó cũng không phải là hạnh phúc!

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Em sắp những bộ đồ vào chiếc vali nhỏ. Ngày mai em sẽ bắt chuyến tàu để quay về với một trái tim bị tổn thương. Nhưng ở quê nhà, có vòng tay yêu thương của ba mẹ, có những người yêu quý em. Em tin rằng em sẽ nhanh chóng cười trở lại. Điều quan trọng không phải là em bị đau đớn khi anh từ chối tình yêu mà là em hiểu rằng: Không nên cố dành lấy thứ không thuộc về mình, ngay cả khi dành được đó cũng không phải là hạnh phúc!

Em đã sai lầm khi dùng 3 năm qua để ràng buộc anh. Mối tình đơn phương và sự nông nổi của một cô gái mới lớn đã khiến em phạm sai lầm. Em si mê vẻ ngoài lãng tử, em bị cuốn hút bởi sự phong trần của anh. Và dù biết anh đã có người con gái khác ở quê nhà nhưng em vẫn không chịu từ bỏ. Em đinh ninh cho rằng, hạnh phúc là đấu tranh và em sẽ giành anh – hạnh phúc của đời mình.

Em đẹp và em tin rằng anh sẽ không vượt qua được sức hấp dẫn của người con gái đẹp như em. Quan trọng hơn là em yêu anh vì thế anh phải thuộc về em. Em yêu anh bằng một trái tim trong trắng và trinh nguyên nhưng lại tìm cách đến bên anh bằng một con đường thật hèn hạ. Sau một đêm anh say mèm, buổi sáng hôm ấy, anh tỉnh dậy với vòng tay vẫn còn đang ôm em chặt trong lòng, đôi mắt anh đã trĩu xuống. Anh ngồi bật dậy, úp mặt vào hai bàn tay và tiếng thở dài thườn thượt. Anh là người sống có trách nhiệm nên anh hiểu sai lầm đó của anh đồng nghĩa với điều gì. Còn em, em nghĩ rằng em đã có được anh.

Anh im lặng một tuần. Em cũng để cho anh có thời gian suy nghĩ về mọi chuyện. Rồi anh đã tìm đến em đúng như anh dự định:

- Em muốn anh làm gì?

- Em yêu anh và em muốn anh ở bên em. Dù sao, điều quý giá, trong trắng nhất của em cũng trao cho anh rồi nên anh phải có trách nhiệm với điều đó.

Anh nhìn em, khẽ khàng hỏi:

- Em biết anh không yêu em, một tình yêu nam nữ ấy?

- Em tin tình yêu có thể vun đắp được khi chúng mình lấy nhau!

Em chạy lại ôm chầm lấy anh, vội vã đặt lên má anh một nụ hôn đầy mãn nguyện. Anh vẫn ngồi yên không phản ứng:

- Nếu em không sợ thiệt thòi và muốn như vậy, anh sẽ làm theo ý em.

Anh đứng dậy cầm theo chiếc áo khoác. Dáng anh bước nhanh qua khung cửa. Một cái dáng đi lầm lũi và đầy tâm trạng. Còn em, chỉ có một tâm trạng duy nhất: Cảm giác hạnh phúc vì chiến thắng. Em không thấy có lỗi với anh, không thấy có lỗi với người con gái mà anh yêu vì em cho rằng em yêu anh và tình yêu đó không có tội. Em cũng không hiểu rằng, em cũng đang làm những điều có lỗi với chính mình.

Em mang cái sai lầm của anh đêm ấy ra làm thứ ràng buộc anh. Em lẽo đẽo chạy theo anh trong cuộc tình gượng gạo mà anh cố gắng ở bên em. Những chiều đi dạo trong công viên, anh lững thững đi trước để em bước một mình. Những lần đèo em trên đường anh im lặng không nói lấy một câu. Không có những dòng tin nhắn hỏi thăm mỗi khi đêm về, không có những cuộc điện thoại tình cảm, âu yếm như bao người yêu nhau khác vẫn làm…Anh gần như im lặng như một cái bóng khi chấp nhận yêu em.

Sau những phút giây hả hê vì dành được anh về mình, em bắt đầu chống chếnh. Em như kẻ ngồi trên vinh quang nhưng hưởng một giá trị ảo. Em cảm thấy cô đơn khi có người yêu. Em cảm thấy mình cô độc. Nhưng em vẫn bướng bỉnh không chịu buông tay. Em cố gắng để yêu anh vì tin rằng cho đi ắt sẽ có ngày được nhận lại. Nhưng tình yêu không giống những gì em nghĩ…

Khi em biết anh đang lừa dối em để qua lại với một người con gái, em đã sốc vô cùng. Một người đàn ông tử tế, đạo đức mà em biết dường như lúc ấy không còn tồn tại trong anh. Anh đã biến thành một con người khác, vô trách nhiệm, lạnh lùng và bất cần đời…Và em biết, tất cả những sự thay đổi đều do em, tình yêu của em mà ra. Em đã bắt anh phải yêu một người mà anh không có tình cảm. Anh có thể làm điều đó nhưng chỉ là vẻ bề ngoài, tình cảm là điều ngay cả bản thân người đó cũng không bắt ép nổi con tim mình thì làm sao em có thể.

Em đã khóc rất nhiều khi biết sự phản bội của anh. Nhưng có lẽ nhờ đó em thức tỉnh. Em có thể trói buộc anh ngày hôm nay, ngày mai hoặc lâu hơn thế nữa, thậm chí là trói buộc cả cuộc đời. Nhưng trái tim anh không ở gần em, sẽ có một ngày nó phá bỏ tù ngục đó để ra đi hoặc sẽ vĩnh viễn đóng băng mà em chẳng thể nào được phép bước vào.

Em hẹn anh ở một quán cà phê quen thuộc. Lần này, em không bắt anh đón đưa mà tự mình tới trước và chờ đợi anh ở đó. Anh tới với vẻ mặt vô hồn, kéo ghế ngồi đối diện với em:

- Em sẽ ra bắc, em về với bố mẹ và làm việc ngoài đó. Em hẹn anh hôm nay là để chào tạm biệt anh!

Đôi mắt lơ đãng đang nhìn đi chỗ khác của anh đột ngột dừng lại. Anh nhìn em như thể em không phải là cô gái hàng ngày vẫn được gọi là người yêu anh:

- Anh đừng ngạc nhiên quá thế. Cũng đã đến lúc em phải quay về rồi mà. Em đuối sức rồi, không còn có thể chạy theo mãi được nữa. Em càng chạy thì anh càng cách xa em thôi. Em xin lỗi vì sự ích kỉ của mình. Sự ích kỉ làm khổ anh và khổ cả chính em!

Đôi mắt anh trở nên long lanh lạ thường. Anh đang cố kìm nén cảm xúc của mình. Em không muốn nhìn thấy anh trong trạng thái đó và em vội vã bước đi:

- Chúc anh hạnh phúc! Em cũng sẽ làm như thế!

Viet Bao.vn (Theo Khám phá)


10:02 pm
October 13, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:11 pm – October 4, 2015 by khahan


“Cà phê đôi”

Bây giờ, mình dần quen với kiểu “cà phê đôi”: rủ bạn bè tranh thủ ngày cuối tuần rảnh rỗi ra quán hóng gió hong nắng một chút là bạn sẽ dẫn theo vợ, chồng hay người yêu đi cùng. Ngày trước, mình và chúng nó đều độc thân, hẹn hò nhau đi đâu thì tụ hội cả nhóm, ríu rít như chợ vỡ. Qua ngưỡng 25, mình cứ níu mãi tinh thần “không gì quý hơn độc lập tự do”, còn chúng bạn dần “bỏ cuộc chơi”, đứa nào cũng yên ấm chọn lấy một bờ vai cho mình…

Cà phê đôi, nghĩa là đôi lúc thấy mình trong “thế trận” chênh vênh: mình lệch hẳn một phía bàn, phía bên kia hai chiếc ghế chụm đầu vào nhau. Cà phê đôi, cũng có nghĩa là đôi lúc mình ngồi lọt thỏm giữa hai ba cặp vợ chồng bạn thân trong cuộc tám chuyện miên man những ngày trưa rỗi…

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Cà phê đôi, là đôi khi thằng bạn cũ bận bịu nắm tay người yêu mà quên mất phải trả lời câu mình đang hỏi. Lại vài lần có cô bạn thân đi cùng chồng, suốt buổi say sưa kể về sức hấp dẫn của cuộc sống vợ chồng son, rồi hồn nhiên ngả vào lòng chồng cười giòn tan… Tự dưng thấy mình nói gì cũng thành… lạc quẻ.

Cũng có lần cà phê đôi cùng cặp nọ đang giận hờn. Chao ôi! Thế là mình thành kẻ ba hoa chích chòe để khỏa những chỗ trống lặng im hờn trách của… đôi trẻ, rồi mình thành kẻ bắc cầu đưa đẩy, chuyển lời… Vậy mà sau những nỗ lực múa mép, cuối cùng chúng nó vẫn tùy nghi di tản, đường ai nấy về.

