You must be logged in to post Login
Search Forums:


 






Minimum search word length is 4 characters – Maximum search word length is 84 characters
Wildcard Usage:
*  matches any number of characters    %  matches exactly one character

Nghệ thuật sống

UserPost

4:46 pm
September 9, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 10:22 pm – October 7, 2015 by khahan


Hoa hồng trắng

Du học trở về, anh nói với em: “Anh xin lỗi đã để em đợi lâu, tặng em…”. Đó là những bông hồng trắng…

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Mắt em nhòe nước. Em vẫn nhớ, ngày hai đứa ngồi bên nhau trước đống lửa trại Mùa hè xanh năm nào, em hỏi anh: “Sắp ra trường rồi, mình mang gì vào đời đây?”. Anh nói: Anh chỉ cần cầm trên tay những hoa hồng để trao yêu thương đến mọi người là sẽ được cuộc đời yêu thương lại. Hồng đỏ cho ba mẹ, hồng nhung cho người anh yêu, hồng vàng cho những người bạn và hồng trắng cho riêng những người đã thành tri kỷ…

Vậy là giờ phút này, với anh, dẫu xem nhau như tri kỷ, thì em vẫn chỉ là bạn? Người ta đặt tên hoa cũng thật lạ, đã gọi là hoa hồng mà lại không hồng, lại màu trắng, như trò chơi ngôn ngữ, trêu đùa em…

Sau nhiều năm quen nhau, em từng mong chờ anh sẽ tặng em hoa hồng nhung. Nhưng hình như thời gian và xa cách đã làm nhạt màu hoa em mong ước. Ngày đó, sau một tháng dầm mưa dãi nắng cùng nhau trong chiến dịch tình nguyện, em và anh đứng chông chênh giữa hai màu hoa đỏ – trắng, giữa tình yêu và tình bạn. Chưa đứa nào nói ra, nhưng em đã tin tình yêu đang lớn dần. Em cũng đã tin ngày tốt nghiệp, trong nhiều bó hoa mừng tân cử nhân, anh sẽ tặng em hoa hồng nhung…

Nhưng, chẳng bông hoa nào được tặng, chẳng lời nào được thốt ra, vì chẳng có gì chắc chắn cho tương lai sau bốn năm dài nữa.

Bốn năm rồi cũng qua, anh trở về và tặng em những hoa hồng trắng. Em ngỡ ngàng nhận ra anh không về một mình. Từ lúc nào đã có một cô gái rất xinh đứng sau lưng anh, mà mãi em mới cất được tiếng chào. Anh nói, cô gái ấy đã chia sẻ cùng anh những năm tháng du học, cũng từng cùng anh đốt lửa trại, cùng ngồi nói chuyện với nhau trong đêm… Em cay đắng tự hỏi, không biết anh có kể cho cô ấy nghe về những hoa hồng? Và cô ấy, có được anh tặng đóa hồng nhung nào chưa…

Còn em, em đã có hoa hồng trắng, từng bông thật đẹp. Thôi cũng cảm ơn những bông hồng, cảm ơn anh đã nói ra điều cần nói một cách tế nhị.

Miêu Yến


4:52 pm
September 9, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 10:25 pm – October 7, 2015 by khahan


Niềm đau

Mọi thứ trong em sụp đổ, khi được cô bạn thân dắt đến tận chỗ anh làm. Một vũ trường chỉ mở cửa vào ban ngày. Những quý bà U40, U50 giàu có, sang trọng.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Những chàng trai trẻ bảnh bao lượn lờ. Tiếng nhạc dìu dặt, từng cặp đôi già – trẻ lả lướt, quấn quít lấy nhau. Và em, co mình trong một góc khuất, dõi theo anh – người yêu của em.

Em ngây thơ quá anh nhỉ? Trong mắt một con bé sinh viên khù khờ như em, bức tranh cuộc sống chỉ toàn là những mảng màu tươi sáng. Và em tự tô hồng tình yêu của mình. Em tự hài lòng với một người yêu đẹp trai, phong độ. Em hạnh phúc với sự chiều chuộng, nâng niu của anh.

Những bộ quần áo, những chai nước hoa đắt tiền anh tặng, em chẳng bao giờ tự hỏi làm sao anh mua được. Một sinh viên tỉnh lẻ, ba mẹ làm nông, vừa tốt nghiệp như anh, tiền đâu mà xài điện thoại HTC, mà chạy xe SH… “Anh đi làm, trúng mánh!” – một lời giải thích đơn giản của anh là xong.

Em ngây thơ quá anh nhỉ? Em hạnh phúc nắm tay anh đi dạo, đâu biết rằng vài giờ trước, bàn tay ấy từng dìu một bàn tay khác – phốp pháp và đầy nhẫn hột xoàn – lả lơi theo nhạc. Em ngất ngây với nụ hôn của anh, đâu biết rằng đôi môi ấy từng hôn nhiều đôi môi khác – đáng tuổi mẹ, tuổi cô mình…

Anh bảo “Cuộc sống mà em!”. Em hiểu, cái gì cũng có giá của nó. Nhưng anh ơi, còn sự chân thành, còn phẩm giá của anh, còn tình yêu của mình? Liệu có đáng không?

Anh bảo: “Vì em, anh không làm nữa! Bỏ qua cho anh”. Muộn rồi anh à! Em có thể thông cảm, có thể tha thứ cho anh. Nhưng em không thể quên.