Thấy thật lạ những câu chuyện bên bàn cà phê, đi vòng quanh rồi lại quay về với nỗi hạnh phúc khổ đau đôi lứa. Thấy cà phê đôi vẫn thích hơn cà phê một mình. Người ta chẳng cần chìm vào nỗi trống trải bên ly nước đơn côi, cứ việc soi nỗi trống vắng ấy vào hạnh phúc của bạn bè, để buồn buồn, nhưng cũng để hy vọng. Vì những câu chuyện “tám” không đầu không cuối bên bàn cà phê đôi dù sao cũng làm ta thấy không gian quanh mình hồng tươi hơn, và cuộc sống của chúng bạn dù có lúc giận hờn sao vẫn thật đẹp.

Hồng Anh 


10:07 pm
October 13, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:14 pm – October 4, 2015 by khahan


Răng khểnh

Chết nỗi, chiếc răng khểnh ấy không phải của con gái mà là của một thằng con trai 16 tuổi. Chiếc răng khểnh bên trái khóe môi đã làm cho cô bé 15 tuổi xao xuyến. Ngày đó… con trai con gái tuổi 15-17 như chúng tôi hãy còn “khờ nghệch”, thường gọi nhau là mày, tao. Thủy là tên của “đằng ấy”, cha Thủy mất sớm, anh sống cùng mẹ và một anh trai, một em trai. Nhà ba đứa con trong độ tuổi “ăn thủng nồi trôi rế” nên mẹ anh lao động vất vả lắm. Thủy theo ba tôi học nghề bằng công việc đầu tiên là phụ hồ.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Nhà tôi và nhà Thủy cách nhau chỉ một hàng rào, cái hàng rào không phên giậu của nông thôn hơn mười năm về trước khiến hàng xóm bên kia ăn món gì, ngủ mùng màu gì thì hàng xóm bên này đều biết. Ba tôi là thợ hồ giỏi nhưng cách rèn “lính” của ông cũng rất ghê. Thủy hiền và chăm chỉ nhưng có lẽ do “nhắm” anh là “rể đông sàng” nên ba tôi còn rèn kỹ hơn. Hồ hôm qua trộn vừa sao hôm nay trộn non vậy mậy? Chửi. Hồ đổ bê tông trộn khác hồ xây sao mày cũng trộn như nhau? Chửi. Con mắt mày bỏ vô túi rồi hay sao mà cây cột này đã bỏ lập lòn rồi mà xây té nghiêng như thằng xỉn vậy? Chửi.

Thủy đã không được nhận tình phụ tử nồng ấm bởi cha anh mất sớm, giờ lại bị “ông nhạc tương lai” chửi nhiều quá nên “quê” với bạn bè và… bỏ việc. Ngày quyết định lên thị trấn học nghề, Thủy ngoắc tôi ra phía sau hàng rào nhà rồi thảy vào lòng tôi trái dưa hấu to tầm năm-sáu ký. “Tặng mày ăn cho mát ruột. Tao đi, chắc lâu lắm mới về”. Tôi bặm môi muốn khóc. "Mày có… có… thì chờ tao nghen!”. Thủy nói xong gãi đầu, gãi tai cười cười. Nụ cười heo héo nhưng chiếc răng khểnh đẹp rụng tim thì không giấu vào đâu được.

Vậy là ngay cả lời thương mà hai đứa cũng ngập ngừng không dám nói. Nhưng tôi xem câu lúng ta lúng túng sau cùng của Thủy như một lời ước hẹn. Anh ít về nhà, nửa năm, một năm, rồi hai, ba năm… Tôi cũng lên thị trấn học hành, nhưng biển người mênh mông.

Thời gian lặng lẽ trôi. Tuổi xuân sầm sập bay vèo, rồi ai cũng phải có chồng có vợ. Mối tình đầu của tôi không tiễn mà biệt theo năm tháng.

Hôm nay chồng tôi quyết định sửa nhà, kìn kìn những xe đất đổ nền đến. Cần trục vươn cao. Trà bánh đã xong. Hóa đơn trao tay. Chừng trả tiền “bà chủ nhà” mới chết sững vì chiếc răng khểnh của anh tài xế. Là chiếc răng bần thần của kẻ gãi đầu gãi tai hơn mười năm trước! Tình đầu ơi…

Thùy Phương


10:10 pm
October 13, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:18 pm – October 4, 2015 by khahan


Hãy làm lại từ đầu

Xin lỗi, tôi muốn nói thẳng với bạn là bạn đã trượt dài từ sai lầm này đến sai lầm khác, từ việc quan hệ với người có vợ, có con với anh ta đến việc lừa dối gia đình bằng đám cưới giả. Lẽ ra bạn không nên để sự việc đi quá xa khi giữ lại đứa con, từ đó sẽ chẳng cần đến đám cưới giả. Nhưng làm người, ít ai tránh khỏi sai lầm, vấn đề là biết nhận ra sai lầm và khắc phục nó.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Trước hết, tôi khuyên bạn không nên nghĩ đến cha của con bạn làm gì nữa. Thái độ của anh ta khi biết mình có con rơi đã cho thấy anh ta không hề muốn nhìn nhận đứa con đó. Nếu bạn có "quậy tan nát" thì cũng chẳng được gì, chỉ thêm bẽ bàng, xấu hổ. Còn với người đàn ông thứ hai, bạn thử thăm dò xem anh ta có ý định kết hôn nghiêm túc với bạn không (dĩ nhiên là nếu anh ta còn độc thân). Giả sử anh ta chỉ xem bạn như một món đồ chơi tình dục thì hãy tỏ thái độ dứt khoát, dù bạn có mang ơn anh ta đã giúp bạn qua lúc khó khăn. Làm ơn cho bạn không có nghĩa là anh ta có thể lợi dụng bạn mọi lúc mọi nơi như một cách "trả ơn". Đừng sợ hãi khi anh ta dọa tung hê mọi chuyện vì bạn càng sợ anh ta càng được nước lấn tới. Tôi có cảm giác bạn hơi yếu đuối và cô độc, hãy tìm điểm tựa tinh thần nơi một người nào đó gần gũi với bạn như mẹ, chị hoặc một người bạn thân.

Trên đời không thiếu đàn ông tử tế, chỉ có điều họ chưa xuất hiện trước mắt bạn thôi. Bạn cứ cam tâm làm nô lệ cho gã đàn ông đê hèn kia thì khó có cơ hội gặp được người tốt. Hãy nhớ, trong mọi chuyện đã xảy đến với bạn, có phần lỗi rất lớn thuộc về bạn; bởi nếu bạn không đồng tình, không tạo điều kiện thì chẳng ai làm gì bạn được. Hãy mạnh mẽ lên! 

Chúc bạn đủ bản lĩnh vượt qua khó khăn và sớm tìm được hạnh phúc.

Giao Lê
 

 


10:14 pm
October 13, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:21 pm – October 4, 2015 by khahan


Cái bát đã vỡ rồi…

Khi yêu và nhận lời hỏi cưới của tôi, cô ấy nói, cô ấy thích cái tính lạnh lạnh, khô khô, ngang ngang của tôi. Thế nhưng, ngày tôi đưa ra bằng chứng rõ ràng chuyện cô ấy ngoại tình, cô ấy lại bảo, sống với tôi, cô ấy luôn có cảm giác thiếu thốn sự chăm sóc, yêu thương ân cần nên phải tìm đến người đàn ông khác.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Cô ấy là một phụ nữ rất xinh đẹp nhưng tâm tính nông cạn, nhẹ dạ và hời hợt. Những điều đó tôi chỉ nhận ra sau khi đã chung sống với cô ấy một thời gian. Còn những ngày đầu tiếp xúc, tôi bị cuốn hút bởi dáng vẻ đẹp ngoại hình, cách nói chuyện ngọt ngào gọi dạ, bảo vâng và sự chăm sóc nhẹ nhàng của cô ấy. Những yếu tố đó khiến tôi nghĩ, cô ấy là người rất hợp với vai trò làm vợ mà tôi luôn tìm kiếm. Vì thế, chỉ sau sáu tháng hẹn hò, chúng tôi đã kết hôn. 

Về với nhau rồi, tôi mới phát hiện cô ấy không hề biết nấu ăn, lại cũng chẳng thể vì tay chân lúc nào cũng sơn màu vẽ hoa. Cô ấy vốn là con gái một, được mẹ cưng chiều hết mức, nên chưa hề làm động móng tay. Sống với nhau mấy năm trời, chúng tôi vẫn ăn cơm mẹ vợ nấu sẵn, chỉ việc ghé lại nhà bà mang về. Nhắc cô ấy phải tập tự chăm sóc gia đình thì vợ chồng cãi cọ, mà chẳng thay đổi được gì nên tôi đành chọn cách im lặng, lầm lỳ, đúng như tính cách mà cô ấy thích tôi khi đồng ý cưới. Tôi nghĩ, đành vậy thôi, vì cô ấy không làm gì nên tội. Thôi vì đứa con gái nhỏ mà cứ thế sống cho qua.

Việc cô ấy ngoại tình, tôi đã phát hiện ra nhiều dấu hiệu từ vài tháng trước khi có bằng chứng đầy đủ, nhưng đã cho qua vì lòng cứ dửng dưng. Chỉ đến khi tôi nhận được cả hình ảnh lẫn email của vợ anh chàng nhân tình của cô ấy gởi, với thông báo là sẽ tạt acid cô ấy, thì tôi chẳng thể im lặng được nữa. Trước sự thật hiển nhiên, cô ấy nói, cô ấy như vậy là do không thể chịu đựng được sự khô khan, lạnh nhạt của tôi. Cô ấy đến với người đàn ông đó chỉ vì muốn nhận được những gì mà cô ấy không tìm thấy ở tôi. Tôi cương quyết ly hôn.