Vân Yên

4:56 pm
September 9, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 10:29 pm – October 7, 2015 by khahan


Lỡ khi trái gió

Mấy tháng trước, ông bà nội bé Minh nới rộng nhà, chồng bảo vợ đưa số tiền dành dụm được để đóng góp một phần. Đúng lúc con trai lớn vừa nằm bệnh viện gần một tháng nên túi vợ đã rỗng.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Anh chị Hai làm ăn khấm khá nên gánh phần “nặng ký” nhất. Anh chị Ba chỉ là viên chức nhà nước nhưng cũng giúp được kha khá. Nhìn chồng buồn đến suốt ngày chẳng muốn nói chuyện với ai, vợ đã lo lại càng lo. “Vợ chồng thằng Út con cái còn nhỏ, thu nhập chưa ổn định. Tụi con cứ để dành lo cho cháu. Ba má xoay xở được”, má biết gia cảnh tụi mình, đã mở lời như vậy nhưng nếu mình không có chút gì góp vào coi sao được. Hiểu ý chồng, vợ âm thầm về nhà ông bà ngoại bé Minh vay mượn. Biết được, chồng không trách mà còn tỏ vẻ hài lòng với quyết định của vợ.

Ngày khởi công xây dựng, vợ động viên chồng tham gia sàng cát, trộn hồ. Vợ thì tình nguyện đi chợ, bếp núc. Cơm phục vụ hơn chục người thợ do một tay vợ đảm trách. Ba nói hoài, sửa nhà lần này công hai vợ chồng mình lớn nhất. Mấy anh chị cũng khen tấm tắc theo ba. Chồng vui, tỏ vẻ nể vợ ra mặt.

Từ khi về giúp ba má, nhà mình không có thu nhập. Túi đã cạn càng thêm cạn, thiếu trước hụt sau, khiến nhiều lúc gia đình lủng củng. Cật lực làm việc và chi tiêu tiết kiệm lắm, nhà mình mới vượt qua khúc ngoặt khó khăn. Nợ bên nhà ngoại cũng được trả dần, sắp xong.

Qua giai đoạn căng thẳng, vợ chồng con cái sống vui vẻ, chan hòa hơn. Đang trong những ngày đầm ấm, bỗng chồng phát hiện vợ có một sổ tiết kiệm hàng tháng, duy trì từ hơn sáu năm trước. Tính nóng nảy, chồng mắng vợ xối xả, bằng những câu thật khó nghe. Chồng bảo vợ lừa dối, ích kỷ. Theo chồng, đáng ra khi ba má xây nhà, vợ phải đưa số tiền tiết kiệm đó, để chồng không “lép vế” trước các anh chị.

Chồng ơi, sao chồng không chịu nghe vợ giải thích. Chồng có biết, để được số tiền tích lũy hàng tháng như thế, vợ phải “thắt lưng buộc bụng” đến thế nào không? Vợ dự định đó là khoản dành dụm phòng lúc bất trắc, khi con cái chẳng may ốm đau, bệnh tật. Hoặc nếu bình yên suôn sẻ thì mai này mình có thể ở trong ngôi nhà đẹp và rộng rãi hơn. Sống theo kiểu “có đồng nào xào đồng ấy”, rủi lúc tai nạn ập đến mà túi trống rỗng thì sao? Vợ không muốn hở một chút lại tìm cha mẹ, anh chị nhờ giúp đỡ.

Tính chồng sống thoáng, hễ thấy nhà có tiền rủng rỉnh thì lập tức xài sang. Đó cũng là một trong những lý do khiến vợ chưa cho chồng biết về khoản tiết kiệm. Vợ đã hoạch định phần nào chi tiêu, phần nào phụng dưỡng cha mẹ, phần nào tích lũy gia đình… Mọi thứ đều rõ ràng, nếu không, dễ gì có được số tiền dành dụm như bây giờ, để chồng có cớ trách vợ gian dối với quỹ đen, quỹ đỏ.

Lẽ ra chồng phải vui, phải quý sự khéo vén của vợ khi biết trong những lúc khó khăn nhất vợ vẫn duy trì tiết kiệm đều đặn để có được khoản tích lũy như hôm nay. Nếu vợ không âm thầm làm như thế, chồng nghĩ, gia đình mình sẽ ra sao lỡ khi trái gió, trở trời?

 Việt Hương


10:20 pm
September 10, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:38 am – October 10, 2015 by khahan


Đừng vội buông tay

Em gái thân! Đọc những lời tâm sự của em, chị có cảm giác em vẫn chưa chín chắn, trưởng thành dù đã làm mẹ. Có lẽ, chuyện kết hôn của em cũng không hẳn xuất phát từ tình yêu nên vợ chồng em ít đồng cảm, chia sẻ mọi chuyện với nhau. Trước hết, em đừng vội nghĩ đến chuyện “ly hôn”. Bởi nghe thì đơn giản nhưng nó kéo theo sau đó hàng loại vấn đề.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Người ta chọn giải pháp ly hôn khi không còn cách nào khác để níu kéo hạnh phúc nữa. Còn chuyện của vợ chồng em chỉ mới dùng lại ở hai vấn đề: chồng em nhậu nhiều và em chưa có việc làm ổn định. Nếu tìm ra cách giải quyết thì em sẽ thấy mọi chuyện đơn giản hơn nhiều.

Trước hết, em phải tìm hiểu xem chồng em nhậu nhiều là vì lý do gì. Anh ấy chán gia đình hay gặp trắc trở trong công việc, thậm chí anh ấy có bị nghiện rượu không. Dựa vào những lời anh ấy nói ra trong lúc say: “Sao tôi về mà cô không pha nước chanh cho tôi uống, sao chồng nhậu về mà vợ không tươi cười với chồng…” thì có thể em là một phần nguyên nhân. Em chưa có việc làm lại mê chơi game bỏ bê việc nhà nên có thể chồng em không bằng lòng. Đàn ông chán chuyện gia đình thường tìm đến rượu để giải sầu. Là người vợ, em nên hỏi han để biết được mong muốn của anh ấy. 