Tôi ly hôn mà cũng không biết mình đúng hay sai, bởi tôi biết cô ấy là người hời hợt, nhẹ dạ, trong khi tôi đã cư xử khá khó chịu trong một thời gian dài, khiến cô ấy cũng không biết tôi nghĩ gì. Ba năm ly hôn, con gái chúng tôi ở với cô ấy, tôi cũng ít thăm hỏi, chỉ chuyển tiền đúng nghĩa vụ cho cô ấy. Tôi cũng chẳng tìm người khác vì lòng như đã nguội lạnh với chuyện yêu đương.

Đùng một cái, con gái tìm tôi, nói mẹ nó bị ung thư. Nó kể, mẹ sa sút tinh thần lắm. Con biết ba chưa có ai mà mẹ thì đang cần người an ủi, ba có thể vì con mà đến động viên mẹ được không? Dù sao cũng nghĩa vợ chồng cũ, tôi đến thăm cô ấy và thật sự bàng hoàng vì không thể nhìn ra người vợ xinh đẹp xưa. Thấy tôi, cô ấy mừng tủi, khóc ròng, khiến tôi cũng bối rối. Giờ mẹ con cô ấy đang cố níu kéo tôi. Con gái nói, cô ấy đã thay đổi nhiều từ khi biết mình bị bệnh. Nó thì sắp đi học xa, nó xin tôi vì tương lai của nó mà trở về lo cho cô ấy trong lúc bệnh tật. 

Tôi thật sự không biết mình có nên quay về? Cái bát hàn gắn liệu có còn chứa được nước tình cảm hay không?

Dũng Mạnh


10:22 pm
October 13, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:24 pm – October 4, 2015 by khahan


Ngày xưa

Tình cờ vào “phây” của vợ, chồng nhìn thấy bức ảnh con phố dài trải đầy lá vàng với lời tựa: “Ngày xưa ơi! Nhớ…”. Chồng thoát ra ngoài, tìm một thứ gì đó trên mạng vui nhộn để đọc, nhưng không hiểu sao nỗi buồn cứ gờn gợn.

Chồng cũng không nhớ mình đã bao nhiêu lần đeo mang cái cảm giác khó… thở như thế mỗi khi thấy vợ lãng đãng trở về với ngày xưa, tất nhiên không có bóng dáng của chồng.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Chồng hiểu và tôn trọng quá khứ của vợ, nhưng lòng chẳng thể bình yên khi biết tận sâu trong trái tim vợ vẫn có một góc rất riêng dành cho “người ấy”. Đành rằng vợ chưa làm điều gì có lỗi với chồng, đành rằng vợ vẫn dành cho chồng sự ấm áp, yêu thương, thế nhưng khi vô tình biết vợ lục tìm những ký ức xưa cũ, thì lòng chồng chông chênh và trống trải. Cũng đã có lúc chồng muốn nổi khùng với vợ, nhưng chồng đã kiềm chế được và chưa một lần xới xáo những chuyện đã qua. Nhờ thế mà sau khi cưới, cuộc sống của vợ chồng mình vẫn bình yên đến tận bây giờ.

Sáu năm qua, chồng đã nỗ lực rất nhiều. Cũng có lúc chồng cảm thấy hoài nghi khi đâu đó trong cuộc sống của vợ vẫn thấp thoáng hình bóng của “người xưa”. Chồng biết vợ không cố tình làm tổn thương chồng, nhưng những vết thương ấy vẫn khiến chồng đau. Chồng sợ một ngày nào đó khi những vết thương trong lòng chồng sưng tấy cùng với nỗi thất vọng, sẽ không vượt qua được những ích kỷ, ghen tuông vụn vặt, rồi vợ chồng bất hòa, sóng gió sẽ ập đến phá vỡ tổ ấm bình yên mình đang có.

Vậy nên đừng để những ký ức xưa cũ chen vào cuộc sống thường nhật làm xáo trộn nhịp sống bình yên. Những gì đã qua hãy để nó ngủ yên cùng với thời gian, sống trọn vẹn với hiện tại, cảm nhận hạnh phúc đang hiển hiện qua tiếng nói cười bi bô của con, những bữa cơm gia đình đầm ấm bên nhau, cùng chồng nhìn về những điều tốt đẹp ở phía trước.

Quên một người không dễ, nhưng không phải là không thể nếu như mình thực sự muốn làm điều đó, phải không vợ yêu của chồng?

Đức Nhật


10:00 pm
October 17, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:26 pm – October 4, 2015 by khahan


Mỗi người một giấc mơ

Cưới nhau 5 năm, số lần vợ chồng cùng chia sẻ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tính anh trầm, kiệm lời nhưng quyết đoán. Cứ thế, mọi chuyện anh không cần đến ý kiến của em.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Em nóng nảy lại hay lo lắng, thế nên anh thà không nói với em để chuyện không bị bé xé to. Em ghét kiểu chậm chạp ậm ừ của anh, mọi thứ cứ giữ một mình. Thời gian trôi, hình như chỉ sống chung một căn nhà, còn lại chúng ta mỗi người một giấc mơ.

Mẹ anh bệnh, anh tự tìm bệnh viện có bác sĩ quen dù rất xa nhà, không cần quan tâm mỗi ngày em phải đi bao nhiêu cây số để chăm mẹ, rồi còn phải tất bật chạy về đón con tan học. Cháu ở quê vào thi đại học, anh tự quyết định tổ chức đi du lịch Vũng Tàu hai ngày, không cần biết cuối tháng đó chi tiêu trong nhà em phải thắt chặt thế nào. Anh đổi việc, mãi ba tháng sau em mới biết, khi tình cờ gặp đồng nghiệp cũ của anh tại siêu thị. Còn bao nhiêu điều nữa anh tự nghĩ, tự làm không cho em biết?

Thân nội trợ, em biết phận mình phải quán xuyến nhà cửa thật tốt, chăm sóc con chu đáo và lo lắng đầy đủ tinh thần cho anh. Có lẽ mỗi ngày, bữa cơm tối luôn nóng sốt nên anh cứ đinh ninh em ổn. Cũng có khi, trong suy nghĩ của người quyết đoán, tự chủ như anh, việc nội trợ là trách nhiệm và bổn phận của người vợ, quá giản đơn, có gì phải lăn tăn. Anh không biết, với khoản chi tiêu siết chặt hằng tháng, em phải tần ngần bao lâu giữa chợ để nồi canh có thêm chút thịt, món xào không phải toàn rau? Anh đâu biết, để bé Mi nhà mình vào lớp 6 với học phí cao hơn và ba buổi học thêm, em phải tiết kiệm từ nguồn nào? Anh đâu biết, để cha mẹ vui và an tâm về kinh tế của nhà mình, mỗi tháng em phải nhín bên này một chút, bên kia một ít để biếu cha mẹ bao nhiêu? Có lẽ, trách nhiệm của em là vậy, anh không cần phải biết!

Chuyện duy nhất anh cần đến ý kiến của em là khi chúng ta chuyển nhà. Thật ra không phải anh hỏi ý em, mà chỉ là báo tin. Sau ngày chuyển công tác, để thuận tiện cho công việc, anh bảo chúng ta chuyển về Bình Tân sống. Anh đã kêu bán nhà và tìm được nhà mới. Không cần nêu nhiều lý do hay giải thích dông dài, em bị đặt vào thế đã rồi. Đêm, nhìn người đàn ông gọi là chồng đang ngủ bên cạnh, em tự hỏi đó có phải người bạn đời mà em đã chọn?

Anh chưa để em và con phải đói ngày nào, cũng chưa hề bắt em phải ra ngoài lăn lộn kiếm tiền. Em biết ơn anh về điều đó. Nhưng, sao em thấy mình lạc lõng và buồn phiền quá? Em phải biết ơn sự quyết đoán và cần mẫn của chồng hay phải thù ghét nó vì chính nó đã tạo nên hố sâu ngăn cách chúng ta?

Diệu Hạnh


10:03 pm
October 17, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:29 pm – October 4, 2015 by khahan


Tôi đã mất tất cả

Nhà nghèo, tôi vừa đi học vừa làm thêm. Anh lại là con một của gia đình giàu. Tôi nghĩ cách sống và nếp nhà của anh và tôi không thể nào hợp nhau, vậy mà không hiểu sao anh lại để ý đến tôi. Khi anh ngỏ lời yêu, tôi tìm cách tránh né. Tôi nói chỉ yêu người có nghề nghiệp, không sống bám cha mẹ. Nghe lời tôi, anh đi học nghề thợ bạc. Sau này khi thấy anh chịu tu tỉnh, có việc làm đàng hoàng, tôi mới nhận lời yêu anh.