Quan trọng hơn, em phải cố gắng thay đổi chính bản thân mình, chăm sóc tốt cho gia đình từ bữa ăn ngon, nhà cửa gọn gàng, con cái khỏe mạnh…Bắt đầu từ những việc đó, dần dần kéo chồng trở về với tổ ấm của mình. Em ở nhà, ít có điều kiện giao tiếp nên có khi chồng đi ra ngoài, gặp vợ người khác, lại nảy sinh sự so sánh, tạo tâm lý chán nản đối với vợ. Em cần chăm sóc bản thân từ cách ăn mặc, đến lời ăn tiếng nói với chồng, đọc thêm sách báo để mở mang kiến thức, để chồng thấy vợ mình không lạc hậu. Bởi người chồng nào cũng muốn vợ mình tươi trẻ, hấp dẫn cả. Nếu chồng em đã nghiện rượu thì em phải cầu viện thêm sự giúp đỡ của gia đình chồng để tìm cách giải quyết. Chị thấy, nhà chồng đối xử với em rất tốt, em có thể chia sẻ, tâm sự với mẹ chồng nhờ khuyên con trai.

Thứ hai, em cần tìm một việc làm có thu nhập để lo cho bản thân và con. Bây giờ, em đang phụ thuộc vào chồng, lời nói của em không có trọng lượng. Em phải tự chủ, khẳng định bản thân thì chồng mới tôn trọng em. Đầu tiên, em phải bỏ chơi game. Em đã làm mẹ cần làm tấm gương cho con để còn nuôi dạy, giáo dục con nên người. Mặt khác, khi em đi làm, mở rộng giao tiếp, em sẽ học hỏi được nhiều điều và không còn tâm lý chán nản như bây giờ. Chị nghĩ, giờ con đã cứng cáp, em nên chọn học một nghề để có việc làm ổn định về lâu về dài.

Dù ở hoàn cảnh nào, người phụ nữ phải tự chủ về kinh tế, sống có định hướng thì mới mong có hạnh phúc. Ở trường hợp của em, nếu em giải quyết được hai vấn đề trên thì mới hy vọng giữ được gia đình. Tuy nhiên, để làm được những việc đó, em cần nỗ lực, quyết tâm rất lớn cùng sự hợp tác của chồng. Nhưng không “thử” làm sao biết, hãy làm tất cả trước khi buông tay. Bởi con trai em sẽ là người thiệt thòi nhất khi ba mẹ chia tay. Và liệu em có đủ khả năng nuôi con không khi chưa có nghề nghiệp?

Chúc em tỉnh táo và sáng suốt!

Nguyễn Anh Thư


10:25 pm
September 10, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:40 am – October 10, 2015 by khahan


Bóng áo dài năm xưa

Huế nhỏ và buồn tênh như hạt mưa tan vào kẽ tay. Chiều xuống người ta thường thấy một ông già đuổi theo bóng hoàng hôn. Nói là đuổi nhưng ông chỉ ngồi im, ngồi im trên ghế đá rồi mông lung ngó mặt trời lê bước chân nặng trĩu.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Thế là thành một cuộc tiễn đưa, chiều nửa muốn đi nửa muốn ở, sông Hương vì thế mà tím ngẩn ngơ. Bên kia bờ, ông nhìn thấy con ngõ nhỏ dẫn vào một ngôi chùa cũ xưa. Nhiều người ngỡ ngàng khi nghe ông kể vậy bởi nửa bên kia sông là loang lổ hoàng hôn, là nỗi xanh xao của hàng cây, của phố phường nằm thao thức, sao nhìn ra được một con ngõ tí xíu.

Ngõ vắng ấy, ngôi chùa ấy nhiều năm rồi ông không dám đi qua. Kể cũng lạ, cái tuổi đời này trái tính trái nết dữ, càng về già người ta có thể quên một ngày mình ăn mấy bữa, quên đã để cặp kính ở đâu nhưng không thể quên đi mối tình đầu, càng không quên được lần cuối gặp lại giai nhân. Lần cuối cùng buồn chi lạ. Cô gái Huế năm xưa đã không còn, đôi mắt buồn xao xác cũng không còn. Sư cô Diệu Quang thản nhiên nhìn ông, ông không dám nhìn vào mắt sư, sợ bắt gặp miền quên lãng – quên một cuộc tình, quên một người tình, quên hết một đời người nhớ nhung.

Mấy tiếng “ông về cho, từ ni xin đừng ghé nữa” nghe nhẹ tênh mà sâu thẳm như mũi kim đâm. Ông già lẩn thẩn ra về, nợ trần gian có người đã trút bỏ, từ đó ông nhận về mình phần gấp đôi. Năm tháng cứ nối nhau vụt qua tay người, nhiều ngày như thế, nhiều chiều như thế, ông đi loanh quanh Huế rồi ra bờ sông Hương ngồi nhớ, không biết nhớ chi.

Chắc nhớ cổng trường Đồng Khánh của hơn nửa thế kỉ trước. Tan trường, mấy o nữ sinh Huế chân đi guốc mộc, tay vén tà áo dài lặng lẽ rời trường về nhà, lặng lẽ thế mà vẽ ra cả một trời xốn xang. Áo trắng chập chờn như hư như thực.

Thuở ấy có anh học trò Quốc Học, tan trường thường đi theo một bóng áo dài về đến tận nhà. Nhà o ở tít Vỹ Dạ, ngôi nhà cổ nhìn ra con đường có nhiều cây ô môi. Bữa đầu tiên đến thăm, anh vừa uống trà một mình vừa xem tụi con nít nhảy lò cò trước ngõ, lâu lâu nghe thấy tiếng me o giục và tiếng đáp lại thỏ thẻ “con dị lắm không ra tiếp mô”.

Rồi nhớ Huế của một ngày xa lắc, nắng vàng ươm khắp nẻo về. Bữa đó bên Vỹ Dạ có đám cưới to. Nhiều người mãi xuýt xoa “cô dâu đẹp dễ sợ, hèn chi cưới được chồng danh giá”. Anh học trò nghe xong cười chua xót “đẹp dễ sợ thiệt”. Ở xứ này thứ chi cũng dễ sợ, thứ chi cũng mong manh, ở xứ này “nắng còn buồn hơn mưa!”. Chàng trai Huế sau đó tốt nghiệp Quốc Học rồi rời đi biền biệt, qua tận trời Tây. Ngày đi, Huế đổ nắng chang chang, anh đem lá thư người yêu cũ ra hong, mấy dòng chữ trên tờ giấy thơm cứ run rẩy như sợ bị nhạt phai. Lá thư từ đấy theo anh đi mãi, thời thiếu nữ mơ mộng của cô gái Vỹ Dạ cũng theo đó mà đi xa mãi.

Ngót bốn chục năm sau, kẻ xa xứ tìm về quê nhà, tóc đã điểm hai màu và người đã qua nhiều hỉ nộ ái ố của một đời lận đận, lân đận kết hôn rồi li hôn, lận đận nuôi con khôn lớn rồi về quê sống một mình. Người đàn ông Huế lúc đi xa từng nuôi mộng mang cả Huế theo cùng nhưng quá nửa đời người thấy Huế rơi rụng gần hết nên nhớ quá, phải quay về tìm lại. Thứ đầu tiên ông tìm là bóng áo dài năm xưa. Nhưng ở xứ này đến đẹp cũng dễ sợ nên cuộc đời người đàn bà đẹp thường lắm truân chuyên. Con gái Huế từ thuở thiếu thời đã mơ nhiều đến chữ an yên, o cứ đi giữa cuộc đời phụ rẫy, cứ gặt khổ đau, mất mát rồi cuối cùng dừng lại trước cửa Phật, tìm an yên. Nhưng có người không chịu tin, cứ phải tìm đến nhìn lần cuối, rồi nhận về một trời thương nhớ.

Bình Tâm 

 

4:07 pm
September 20, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:35 am – October 10, 2015 by khahan


Tiếng đêm

Thời sinh viên, tôi ở nhờ nhà ngoại đi học. Nhà ngoại gần đường tàu. Những đêm thức khuya, nghe tiếng tàu nghiến trên đường ray xình xịch xình xịch, chợt thấy mông lung những ý nghĩ xa xôi. Như hai chị em cô bé ở vùng quê tăm tối chờ chuyến tàu đêm trong câu chuyện của nhà văn Thạch Lam thuở nào, tôi cũng thao thức nhiều buổi tối, chờ nghe tiếng còi tàu hụ, lòng mơ màng về cuộc sống ngày mai rộng mở, về những chuyến đi, những vùng đất lạ chưa từng…

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Nhà ngoại ở trong một căn hẻm nhỏ trong xóm lao động. Xung quanh, là những căn nhà vừa để ở, vừa là nơi để sản xuất, đa phần là gia công giày dép, may đồ thun. Những đêm vắng, từng âm thanh của cuộc sống vọng lên, mồn một. Đêm Sài Gòn đặc trưng bởi những tiếng gõ rao hàng quen thuộc, mà người nào từng sống trong những con phố bình dân đều biết. Tôi nhớ mình cứ thầm thắc mắc, người thành phố có ngủ đêm hay không, tại sao cứ làm việc, bán buôn liên tục, liên tục thế này.

Tôi hồi đó, lạ lẫm với tiếng tắc xực cam chịu của người đàn ông làm nghề tẩm quất, một công việc mà mãi nhiều năm sau này, tôi mới hiểu, nghĩa là gì. Thầm thương tiếng bước chân rảo qua mọi ngõ ngách của mấy đứa trẻ nhà xe hủ tiếu gõ những tối trời mưa gió. Hủ tiếu gõ dường như là một điều không thể thiếu được trong những đêm thành phố quen thuộc, trong những mùa giá lạnh, trong những lúc đói bụng vì thức khuya, làm việc trễ. Rồi thì, đâu đó vang lên tiếng rao bánh chưng bánh gai, bánh giò. Đa phần là giọng Bắc, kẽo kẹt tiếng xe đạp, đều đặn qua bao mùa mưa nắng. Nằm trên căn gác gỗ, tôi vẫn luôn dễ dàng hình dung ra chiếc xe đạp đang ngoằn ngèo trong hẻm, phía sau là cái thúng lớn được ủ trong chiếc bao tải mềm để giữ ấm. Những chiếc bánh nóng hôi hổi luôn là quà đêm một thời…

Rồi thì tôi cũng học xong, rời nhà ngoại. Những đêm thành phố thời mộng mơ đó trở thành quá khứ khi tôi xa khỏi hẻm cụt, trở thành cư dân của một quận vùng ven khác. Ngạc nhiên đến bất ngờ khi nhận ra, thành phố cũng có những đêm lộng gió, tiếng côn trùng đâu kia vọng lại. Đời sống vất vả bận rộn, người ta dường như cũng không còn thời gian để lắng nghe và trăn trở với những âm thanh của đêm nữa rồi.