Gia đình anh biết chuyện, quyết liệt ngăn cản. Họ nói tôi chỉ muốn đào mỏ. Lẽ ra với tính cách của anh, có thể quyết liệt để cưới tôi, nhưng anh lại muốn tôi được ba má chấp nhận, có đám cưới rỡ ràng. Giờ không được như ý, anh tỏ ra chán nản. Tôi hết lời khuyên anh, an ủi rằng sau này ba má sẽ nghĩ lại. Trong những lần bên nhau, chúng tôi vượt rào và tôi đã mang thai.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Gia đình anh giận dữ tìm đến nhục mạ ba má tôi không tiếc lời. Họ nói tôi thèm muốn gia sản nên đã giăng bẫy anh. Không muốn ba má đau lòng, tôi trốn lên Sài Gòn. Biết chỗ tôi ở, anh bỏ nhà lên với tôi. Hàng ngày tôi phụ việc ở quán cơm, anh thì làm công cho tiệm vàng.

Trong một lần về quê, rủi thay, anh đã bị tai nạn giao thông và qua đời. Tôi chới với hụt hẫng. Bị động thai, tôi phải nằm viện. Vừa ra viện, tôi về quê thắp cho anh nén nhang. Ba má anh thấy tôi càng thêm căm hận, họ cho rằng vì tôi nên anh mới có kết cục này.

Một mình nơi đất lạ quê người, tôi phải làm việc cật lực để dành dụm tiền sinh con. Bà con xóm trọ thương tình, người giúp ký gạo, người cho hộp sữa. Mẹ con tôi lây lất qua ngày. Sinh con mới năm tháng, tôi phải gửi nhà trẻ để đi làm. Nhìn con, tôi rớt nước mắt khi nghĩ đến anh.

Giữa lúc đó, gia đình anh lại đến tìm tôi. Họ nói sẽ cho tôi một số tiền và mang con tôi về nuôi. Tôi kiên quyết không đồng ý. Tôi biết con sống với nhà nội sẽ được sung sướng, nhưng con chưa từng xa tôi, liệu con có sống quen với những người lạ, liệu họ có thật lòng thương nó, hay chỉ nghĩ đến việc nối dõi tông đường?

Tôi đang rối thì ba má anh đã bắt cóc con tôi. Tôi tức tốc về quê tìm con, ba má anh không cho tôi gặp. Rình rập nhiều ngày, tôi cũng không biết họ giấu con tôi ở đâu. Tôi như người ngây dại. Thương con mới chín tháng đã xa vòng tay mẹ. Chắc con tôi khóc nhiều lắm, nhớ tôi nhiều lắm. Sao họ nỡ tàn nhẫn cướp đi của tôi niềm an ủi sau cùng này?

 Liên Trí

 
 
 


10:08 pm
October 17, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:31 pm – October 4, 2015 by khahan


Ân hận

Đặt điện thoại xuống, chị thẫn thờ như kẻ mất hồn. Vậy là chị không còn hi vọng gì nữa hết – hy vọng dùng đứa con để hàn gắn lại với anh đã mãi mãi không thể thực hiện được. Vài ngày nữa, anh chính thức có gia đình mới.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Mười năm trước, chị là cô học trò vừa tốt nghiệp phổ thông, đang luyện thi đại học và anh chính là gia sư. Những buổi học thầy trò bên nhau đã cho chị kịp nảy sinh tình cảm với người thầy rất nghệ sĩ của mình. Ngày chị đậu đại học cũng là ngày chị…ngỏ lời yêu với anh. Anh không giấu chuyện cũng có tình yêu với chị. Nhưng anh mặc cảm khi chỉ là một thầy giáo nghèo, lương ba cọc ba đồng, lại là dân tỉnh lẻ nên không dám trèo cao bởi chị là con của một chủ doanh nghiệp.

Tình yêu của chị đã san bằng cái chênh lệch đó. Anh vốn dĩ đẹp trai nên chị sợ mất anh. Chị hối thúc tiến hành lễ cưới. Chị nhờ ba mẹ mình thuyết phục anh về làm cho công ty gia đình mặc dù anh chẳng biết gì về kinh doanh. Vậy mà điều chị lo sợ lại chẳng xảy ra. Không phải anh mà chính chị mới là người thay đổi. Trong môi trường kinh doanh, anh cứ đem cái tính nghệ sĩ đa cảm ra mà giải quyết nên công việc chẳng thể nào trôi chảy. Trong khi đó, người trợ lí của ba chị càng ngày càng tỏa sáng. Người đó đã từng thổ lộ tình cảm với chị nhưng chị đã từ chối để đến với anh.

Khoảng cách giữa anh và chị cứ xa dần khi đứa con chào đời. Anh và chị không thống nhất với nhau trong cách chăm sóc và giáo dục con. Mỗi lần bất đồng, chị lại tìm cớ đi công tác với người trợ lí. Chuyện gì đến cũng đã đến. Anh phát hiện chị ngoại tình. Anh đề nghị li hôn. Chị đồng ý ngay. Chị cứ đinh ninh rằng anh chẳng dám vì anh đang có vợ đẹp, con xinh, nhà thành phố…đều do ba mẹ chị cho cả. Nhưng chị đã lầm. Anh hiền nhưng rất quyết đoán. Anh bỏ đi với hai bàn tay trắng như khi anh đến. Mọi nỗ lực của anh là giành quyền nuôi con nhưng không thể.

Anh bỏ thành phố về quê, sống với nghề giáo. Ngày ngày lên lớp nhìn đám học trò nhỏ anh thấy lòng mình thanh thản và nỗi đau kia rồi cũng dần nguôi ngoai theo năm tháng. Người tình của chị hứa hẹn sau khi chị li hôn sẽ tiến hành kết hôn với chị. Đúng ngày chị hoàn thành thủ tục li hôn cũng là ngày anh ta cưới vợ. Nhưng oái oăm thay, cô dâu không phải là chị.

Suốt năm năm sau ngày li hôn, chị sống trong ân hận dày vò. Nhiều lần chị gọi điện thoại mong anh vì con mà quay lại nhưng anh nhất quyết chối từ. Anh đã trả lời rằng, tình yêu giữa anh và chị đã hết. Anh chỉ còn trách nhiệm với con. Mỗi tháng anh vẫn đều đặn gởi tiền vào tài khoản để chị nuôi con.

Giờ đây, qua một người bạn, chị hay rằng anh sắp tái hôn với một cô giáo làng. Gác máy, chị ngồi chết lặng trong bóng tối, nước mắt tuôn rơi cho bao nỗi ân hận muộn màng…

Phúc Nguyễn


10:14 pm
October 17, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:34 pm – October 4, 2015 by khahan


Hoang

Sau gần 10 năm sống chung, tôi phát hiện (có lẽ là một phát hiện quá trễ) rằng vợ chồng thường cãi nhau những lúc nhà hết tiền.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Tôi cũng từng nghĩ đơn giản rằng, sao vợ “xấu tính” thế nhỉ, lúc tiền bạc rủng rỉnh thì cứ nở miệng cười, chồng có chút lỗi gì cũng xuề xòa cho qua. Thế nhưng khi nhà hết tiền, vợ “soi” chồng rất kỹ, rồi dễ nổi nóng, hay gây sự. Vợ thực sự “yêu” tiền đến thế sao?

Tôi đã từng chết mê chết mệt nàng – vợ tôi bây giờ – bởi tính phóng khoáng. Ngày mới ra trường, vợ từ chối việc ở một công ty tư nhân có lương cao để đi làm tự do với thu nhập bấp bênh chỉ vì được thỏa sức sáng tạo. Vợ cũng từng dốc hết tiền để giúp đỡ những người không thân thiết lúc họ khó khăn. Tôi đã từng nghĩ, mình rất hợp với bà xã, vì ai cũng thoáng, nhất là về tiền bạc. Cả hai chỉ cần sống bằng cảm xúc tươi đẹp, đồng điệu với nhau trong từng ý tưởng sáng tạo. Vậy là đủ!

Nhưng sau đám cưới, mọi chuyện dần khác. Sinh hai đứa con, vợ ở nhà chăm con và cộng tác với một số công ty thiết kế mỹ thuật. Tôi vẫn làm tự do với công việc thiết kế nội thất. Thu nhập không tăng, nhưng nhu cầu chi tiêu lại đội lên. Vợ chồng tôi vẫn giữ thói quen chi tiêu thoải mái. Đã thế, tôi còn động viên vợ: “Kệ, cứ xài, mình còn sức, còn kiếm được tiền, quan trọng là có sức khỏe”. Nhưng sự đời không đơn giản như vậy. Hầu bao của gia đình liên tục bị thâm hụt. Tần suất cáu kỉnh của vợ ngày càng dày hơn. Ban đầu là “bao giờ nhà mình có khoản tiền mới?”, sau đó là “sao mãi mà anh không mang tiền về cho em?”, sau nữa là “anh chi tiêu cái quái gì mà chẳng đưa được đồng bạc nào về cho vợ con vậy?”.

Những lần gặp trắc trở trong công việc, tôi đi tiêu sầu bằng rượu bia, về đến nhà, lại muốn quay ngoắt ra đường trở lại vì vợ đón bằng câu “không lo kiếm tiền mà cứ đi nhậu hoài là sao?”. Hình ảnh phóng khoáng, cá tính, sâu sắc về vợ như mất hết. Gặp vợ, hầu như tôi chỉ còn đối diện nỗi lo về tiền.