Ngoại mất. Đêm cuối ngoại còn ở trong căn nhà cũ ngày nào, mọi người tụ tập, nhưng hầu như không ai ngủ. Mai sáng, là phải đưa ngoại đi rồi… Nằm bên cạnh những anh chị em khác trong căn phòng nhỏ, lắng nghe thời gian trôi, những tiếng rao đêm, vòng bánh xe cũ…, mọi thứ gợi lên cảm giác rằng, cuộc sống vẫn bình yên, dù mất mát. Tôi thấy mình bỗng khắc khoải chờ chuyến tàu Bắc Nam chạy ngang qua hẻm nhỏ, những chuyến rời xa, những đợi chờ, những nối tiếp bất tận của cuộc sống… 

Thổn thức tiếng còi hụ trong đêm vắng, lặng chờ ngày mới, dù biết sau đêm này, khi những âm thanh quen thuộc của đêm chìm khuất, ngoại sẽ rời khỏi căn nhà ấm áp quen thuộc, đi về nơi nào đó xa xôi rồi…

Hoàng My
 

4:12 pm
September 20, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:39 am – October 10, 2015 by khahan


Yêu một người, cưới một người

Hè này, trường chị tổ chức đi tham quan các tỉnh miền Tây. Nghe phổ biến kế hoạch, chị chợt thấy nao nao. Mỗi lần nhắc đến vùng sông nước đó, những kỷ niệm ngày xưa lại ùa về trong chị.

Cách đây đúng bảy năm, cũng vào mùa hè, chị đã gặp và yêu một người con trai ở miền đất ấy. Duyên nợ không thành, rẽ sang một lối khác nhưng lòng chị chưa bao giờ dứt những ý nghĩ về anh. Chị luôn cảm thấy mình có lỗi…

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Chị tham gia chiến dịch mùa hè xanh đi miền Tây khi đang học đại học năm hai. Chị rất háo hức khi được về Bến Tre – một vùng đất hoàn toàn khác với quê hương của chị. Các sinh viên tình nguyện được về sống chung trong nhà dân, vừa dạy học cho trẻ em, vừa tham gia công tác vệ sinh môi trường. Chị và hai bạn nữ khác được bố trí về ở nhà anh. Anh là người đã giúp chị vượt qua những lạ lẫm ban đầu của cuộc sống nơi đây, dạy chị cách trèo lên ghe hay đi cầu khỉ sao để không bị té. Trưa nắng hè, anh thường mang cho chị trái dừa xiêm mát ngọt. Sống trong nhà anh, gần gũi má anh, chị dần cảm mến tấm lòng chân thật của anh. Khi hai bạn nữ ở cùng chuyển sang bổ sung lực lượng cho xã bên, chỉ còn chị ở lại nhà anh, anh mới ngỏ lời yêu chị.

Không toan tính thiệt hơn hay lo nghĩ tương lai, chị gật đầu nhận lời. Má anh vui mừng lắm, chăm sóc chị chu đáo như con. Biết chị không quen khẩu vị ở đây, hôm nào bà cũng nấu phần riêng cho chị. Kết thúc một tháng mùa hè xanh, chị trở lại trường mang theo nhiều kỷ niệm cùng nỗi nhớ anh cồn cào. Ngày chị về, má anh dặn đi dặn lại “nhớ về thăm má nghen con!” làm chị rơi nước mắt. Từ đó, cứ cuối tuần là anh đều đặn lên thành phố thăm chị với đủ thứ quà của má. Những ngày nghỉ dài, chị lại về nhà anh chơi. Cứ thế, tình yêu giữa cô sinh viên miền Bắc cùng chàng trai miền Tây kéo dài gần hai năm. Hai người dự định, ra trường chị sẽ về quê anh dạy học, sẽ tổ chức đám cưới… Dù yêu nhau như vậy nhưng chị vẫn chưa dám giới thiệu anh với gia đình vì biết ba mẹ chị không muốn con gái lấy chồng xa, chỉ mong chị về quê dạy học. Vậy nên, anh cũng chỉ biết quê chị ở Ninh Bình chứ chưa một lần ra thăm…

Gần ngày ra trường, chị mới cho gia đình biết về anh và dự tính tương lai của hai người. Ba mẹ chị phản đối quyết liệt. Ngày chị nhận bằng tốt nghiệp, ba chị từ quê vào “áp tải” con gái về. Biết không thể cưỡng lại, chị im lặng, thay đổi số điện thoại, rời khỏi thành phố mà không để lại cho anh một lời giải thích nào…

Đã gần năm năm kể từ ngày đó, chị đã lập gia đình nhưng lòng vẫn luôn day dứt về anh. Biết giờ anh ra sao? Có oán trách chị không? Có đi tìm chị không? Anh đã lấy vợ chưa… Dù vậy, chị không đủ can đảm để gọi điện hỏi thăm anh…Không biết chuyến tham quan lần này, chị có đủ dũng cảm để ghé lại vùng đất ấy thăm anh và má? Dù gì, trong kí ức của chị, mùa hè năm ấy và những kỷ niệm về anh vẫn sống mãi…

Hà Lam


4:17 pm
September 20, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:43 am – October 10, 2015 by khahan


Niềm tin của tôi

“Chú ơi vá xe”, giọng cô học trò lảnh lót. Nhìn chồng ăn dở tô cơm vội đặt xuống bàn, chạy ra trước nhà, miệng… tía lia: “Ra liền, ra liền!”, vợ thương trào nước mắt. Khó ai ngờ, chàng kỹ sư cơ khí vừa ra trường đã được mời về một doanh nghiệp với mức lương khá cao lại quyết định nghỉ ngang để trở thành ông chủ tiệm sửa xe nhỏ. Hôm khai trương, nhiều người hỏi, chồng cười giả lả: “Nghề này vốn của… ông cố, phận con cháu phải nối nghiệp gia tiên chớ!”. Song vợ biết, chồng hy sinh sự nghiệp của mình có nguyên do từ vợ.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Ngày chúng mình đến với nhau, bao người ngỡ ngàng, không tin vào sự thật: “Thằng Tâm “ngon tướng”, giỏi giang vậy, đi lấy con nhỏ tật nguyền”, “Con nhỏ đó bỏ bùa mê thằng Tâm rồi”. Tệ hơn, có người chặc lưỡi: “Có lẽ nhà con Nhạn có của… ngầm, còn thằng Tâm thì ham tiền. Để xem, tiền hết tình sẽ tan”. Bản thân em cũng không tin đó là sự thật khi biết anh quyết định kết hôn cùng em. Đó là mùa mưa cách nay đã bảy năm. Một chiều, em ngồi trên chiếc xe lắc tay qua nhà anh giao mấy ký hạt điều đã bóc vỏ xong. Lúc về trời đổ mưa, em loay hoay chưa biết làm thế nào thì chàng sinh viên mới tốt nghiệp là anh vừa trên phố về, thấy cảnh ấy đã cất hành lý vào nhà, hỏi em dám… cho đưa về không? Chung xóm, lại quen biết từ nhỏ, em không chút ngần ngại, gật đầu ngay. Thêm bảy lần đưa em về như vậy nữa, chúng mình trở nên thân thiết, gần gũi nhau hơn.

Rồi anh trở lên phố làm việc, hơn tháng sau, em nhận được lá thư… tỏ tình. Mặc cảm với đôi chân teo tóp, em lắc đầu từ chối, lẩn tránh cả những cuối tuần anh tranh thủ về thăm. Lý trí không thắng nổi con tim. Trước sự gan lỳ của anh, cuối cùng em gật đầu chấp nhận, nhưng nói tủi: “Yêu thì yêu, khi nào anh quen được người… lành lặn, mình chia tay”. Anh cười hiền, dặn: “Không nên nói vậy”. Nhiều người biết chuyện đã bàn tán, chê bai, cả ái ngại cho sự khập khiễng của chúng mình nhưng gia đình hai bên lại hết lòng ủng hộ. Ba má anh không hề lo em sẽ là gánh nặng của anh: “Thân thể tật nguyền nhưng tấm lòng, trái tim nó không tật”. Dẫu vậy, mỗi khi anh bày tỏ ý định “ra mắt” người yêu với bạn bè, là một cực hình với em, nỗi tủi thân, mặc cảm cứ dâng tràn. Ai không muốn mình là niềm tự hào, hãnh diện của người yêu, nên em lo lắng, liệu bạn bè có cười chê, nói xấu, thậm chí có khuyên anh từ bỏ tình yêu này? Thế nên em luôn tìm cách từ chối lời đề nghị của anh. Thấu hiểu, anh thường nắm chặt tay em, động viên bằng thái độ ân cần, cử chỉ yêu thương, ánh nhìn trìu mến như muốn tiếp thêm sự tự tin cho em.

Biết vợ hay bệnh vặt, một ngày không sổ mũi cũng nhức đầu, chóng mặt; sau đám cưới mấy ngày, chồng quyết định: xin nghỉ việc để về quê tìm việc gì có thể tiện chăm sóc vợ. Nửa năm chồng đôn đáo đi xin việc phù hợp, cũng là lúc tiền mừng cưới của hai đứa… sạch trơn. Sợ chồng nản lòng, vợ không ngại thức đêm ngồi bóc vỏ hạt điều, nhận quần áo đóng khuy, cắt chỉ thừa… Phần chồng, ngày đi kiếm việc, đêm cùng làm với vợ. Lắm khi, hai đứa chạm nhau ánh nhìn rưng rưng nước mắt. Vợ thương chồng vì mình mà khổ, chồng xót xa vợ vì chồng mà phải… tăng ca.

Thời gian trôi, mối tình khập khiễng năm xưa giờ đã đơm hoa bằng một nhóc tì xinh xắn, “ngon tướng” như cha. Ngày trước, mỗi lần đi đâu chồng thường bồng vợ đặt lên yên sau chiếc xe đạp màu hồng, cút kít chở đi; còn giờ kinh tế ổn định, sắm được xe gắn máy, đi đâu chồng bế con trai lên yên trước rồi mới bế vợ sau… Chiếc xe đạp đưa vợ chồng mình qua đận khó khăn, chồng đem treo lên tường như món đồ trang trí.

Yên Nhạn


4:27 pm
September 20, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:46 am – October 10, 2015 by khahan


Vì đâu nên nỗi?

Cưới bà về hai năm mà vẫn không có con, ông buồn tình bỏ xứ đi xa, tạo dựng mái ấm khác. Người vợ mới của ông sớm qua đời trong một cơn bạo bệnh, để lại hai đứa con thơ, Tuấn và Lan.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Năm Tuấn lên mười, Lan lên chín, ông đưa hai con trở lại quê nhà, sống với cha mẹ ông. Phần bà lâu nay vẫn ở vậy chờ chồng. Một ngày, cái tin bà hiến một phần ba miếng đất trên huyện để địa phương nâng cấp, mở rộng chợ, khiến ông giật mình, suy nghĩ. Ông quyết định quay về sống với bà. Xóm làng mừng cho họ. Thế nhưng, sau gần một năm sum họp, ông bất ngờ… gửi đơn ly hôn, yêu cầu chia một nửa tài sản do mình bà tạo dựng suốt những năm ông biền biệt, nhưng trên danh nghĩa vẫn là tài sản chung trong giai đoạn vợ chồng. Bà nói, mười mấy năm chung thủy đợi chờ, quãng thời gian sum họp dẫu ngắn ngủi bà chưa làm gì phật lòng ông, vẫn yêu thương các con ông như cốt nhục của mình, vậy mà… Tòa bác đơn của ông.