Tĩnh tâm ngồi lại, tôi nghiệm ra cách chi tiêu kiểu “nghệ sĩ” của hai vợ chồng là không ổn. Vợ tôi vẫn có thể là một người phụ nữ cá tính, luôn nở nụ cười duyên dáng và kiêu kỳ nếu không vướng bận chăm sóc hai đứa con thơ và ti tỉ mối lo liên quan đến tiền. Có những hôm, đang làm việc mà vợ léo nhéo nhắn tin: “Anh ơi, điện lực họ gửi thông báo cắt điện vì quá hạn đóng tiền”, “chiều nay anh cố gắng đưa về một ít tiền để đóng học phí cho con nha”, “người giúp việc xin ứng lương để đi khám bệnh, anh xoay được không”… Những tin nhắn kiểu ấy khiến tôi chẳng thể tập trung làm việc.

Tâm lý coi thường tiền bạc, cách chi tiêu bạt mạng của vợ chồng tôi đã thực sự đẩy gia đình vào thế “giật gấu vá vai”. Tình cảm vợ chồng cũng biến thiên theo số tiền trong túi, càng thiếu tiền càng dễ “cắn” nhau. Thực ra, tôi cũng đã từng đặt mình vào vị trí của vợ, và thấu hiểu được tại sao một người dễ thương lại trở nên dễ cáu bẳn như vậy. Nhưng nói đi cũng cần nói lại, trong gia đình, vợ là người “tay hòm chìa khóa”. Hơn một lần tôi đã nhắc khéo vợ về việc chi tiêu, nhưng đều bị chặn họng: “anh làm chẳng được bao nhiều tiền, gia đình có rất nhiều khoản để chi mà anh còn về hạch sách vợ”.

Xem ra, việc thay đổi thói quen tiêu hoang của vợ chồng chúng tôi không đơn giản chút nào.

Đại Đồng


10:24 pm
October 17, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:36 pm – October 4, 2015 by khahan


Nhà cũ

Chị treo bảng rao bán căn nhà từng là “tổ ấm” của mình. Có đôi vợ chồng trẻ đến mua. Dẫn hai người đi một vòng nhà, chị suýt bật cười khi người vợ dừng ở phòng khách, thích thú nói: “Em sẽ đóng một chiếc bàn gỗ thấp kiểu Nhật đặt ở đây, ghế ngồi là những miếng lót mỏng”.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Người chồng quay sang vợ, gật đầu. Chị thầm nghĩ: “Phải là bộ sô pha mới tôn được vẻ sang trọng của căn phòng”, đúng như cách chị bài trí trước đây. Chỉ lên bức tường, người vợ tiếp: “Một bức vẽ graffity anh nhé”. Người chồng mỉm cười nói theo: “Sẽ phá cách lắm đây!”. Lần này thì chị cười thật với ý tưởng lạ lùng của hai vị khách. Bức tường đó vốn là nơi chị từng gắn chiếc ti vi màn hình rộng, hai bên tô điểm bởi những bức tượng nữ thần. Theo chị, như thế mới khoe được sự hoành tráng, sang trọng của phòng khách.

Chị hỏi thăm, được biết người vợ từng là một họa sĩ. Thầm so sánh với cách ngày xưa mình bố cục cho từng vật dụng, chị thoáng có cảm giác người vợ ấy đang… “phá” đi sự tinh tế, sang trọng của căn nhà khi bài trí theo hình thức khác. Chị tự hỏi: “Dù có là gì đi nữa thì trang trí kiểu ấy thật chẳng giống ai. Sao anh chồng lại để yên cho cô ta tự tung tự tác thế nhỉ?”. Vừa lúc điện thoại chị đổ chuông, cô bạn thân hí hửng: “Hôm nay đi đám cưới ở nhà hàng Q. Biết thấy ai không? Ông xã của bồ đó, làm MC. Bỏ nghề lâu vậy mà thấy chả vẫn ăn nói duyên ghê”. Chị chép miệng: “Ông xã gì nữa, thứ đàn ông… màu mè, thích mua vui cho thiên hạ, suốt đời rồi cũng chỉ thế thôi”. Bạn chọc: “Do “tay nghề” của bồ kém quá thôi. Thấy ông chồng tớ không, từ chân giám thị, tớ bắt đi học thạc sĩ, giờ là phó hiệu trưởng đấy!”. Chị tặc lưỡi, nói như hờn: “Tại mình bạc phước”… Vợ chồng chị đã đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân gần 20 năm. Hôm ra tòa, chị khóc sướt mướt, đổ lỗi anh là người ích kỷ, không biết nghĩ đến danh dự của vợ và tương lai nở mày nở mặt của các con. Anh “tố” chị không tôn trọng chồng khi bức tranh cuộc đời anh, chị thích thì vẽ lên dăm ba đường, không thích nữa thì bôi xóa đi.

Anh vốn là giáo viên khiêu vũ, dạy ở một số trung tâm văn hóa. Tính tình vui vẻ, hoạt bát, lại có khiếu ăn nói nên giờ rảnh, anh còn chạy “sô” làm MC cho các nhà hàng, tiệc cưới. Nhờ vậy, cuộc sống vợ chồng dần khấm khá lên. Thế nhưng, chị lại không thích chồng theo đuổi công việc đó. Cảm giác ái ngại, ngượng ngùng khi có ai hỏi thăm về anh khiến chị đâm… dị ứng trước mỗi lần anh đi làm, cách ăn mặc cầu kỳ, chải chuốt. Chị khuyên anh đổi nghề. Qua kết nối bạn bè, chị hỏi được cho anh “chân” cán bộ văn hóa thông tin ở một quận. Theo chị, công việc khá phù hợp với tính cách sôi nổi và cái “máu” văn nghệ văn gừng của anh. Nhận việc ba tháng, anh nhớ nghề cũ, xin nghỉ. Chị lại đôn đáo tìm việc mới cho anh. Vừa lúc hợp đồng cho thuê mặt bằng căn nhà hết hạn, chị mở một cửa hàng điện thoại, để anh làm chủ. Buôn bán không lâu, anh treo biển thuê người về trông cửa hàng để anh rảnh rang chạy “sô”. Chị bực tức nên liên tục nửa tháng trời, biết anh dạy hoặc trổ nghề MC ở đâu là chị đến… quậy tới bến khiến anh mất mặt, vợ chồng cãi vã. Chị lôi con cái và gia đình hai bên vào cuộc. Tất cả chung quan điểm, tuổi của anh không còn trẻ để theo đuổi việc đang làm. Nhìn anh ngả ngớn ôm người ta dìu bước hoặc tung hứng bày trò trên sân khấu thấy… kỳ kỳ, ngứa mắt. Anh tự ái, muốn ly hôn để được sống theo cách của mình. Chia tay rồi vẫn “dính” với nhau ngôi nhà chung nên cả hai thuận tình rao bán.

Nhận tấm thiệp mời mừng tân gia của đôi vợ chồng trẻ, chị đến dự, vì tò mò không biết chiếc áo mới của căn nhà cũ giờ ra sao. Người chồng đưa chị rảo một vòng. Phòng khách vẫn đúng với ý tưởng thiết kế ban đầu của người vợ. “Thật lố bịch, dị hợm” – chị thầm nghĩ khi thấy nơi trước đây là cái hồ cá đã biến thành một vườn hoa nhỏ. Đi thêm vài bước, chị giật mình phát hiện mặt trong các cánh cửa sổ, người vợ đã vẽ lên những bức graffity mà theo chị, trông… bân bẩn. Bất giác chị buột miệng: “Tất cả là ý cô ấy phải không? Mọi thứ rất ngộ. Cậu không thấy thế sao?”. Người chồng cười: “Có lẽ chị thấy lạ như một số người, thậm chí họ còn chỉ trích sự bất thường này. Nhưng đó là đam mê của cô ấy và tôi tôn trọng, tin tưởng vợ mình”.

Chỉ nhiêu đó mà sao chị thấy bần thần suốt cả chặng đường về…

Ngân Du


10:27 pm
October 17, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:39 pm – October 4, 2015 by khahan


Món “se duyên”

Nhà tôi nằm giữa cánh đồng mênh mông. Xa chợ, mỗi năm gia đình tôi chỉ đôi lần đi mua sắm những thứ thật cần thiết. Riêng nhu yếu phẩm hàng ngày thì đã có người bán rong tận ngõ. Đưa bạn về quê chơi đúng lúc trời mưa bão. Đường đê trơn ướt nên trông chờ mấy ngày liền vẫn không có ai đến bán thịt, rau. Mẹ ái ngại thầm thì vào tai tôi: “Thực phẩm dự trữ đã hết sạch, biết lấy gì đãi bạn con đây?”.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Hai mẹ con lần lữa rồi quyết định nấu cơm nước cốt dừa. Tôi hái thêm ít rau muống trong vườn đem luộc. Đây là món quen thuộc ngày còn nhỏ tôi đã tự nghĩ ra trong những ngày mưa. Thuở đó, thương ba má dầm nước mùa cấy trong khi nhà cạn kiệt thức ăn, tôi mày mò tập nấu món mới cho lạ miệng. Thỉnh thoảng, nồi cơm dẻo, thơm nước cốt dừa lại tỏa hương trong những ngày mưa se lạnh.

Tôi lên thành phố trọ học, mùi hương cũ phai theo năm tháng. Nấu lại món xưa đãi bạn, tôi phập phồng lo, sợ bạn chê sự đạm bạc và không quen khẩu vị phương Nam. Nhưng hôm đó, “anh chàng Hà Nội” ăn gấp rưỡi so với mọi ngày, còn khen lấy khen để. Ba má tôi vì chuyện này mà có cảm tình với bạn. Suốt bốn năm đại học, về nhà tôi chơi duy nhất một lần, vậy mà bạn được ba má hỏi thăm hoài.