Tiếp diễn cuộc sống vợ chồng, ông luôn toan tính cốt để bà chấp nhận ly hôn; ngược lại, bà nhẫn nhịn, chịu đựng, cố tròn vai làm vợ, làm người mẹ tốt của các con ông. Xóm làng bao phen chứng kiến bà hứng chịu những trận đòn của ông; hoặc bị quát đuổi ra đường sau một ngày ông thua bạc… Tuấn và Lan cũng hùa theo cha bắt nạt, hỗn xược với bà. Không ít lần, cả hai phân nhau một đứa canh chừng, đứa còn lại cạy tủ, cuỗm sạch tiền bạc, vòng vàng bà cất giữ. Đau khổ, song bà vẫn gắng gượng, tìm bình yên trong ý nghĩ đang có một gia đình, được chăm sóc người đàn ông thương yêu và khát khao làm mẹ ít nhiều được khỏa lấp. Cho đến ngày, ông công khai có nhân tình trên huyện, đưa cả về nhà bày chuyện ái ân. Bà quyết định ly hôn, chấm dứt bốn năm đau khổ. Bà chia cho ông mảnh đất nằm kế bên chợ huyện.

Thời gian trôi, Tuấn và Lan lần lượt lập gia đình. Ông chia mảnh đất làm đôi cho các con xây nhà, ổn định chỗ ở riêng. Phần ông, như thỏa thuận ban đầu, sẽ sống với Tuấn. Quan hệ giữa ba cha con từ dạo đó bắt đầu gợn lên những mâu thuẫn. Tuấn nghĩ mình là nam, lại phải chăm sóc cha nên đem lòng hằn học, giận hờn chuyện chia đều đất. Rồi ông đổ bệnh nặng, đi đứng khó khăn. Nghĩ đến việc “chia đều”, Tuấn gọi Lan sang bàn tính chuyện luân phiên chăm cha. Để rồi, cứ ở bên con trai dăm hôm, ông lại được con gái sang dìu về phụng dưỡng vài ngày. Một chiều, ngồi ăn cơm, nghe giọng Tuấn quát Lan đã… trễ một ngày sao chưa thấy sang, nước mắt ông chảy dài. Nát lòng, ông chống gậy ra sân. Những bước chân khập khiễng, nặng nề trong nỗi tủi thân và như vô thức, đưa ông vượt gần ba cây số trở về làng, đứng trước căn nhà cũ. Bà đang vo gạo, bất giác ngẩng lên, ngỡ ngàng chạm phải ánh mắt ông rưng rưng. Ông xin được ở luôn bên bà từ đó.

Bà và ông đang ngồi uống trà thì con gái xuất hiện, hớt hải: “Ba về làm chứng cho con. Anh Tuấn cạn tình cạn nghĩa thì con chẳng nương tay!”. Ông theo con gái về huyện. Trước mặt ông, vợ chồng Tuấn xỉ vả vợ chồng Lan là những người không biết lẽ phải, trong khi vợ chồng Lan khẳng định đất cha chia đều, sao anh chị tham lam đổ hàng rào bê-tông lấn sang nửa mét. Chính quyền địa phương mời hai bên lên làm việc, ông cũng được mời theo. Suốt cuộc hòa giải, Lan tuyên bố sẽ khởi kiện nếu Tuấn không dẹp bỏ hàng rào. Trước cuộc tranh giành, những cơn đau thắt lòng khiến ông không nói nên lời. Tuấn hùng hổ dắt xe ra về, Lan nổ máy theo sau, tiếng qua lại chưa dứt nên không ai nhớ chuyện phải đưa cha về.

Ông đón xe ôm về với bà, nước mắt rơi suốt chặng đường. Thấy bà đứng đợi từ cổng, ông không cầm lòng, chợt bật khóc như đứa trẻ: “Tôi có tội với bà nên Trời phạt tôi đây mà, phải không bà ơi?”. Bà im lặng.

Ngân Du

4:34 pm
September 20, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:49 am – October 10, 2015 by khahan


Tình không như là mơ

Cậu là sinh viên, xuất thân từ một làng quê nghèo khó. Vừa đi học, cậu vừa làm việc bán thời gian tại một hồ bơi hạng sang. Trong những khách hàng thường xuyên của hồ bơi, cậu chú ý một cô bé dáng dấp đài các, xinh đẹp…

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Cậu rất tận tụy “phục vụ” người khách đặc biệt này, khi thì mang giùm chai nước, lúc thì bưng dĩa bánh pizza. Cô bé cũng cám ơn cậu lịch sự, cho biết ba mẹ là Việt kiều tại Pháp, đang quản lý một công ty thời trang tại Sài Gòn. Cô bé đang học đại học ở Pháp. Trong thời gian nghỉ giữa kỳ, cô về Việt Nam chơi.

Cậu dễ dàng kết bạn cùng cô, cố quên giữa hai người có một ranh giới rõ ràng. Cô xài tiền vung vít, ăn uống sang trọng. Những người bạn thường đến hồ bơi cùng cô cũng từ Pháp về, cũng sang trọng như cô. Tuy nhiên, trong tim cậu vẫn dội lên một niềm kiêu hãnh và tự tin: cậu cũng cao ráo, cũng đẹp trai và đang học năm cuối một đại học khá danh giá của thành phố.

Cô cũng cho cậu biết địa chỉ, cũng trò chuyện lịch sự cùng cậu, khiến cậu choáng ngộp trong những mơ mộng về nàng công chúa yêu chàng bán than khi đứng trước ngôi biệt thự của cô trong khu đô thị mới Phú Mỹ Hưng. Cậu gọi cổng, cô cũng mời vào, cũng để cậu tham gia vào câu chuyện cùng bạn bè cô. Cậu thấy lẻ loi khi cô cùng những người bạn chuyện trò bằng tiếng Pháp nhưng vẫn không nản lòng. Cậu hy vọng một tình yêu như cổ tích sẽ đến với mình. Giờ rảnh là cậu đến tìm cô bé, để được ở bên cô. Chính vì dành quá nhiều thời gian cho cô bé, cậu đã không còn thời gian cho cô bạn cùng quê, cùng lên Sài Gòn học đại học với cậu. Sự giận dỗi của cô bạn khiến cậu bực tức, nói lời chia tay với cô bạn nghèo. Cậu thẳng thắn cho biết mình đang theo đuổi một quí cô nhà giàu.