“Anh chàng Hà Nội” bây giờ là cha của lũ trẻ nhà tôi. Không biết do yêu gia đình hay bởi giỏi hòa hợp mà anh nấu món cơm nước cốt dừa thuần thục hơn cả vợ. Vốn chỉ để “chữa cháy” thời khốn khó, tôi đâu ngờ món cơm đơn giản đã “se duyên” đời mình.

Ngày mưa, bố bọn trẻ đang công tác xa nhà. Con gái lớn đề nghị mẹ nấu “cơm dừa” khiến tôi bồi hồi bao nỗi nhớ…

 Việt Hà


10:33 pm
October 17, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:41 pm – October 4, 2015 by khahan


Yêu thật

Theo các chuyên gia tâm lý, tình yêu là một điều kỳ lạ. Nó có thể đem đến cho bạn cảm giác lạ lùng, say đắm, hoặc cũng có thể khiến bạn tổn thương sâu sắc. Nhưng xét cho cùng, tình yêu là một điều gì đó thiêng liêng đối với tất cả mọi người.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Trong khi có rất nhiều ngôn từ khác nhau để định nghĩa về tình yêu thì cũng có nhiều cách khác nhau để biểu lộ tình yêu với một người nào đó. Dưới đây là năm cách thông thường giúp bạn thể hiện tình yêu chân thật của mình với người ấy.

1. Hãy thổ lộ với người ấy: 

Khi bạn cất lên ba từ “I love you”, điều đó có nghĩa bạn mong muốn thể hiện cho người ấy biết rằng bạn đang có “cảm tình” đặc biệt với anh ta, chứ không phải bạn đến với anh ta vì bất cứ mục đích nào khác. Hơn thế, khi chính bạn nói ra điều đó, chứng tỏ rằng bạn đang sẵn sàng làm tất cả mọi thứ vì người ấy.

2. Thể hiện sự đồng cảm:

Hãy đặt mình vào vị trí của người ấy, hơn là bạn cố ép buộc người ấy phải tuân theo những gì bạn mong đợi, hoặc cố gắng để kiểm soát anh ta. Hãy thấu hiểu những cảm nghĩ của người ấy để biết được sở thích cũng như quan điểm của anh ta về tình yêu, về cuộc sống… Và hãy đánh giá đúng mức độ “tình cảm” mà người ấy dành cho bạn.

3. Yêu vô điều kiện: 

Nếu bạn yêu người khác mà gắn liền với một điều kiện cụ thể nào đó, đấy không phải là tình yêu thật sự, mà chỉ là sự thực dụng ngấm ngầm (một người luôn tìm kiếm những lợi ích cho mình, thường không quan tâm đến người khác). Nếu bạn không thật sự thích anh ta, bạn chỉ muốn quan hệ với anh ta vì một lý do nào đó nhằm mang lại lợi ích cho bạn, đó là tình yêu có điều kiện. Chỉ khi bạn luôn chú ý đến việc cải thiện cuộc sống của người ấy, và sẵn sàng chấp nhận cho dù anh ta là ai, làm gì, ở đâu… chứ không phải bất kỳ một người đàn ông nào khác, đó mới là tình yêu chân thật – tình yêu vô điều kiện.

4. Đừng mong chờ được đáp lại: 

Điều đó không có nghĩa bạn cho phép người ấy đối xử tệ bạc hoặc đánh giá thấp về con người bạn. Mà chỉ đơn giản là khi bạn yêu người ấy, bạn đừng nên trông chờ được nhận lại tình yêu từ phía anh ta. Hãy đặt lợi ích của tình yêu lên trên hết để anh ta hiểu được tình cảm của bạn dành cho anh ta như thế nào. Bạn nên nhớ rằng, mỗi người luôn có cách thể hiện tình cảm khác nhau, đừng trông mong đón nhận lại tình yêu của người ấy bằng cách tương tự như cách bạn đã dành cho anh ta.

5. Hãy chấp nhận thất bại: 

Nếu bạn tiên liệu rằng bạn có thể mất người bạn yêu, bạn sẽ đánh giá được đúng giá trị những gì bạn hiện có. Chỉ nên nghĩ rằng, bạn thực sự may mắn nếu được người ấy đáp lại tình yêu của bạn. Đừng bao giờ ấp ủ trong lòng một hình ảnh “thần tượng” về người ấy. Vì điều đó sẽ đặt người ấy trước một áp lực quá lớn đối với bạn và có thể để lại hậu quả nặng nề hơn cho bạn, trong trường hợp chẳng may bạn bị mất người ấy.

Nguyễn Niệm (Theo Wikihow)

12:38 am
October 22, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:43 pm – October 4, 2015 by khahan


Một bờ vai

Đôi khi anh tự dặn lòng, mình sẽ học cách quên một người để bắt đầu một chặng sống khác. Nhưng nhìn thấy em cười, anh lại xao động, bắt đầu ấp ủ niềm hy vọng mới. Dẫu biết rằng em đã yêu thương một người đàn ông khác, nhưng anh chấp nhận là người đến sau, và sẽ là người cuối cùng của cuộc đời em.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Em chia tay mối tình đầu với chằng chịt vết xước trong tim, anh hiểu rằng để quên một mối tình không dễ. Anh nhận ra có được em là điều may mắn, bởi khi em cần một bờ vai để tựa vào mà khóc lúc khổ đau, anh không phải là người đến sau thêm một lần nữa.

Bây giờ em đã là của anh, bờ vai anh có thể là nơi em thấy bình yên, là chỗ dựa sau những mệt nhoài suy tư và dằn vặt. Em ở cạnh anh từng giây từng phút, nhưng dường như em sống bằng ký ức nhiều hơn thực tại. Em thường soi mình vào hoài niệm mông lung của dĩ vãng, niềm hạnh phúc của em không phải là anh mang đến, mà là khi một khoảnh khắc nào đó trong ký ức dội về.

Với em, anh vẫn chỉ là một bờ vai…

Mỗi đêm em thường cặm cụi viết “Nhật ký người thương”, anh ích kỷ không kìm nén được sự tò mò và vẫn thường lén đọc, rồi tự huyễn hoặc mình đó chỉ là câu chuyện tình em tự vẽ ra. Bởi “người thương” không phải là anh, anh không có nước da ngăm ngăm đen mặn mòi muối biển, anh không có mái tóc vàng cháy nắng, không có thói quen vuốt những sợi tóc trên vai em… Đôi khi người ta đau sẽ tự nhiên buông tay, vậy mà anh không thể. Anh đành học cách cảm thông cho nỗi đau của em.

Hai năm anh chỉ nuôi hy vọng một ngày nào đó em nói câu “yêu anh” mà xa vời quá đỗi. Em vẫn ở bên anh nhưng tâm hồn đã gửi theo người ở phía xa xôi. Bởi với em, anh chỉ là một bờ vai.

Em như kẻ vô hồn miễn cưỡng ở bên anh. Giá mà có lúc, giữa người ấy-và anh, em từng chênh chao giữa hai chiều quên-nhớ, thì anh sẽ nuôi hy vọng đến sau cùng. Một bờ vai thì người đàn ông nào cũng có, nhưng với người mình yêu thương, người đàn ông muốn rằng nó không chỉ là một bờ vai…

Dương Hằng


12:43 am
October 22, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:47 pm – October 4, 2015 by khahan


Bừng tỉnh

Anh là hình mẫu lý tưởng trong lòng mình. Bởi thế, ngay từ những ngày đầu quen biết qua một diễn đàn mạng, mình đã mất ăn mất ngủ vì anh. Sự ân cần của một người làm kinh tế giỏi lại mang trái tim nghệ sĩ khiến mình chờ đợi suốt ba năm trời, nhưng mọi chuyện cũng chỉ dừng lại ở chỗ mộng mơ.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Nhiều người nói đừng dại dột đặt cảm xúc thật vào thế giới ảo. Mình cũng dặn lòng như thế, và lý trí đã cho mình một đám cưới mỹ mãn với người bạn chung lớp. Thật lòng, mình rất thương chồng. Nhưng không hiểu sao những khi ngồi một mình trước máy tính, mình luôn nghĩ đến anh. Mình không vui khi anh có nhiều bạn nữ, cảm thấy tủi thân mỗi lúc anh dành sự quan tâm cho mình ít hơn mấy cô kia. Mình sẵn sàng thức thâu đêm để giúp anh viết một bài thuyết trình thật tốt, nhớ chi chít những chi tiết vụn vặt liên quan đến đời tư của anh. Có lần, anh vô tình buông câu: “Em gắn bó với anh như tri kỷ, ước gì thời gian quay lại, anh sẽ không để vuột mất…”. Chỉ một câu tiếc nuối lửng lơ như thế mà mình thơ thẩn mấy tuần, đến nỗi chồng ngạc nhiên: “Dạo này vợ làm sao vậy, cứ như người cõi trên”.

Anh nhắn sẽ về tỉnh mình công tác. Chiều vợ, chồng mình sốt sắng lấy xe đi đón. Nhìn chồng vồn vã ân cần với bạn của vợ, thoáng mặc cảm tội lỗi hiện lên trong lòng mình. Chỉ một thoáng thôi, vì hình ảnh của anh đã choáng ngợp cả tâm trí. Trước mặt mình là người đàn ông phong độ, đĩnh đạc, lớn hơn mình đúng một con giáp. Anh tặng hai vợ chồng cây đèn ngủ làm bằng gỗ quý. Nhìn mình nâng niu món quà, chồng vô tư khen anh sống có tình có nghĩa.

Mình trượt dài trong mơ mộng hơn nữa từ sau lần gặp mặt. Hình như mình không còn nghĩ đến chồng, dù đêm đêm hai đứa vẫn nằm cạnh nhau. Khi anh báo tin sắp cưới, mình than bị cảm rồi nằm vùi cả ngày. Chồng loay hoay nấu cháo, mua thuốc, chườm khăn. Nhìn chồng sốt sắng lo cho vợ và gánh vác việc nhà, tự dưng mình bừng tỉnh. U mê bao nhiêu đó cũng đủ lắm rồi!

Diệp Yên


12:47 am
October 22, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:51 pm – October 4, 2015 by khahan


Tắm mưa

Hồi đó một trong những trò bọn nhóc xóm tôi thích nhất là chạy thi với mưa và tắm mưa.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Chạy thi với mưa, là khi trời không đổ ào mưa xuống khắp nơi cùng lúc mà mưa từ nơi này chạy dần đến nơi kia. Nghe tiếng mưa rào rào từ xa chúng tôi í ới gọi nhau ra cổng, nhìn về hướng mưa đang tới và cứ vậy mà cắm đầu vừa hò hét vừa chạy trong tiếng mưa rơi rào rạt phía sau lưng…

Cuối cùng thì chúng tôi cũng ở giữa màn mưa. Vừa vén tóc vừa vuốt nước ròng ròng chảy từ trên đầu xuống cằm và nhỏ giọt long tong xuống ngực, chúng tôi kéo áo lên ưỡn bụng ra xem cái rốn của đứa nào hứng được đầy nước trước. Hùng có cái rốn lồi nên thường thua cuộc.

Hò hét rượt nhau một lúc thì nghỉ xả hơi bằng trò le lưỡi liếm mũi. Cố le thật dài và uốn cong cái lưỡi lại làm sao để chạm được đỉnh mũi nhưng chẳng đứa nào làm được, có đứa lấy tay cầm mà cũng không thể kéo lưỡi dài tới đỉnh mũi. Vậy là chuyển qua trò “nói láo nói thiệt”. Đứa nào le lưỡi ra mà rộng là… nói thiệt, còn cái lưỡi nào le ra mà gọn nhỏ là… nói láo. Vậy nên chúng tôi đều cố bành cái lưỡi của mình ra thật rộng.

Đủ thứ trò trong mưa cho đến khi người lớn la to “mấy đứa tắm xong vô nhà nhanh không bị cảm bây giờ” thì mới chịu "rút quân". Sau trận tắm mưa như vậy, tôi ăn liền ba chén cơm nóng hổi với nước mắm kho quẹt rồi quấn mền ngủ ngon lành. Sáng ra rủ nhau đi học, giọng đứa nào cũng khàn khàn, mũi sụt sịt mà vẫn hẹn chiều nay sẽ tắm mưa tiếp.

Lớn hơn một chút, bọn con gái không còn vén áo khoe rốn và le lưỡi liếm mũi nữa. Chúng tôi chỉ chạy ra giữa trời mưa nhìn bọn con trai chơi đủ trò. Bất chợt, cúi xuống và nhìn thấy ngực mình nhô ra dưới làn áo ngấm nước, tôi ù chạy vô nhà…

 Nguyên Hương


9:20 pm
October 25, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:53 pm – October 4, 2015 by khahan


Đàn bà nhẹ dạ là khờ

Bình thường không sao nhưng mỗi khi nhà có chuyện, mẹ tôi lại bới móc quá khứ của ba mà chì chiết. Có lẽ bao nhiêu năm thanh xuân, mẹ nín nhịn để ba tác oai, tác quái đủ điều nên giờ về già vẫn ấm ức, muốn làm ông phải bẽ mặt trước đám con cháu.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Theo các dì tôi kể, ba tôi mồ côi cha mẹ từ sớm nên mẹ tôi từ thương hại dần chuyển thành tình yêu. Mẹ khâm phục ba ở nghị lực học hành. Ngày trẻ, ba tôi nổi tiếng là người hào hoa phong nhã. Làm trưởng phòng một công ty thương nghiệp thời bao cấp, tiền bạc trong túi ba lúc nào cũng rủng rỉnh. Ba lại đi làm ở Hà Nội, cả tháng mới về nhà một lần. Mẹ gốc nông dân, lại sống ở vùng đất “gió Lào cát trắng” nên quanh năm vùi mặt vào ruộng đồng.

Mẹ tự nhận mình là người phụ nữ quê mùa, dốt nát nên luôn sợ chồng một phép. Có lần, một người bạn ở Hà Nội điện thoại cho mẹ nói ba bệnh nặng, mẹ tức tốc đón xe lên thăm. Đến nơi, mẹ mới biết sự thật phũ phàng, người bạn gọi điện ấy chính là chồng của cô tình nhân mà ba đang cặp kè. Mẹ như chết đứng khi đẩy cửa vào phòng thấy ba và cô ta trong tư thế lõa lồ. Trong lúc kích động, mẹ gào khóc, hét toáng lên. Sợ xấu hổ, ba vội mặc đồ vào, ôm chặt mẹ kéo ra ngoài. Trên đường về nhà, ba tìm mọi lời ngon ngọt dỗ dành mẹ, thậm chí còn rơi nước mắt vì… hối hận. Những giọt nước mắt cùng lời ngon tiếng ngọt của ba dần thuyết phục được mẹ. Mẹ chấp nhận bỏ qua, tha thứ cho ba.

Nhưng, “ngựa quen đường cũ’, chứng trăng hoa của ba chẳng mấy chốc lại tái diễn. Mỗi lần cặp một cô ba lại có một lý do rất “hợp tình hợp lý” để mẹ tha thứ. Lần nào ba cũng đóng vai nạn nhân của những cuộc tình đó. Có lần, ba ngang nhiên dẫn cô người tình về nhà, giới thiệu là cô em họ thất lạc mới tìm được. Mẹ tưởng người thân của ba nên đón tiếp như một bà hoàng. Suốt một tuần ở nhà, mẹ bắt hết gà vịt thết đãi. Chưa kể, khi cô ấy và ba trở lại Hà Nội, mẹ tôi còn chạy khắp xóm tìm mua trái cây để cô ấy làm quà cho bạn bè.

Mẹ tôi thật thà đến khờ khạo nên không biết “màn kịch” vụng trộm giữa chồng mình và cô tình nhân. Chỉ khi công ty ba tôi làm ăn thua lỗ, đổ nợ; cô tình nhân quay sang đòi tiền ba tôi, lúc đó mẹ mới biết sự thật. Lúc này ba tôi đã tay trắng, không còn chỗ để đi. Mẹ lại chấp nhận nuôi chồng. Không còn tiền, không có tình, ba tôi có muốn cũng không cô nào nhìn đến. Lúc này, mẹ mới được “toàn quyền sở hữu” ba theo đúng nghĩa vợ chồng.

Bao năm chung sống với ba, từ một người phụ nữ đôn hậu, chân chất mẹ tôi dần trở nên đa nghi, đố kỵ. Nỗi uất ức ấy không bao giờ có cơ hội giải tỏa khiến mẹ sinh ra “cừu hận”. Bao tức tối, ghen tuông mẹ dồn hết vào tuổi xế chiều để đay nghiến ba. Phải chi ngày trẻ, mẹ tôi không nhẹ dạ nghe theo lời ngon ngọt, dỗ dành của ba? Hay phải chi mẹ không nhẹ dạ “mắt nhắm mắt mở” ngó lơ những lỗi lầm của ba mà thẳng thắn nhìn nhận sự thật ấy một lần thì về già, ba mẹ đã không phải lục đục với nhau.

N.Nguyệt


3:04 pm
November 9, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 5:06 pm – October 4, 2015 by khahan


Lòng chị

PN – Bố qua đời sau một cơn bạo bệnh, nhà mình đông người mà vẫn thấy neo đơn. Chị ham học, học giỏi, nhưng sau khi bố mất, gia cảnh khó khăn, đành phải bỏ giữa chừng ở nhà phụ mẹ kiếm tiền nuôi các em.

Ngày em nhận giấy báo đỗ đại học, mẹ đang ốm liệt giường với những cơn ho kéo dài. Nắm đôi bàn tay gầy guộc, hằn lên những đường gân xanh chạy ngang chạy dọc của chị, em khóc: Hay em không đi học nữa? Chị nhìn em, mắt cũng rưng rưng: Em phải học chứ, học cho cả phần của chị.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Em lên thành phố học với quyết tâm của một đứa con gái tỉnh lẻ nhà nghèo. Em lao đầu vào học cố để giành được học bổng, từ chối những cuộc picnic, dã ngoại, những buổi tụ tập với bạn bè, tranh thủ thời gian đi làm gia sư, phát tờ rơi để có thêm chút tiền. Em nghĩ chị sẽ vui nhưng khi biết chuyện chị mắng: Ai bắt em phải sống khổ sở thế hả? Chị vất vả quen rồi cố thêm một chút nữa cũng không sao. Em chỉ nên tập trung học thì chị mới vui chứ.

Ra trường, em ở lại thành phố lập nghiệp. Sáng sớm, em xách túi đi làm, quần áo là lượt thơm phức mùi nước hoa, ngồi làm việc trong phòng máy lạnh mát rượi. Vợ chồng son, tối về chỉ lo mỗi bữa cơm, nhưng thích thì nấu, không thích thì đưa nhau đi ăn hàng. Ở quê, chị vẫn lam lũ, quần ống thấp ống cao. Thương chị, thỉnh thoảng em gửi biếu chị ít tiền, chị cũng không nỡ cầm, đưa đi đẩy lại, chị bảo: Chị vẫn còn sức, em để mà lo cho con. Nuôi con ở thành phố tốn kém lắm.

Em chuyển dạ sinh con, chị lọ mọ từ quê ra chăm, lỉnh kỉnh túi to, túi nhỏ: nào là than củi, nào là bồ kết, vỏ bưởi, nghệ xay… Em nhìn chị mà không cầm được nước mắt: Phải chi mẹ còn sống?

Em khó sinh, bác sĩ chỉ định phải mổ. Chị lo lắng, nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh, cứng rắn trấn an em: “Ai làm mẹ mà chẳng phải trải qua những phút giây đau đớn. Sắp được gặp con rồi, em phải can đảm lên”.

Những ngày mới sinh, vết mổ vẫn còn đau, em lại chưa có sữa, em bé quấy khóc suốt đêm. Trong cơn đau, cứ mở mắt là em lại nhìn thấy chị bế cháu trên tay, thay em vỗ về, ôm ấp.

Ban ngày, chị tất bật với công việc, tối đến lại vào viện chăm em. Có khi thấy chị dựa lưng vào thành giường ngủ gật, em giục về nhà nghỉ ngơi, nhưng chị không đồng ý. Trong cơn đau, em loáng thoáng nghe chị nói chuyện với bác gái giường bên đang chăm con dâu mới sinh: Em cháu mổ hẵng còn yếu lắm, vợ chồng trẻ người non dạ, lần đầu làm bố làm mẹ bỡ ngỡ đủ thứ, để hai đứa thức đêm chăm con, cháu chẳng yên tâm.

Buổi chiều, trời tối sầm rồi đổ mưa. Em bé chẳng thiết tha bú mớm, cứ khóc ngằn ngặt trên tay mẹ. Mệt mỏi, lo lắng, hoảng sợ khiến em cảm giác như kiệt sức. Ông bố trẻ lóng ngóng bên cạnh không biết phải làm sao để dỗ con. Mắt rơm rớm, em ngó ra cửa ngóng chị. Đã dặn chị ra sớm vậy mà tối muộn, em bé sau một hồi quấy khóc đã ngủ thiếp đi mới thấy chị lếch thếch xuất hiện trước cửa phòng.

- Chị làm gì mà giờ mới đến? Em dấm dẳng. Chị lẳng lặng tháo cái túi ni lông rồi xếp đồ đạc vào ngăn tủ, nhẹ giọng bảo: Chị tranh thủ nhổ cho xong luống cải kẻo trời mưa xuống lụi mất, rồi tranh thủ làm thịt con gà nấu cháo mang cho em ăn bữa tối chứ mới sinh mà toàn ăn đồ mua sẵn chị thấy không yên tâm. Đang đi giữa đường thì xe bị xịt lốp phải dắt bộ mãi mới tìm được chỗ vá. Em ăn tối rồi thì để đêm đói ăn thêm vậy.

Em nhìn chị, vạt tóc trước trán bết mồ hôi, lưng áo ướt đầm. Giọng em nghẹn lại: Xin lỗi chị, em đã quá vô tâm.

Thu Nhật


10:52 pm
November 13, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 7:56 pm – October 4, 2015 by khahan


Nỗi lòng của mẹ

PN – Ba tôi mất khi chúng tôi còn bé xíu. Cơn bạo bệnh đã quật ngã ba, bỏ lại ba mẹ con chúng tôi trong cảnh nghèo túng. Một mình mẹ gồng gánh nuôi hai chị em tôi khôn lớn. Ở cái tuổi 35, nhan sắc của bà mẹ trẻ hai con vẫn còn mặn mà lắm, ấy vậy mà mẹ kiên quyết bỏ qua mọi lời ong bướm.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Cuộc sống vất vả không thể xóa đi được những nét xuân của người đàn bà hai con. Có lẽ với một người phụ nữ sớm chịu cảnh góa bụa như mẹ, cái khó không chỉ ở chỗ phải bươn chải để tự mình lo cho các con mà còn phải đối mặt với sự săn đón của những người đàn ông. Có những người trăng hoa mon men tán tỉnh mẹ chỉ để kiếm tìm một làn gió lạ. Nhưng cũng có những người vì dang dở, muốn tìm đến để xây dựng một cuộc sống mới. Tuy nhiên, vượt lên tất cả những đấu tranh giằng xé của một tâm hồn chông chênh vì thiếu người đàn ông để nương tựa, mẹ đã bỏ ngoài tai tất cả.

Trong số những người đàn ông tìm đến với mẹ, chúng tôi biết mẹ quý mến một người, đó là chú Sáu ở xóm trên. Chú Sáu cũng dang dở một lần đò, đang sống cùng hai người con trai. Chú không săn đón, không vồ vập, không buông những lời ngọt ngào để tán tỉnh như người khác. Chú lặng lẽ quan tâm, giúp đỡ mẹ con chúng tôi trong những lúc khó khăn: khi thì sửa lại cái bếp bị dột, khi thì chống lại cái mái hiên. Có lần, mẹ bị quỵt nợ. Nghe chuyện, chú đã cùng mẹ đến nhà người ta để nói cho rõ phải trái. Không biết do cách ăn nói hay do cái uy của người đàn ông mà lần ấy mẹ tôi đã được trả nợ. Bản thân chúng tôi cũng cảm nhận được tình yêu thương của chú. Từ khi chú quan tâm đến mẹ, bọn trẻ trong làng không dám bắt nạt chúng tôi nữa. Trước tình cảm của chú, mẹ vẫn kiên quyết không tiến tới, dẫu biết chú là người chân thành. Mẹ vừa thương ba, vừa sợ cảnh con chồng, con vợ. Nhiều đêm tỉnh dậy tôi thấy mẹ lặng lẽ khóc. Nhưng có lẽ lúc ấy chúng tôi còn quá nhỏ để hiểu được nỗi lòng của mẹ.

Thời gian thấm thoắt trôi. Chị tôi lấy chồng ở làng bên, còn tôi thì vừa nhận được giấy báo đậu đại học. Hai người con trai của chú Sáu cũng đã lớn và đi làm ăn xa. Đêm trước hôm tiễn tôi lên thành phố nhập học, chị Hai qua nhà ngủ lại. Nhìn căn nhà nhỏ đang dần trở nên trống trải, chúng tôi bất giác nhận ra nỗi cô đơn mẹ sắp sửa đối mặt. Trước đây, dẫu khó khăn đến đâu mẹ vẫn luôn có chúng tôi ở bên. Bản năng che chở, bảo bọc các con khiến mẹ trở nên mạnh mẽ. Nhưng giờ đây, khi chỉ còn lại một mình, chúng tôi hiểu rằng mẹ sẽ cô đơn lắm. Tôi và chị Hai nhìn nhau và chợt nhận ra rằng chúng tôi chưa một lần nghĩ đến nỗi lòng của mẹ. Chúng tôi đã bàn với nhau và quyết tâm động viên mẹ chấp nhận chú Sáu. Dù gì đi nữa, bấy lâu nay, mẹ và chị em tôi cũng đã hiểu được tấm lòng chân thành của chú.

Nhân Trần



About the Việt Di Trú Forum

Forum Timezone: UTC 8

Most Users Ever Online: 403

Currently Online:
33 Guests

Currently Browsing this Topic:
1 Guest

Membership:

There are 7666 Members
There have been 276 Guests

There are 2 Admins
There are 6191 Moderators

Top Posters:

nhqvietnam – 102
porton – 101
kimha2311 – 81
Quynhdoan1180 – 77
pquynh92 – 73
pramy – 69

Recent New Members: mit, Gradypum, GeraldSaL, Jamestiz, tiendoa1963, Khanh Ng, Williammon, CharlesImary, Le Anh Kiet, Kamagrduems, Travisjicle, Slotoman, tungphan13, Georgegreby, RobertOliynuk, TNekitbka, Donnagor, SANGDO, lichdo, HershelDuh, daobatam.vt, Lankdek, AngeloVal, Bryantmopay, cliggeltPoice, Walterplerm, Charlottezep, Semmionshof, smmus.es, Robertgeofe, thuy mimosa, bef, Pharmaciesmeany, Enlignevept, hieubao1998, WilliamGreda, tuansigma, ScottEncox, Veragrice, Kix, sergeyagrisy, haotran0201, alibaba80, AsaresSeer, SDaresSeer, KennethHoaby, AngelBom, Paydaycreap, RobertInofs, DennisGon, khanhlinhhh, PassBarneexia, MariaSheEf, Zacharyrog, Nicexedari, Hahatone_Rus, Rebeccacum, Instafollowfast.com, Thomashauby, Hoang Chinh