Tốt nghiệp, cô bạn sinh viên về quê, cậu “bám trụ” thành phố, hy vọng lọt được vào công ty của ba mẹ cô Việt kiều, được cất nhắc như chuyện trong phim Hàn Quốc hay Hồng Kông. Một chiều, cậu đến nhà cô bé, thấy gia đình như chuẩn bị đi đâu. Hóa ra, họ tiễn con gái về Pháp tiếp tục học. Ba mẹ cậu hỏi con gái cậu là ai. Cậu tê tái khi nghe cô bé nói: “Cái thằng giúp việc ở hồ bơi”. Bố cô hỏi cậu đến làm gì? Quanh cậu là những người bạn giàu sang đang chuẩn bị lên máy bay cùng cô bé. Cậu nghẹn ngào nhận ra mình không thể bước vào thế giới của họ. Cậu lí nhí nói đến tiễn cô bé. Ông bố nhìn chiếc xe đạp của cậu thẳng thừng: “Cậu về đi nhé, chúng tôi đi xe hơi, cậu không theo kịp đâu”.

Cô bé như không nhìn thấy cậu, thản nhiên vui đùa cùng các bạn, bước lên một chiếc xe bóng lộn. Cậu bẽ bàng nhìn cánh cổng khép lại, ba chiếc xe lướt qua mặt cậu, trong xe mọi người cười cười nói nói. Đám con trai bao quanh cô từ lâu không hề xem cậu là đối thủ. Cậu lặng lẽ lên xe đạp về phòng trọ. Cậu nhận ra từ lâu mình như một trò đùa của cô bé. Ừ, chỉ ở Sài Gòn vài tháng, cho một gã nghèo chút niềm vui và hy vọng cũng chẳng chết ai. Còn cậu như qua một cơn mê, nhận ra cuộc đời khác hẳn với phim hay tiểu thuyết. Nhưng, cậu cố tự an ủi: “Hy vọng đổi đời một cách nhanh chóng như cậu là cái tội sao?”. 

Cậu về quê, tìm đến cơ quan cô bạn cũ, nhưng cô bạn lạnh lùng: “Anh đã chọn lựa rồi, tôi cũng thế”. Cuối năm nay cô bạn thành hôn cùng một đồng nghiệp…

Nguyễn Ngọc Hà

9:17 pm
September 20, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 4:57 am – October 10, 2015 by khahan


Đừng lùi về phía sau

Chị buông đũa đứng dậy khỏi bàn ăn dù chén cơm mới vơi một nửa. Hai con ngơ ngác nhìn mẹ. Bố chồng khẽ thở dài, anh thì còn đang ca cẩm về món canh không vừa ý. Chị muốn cự lại nhưng sợ vợ chồng to tiếng nên thôi. Không biết bao nhiêu lần, anh lặp đi lặp lại điệp khúc: “Cô ở nhà làm gì mà…”.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Trước đây, chị dạy ở trường cấp hai gần nhà. Sinh đứa con thứ hai, anh bảo chị nghỉ việc để lo gia đình, vì con còn nhỏ, bố chồng mới qua cơn tai biến cần người chăm sóc. Chị đắn đo mãi. Đồng nghiệp khuyên chị chỉ nên nghỉ không lương một thời gian, đừng nghỉ hẳn, sau này khổ. Chị cũng tính vậy. Nhưng, từ ngày nghỉ ở nhà, công việc bộn bề khiến chị quên mất dự tính ban đầu. Vậy là, chị nghỉ việc luôn…

Hai đứa con sinh liền kề, bố chồng lại đau yếu, mọi thứ đều phải phục vụ nên trăm thứ việc cứ dồn lại một tay chị. Ngày chị còn đi làm, anh còn tranh thủ về sớm, đỡ đần việc nhà cho vợ. Từ ngày chị ở nhà, anh khoán trắng mọi chuyện cho chị. Sáng sớm, anh ăn mặc chỉnh tề đến cơ quan, chiều muộn mới về nhà. Có hôm, anh la cà bạn bè nhậu nhẹt đến tận khuya. Chị tất bật cả ngày với những việc không tên, vô cùng mệt mỏi nhưng anh đâu chịu hiểu, cứ nghĩ chị ở nhà chắc nhàn rỗi, thảnh thơi lắm. Mỗi lần, chị mở miệng than thở, anh lại cắt ngang: “Ui dào, kể chi mấy việc lặt vặt đó”. Dạo này về nhà, thấy việc gì không vừa ý là anh phàn nàn vợ.

Hôm trước, anh vừa về, ông cụ than từ sáng đến giờ chưa có gì vào bụng, chẳng cần hỏi thế nào, anh quát chị ngay “Cô ở nhà làm gì mà để cho bố đói thế hả?”. Anh đâu hiểu, ông cụ vốn khó tính. Sáng chị mua cháo, ông không ăn, đòi ăn bún bò. Chị tất tả mua bún về, ông lại chê dở không ăn. Chị pha ly sữa thì ông lỡ tay đánh đổ. Loay hoay cả buổi sáng, chị vẫn chưa lo xong chuyện ăn uống của ông. Nhìn đồng hồ quá trưa, chị vội nấu cơm để anh về ăn. Anh về mà cơm nước chưa tươm tất thì bực bội khiến không khí gia đình thêm nặng nề. Thế mà, anh phủ đầu chị bằng câu nói lạnh lùng như thế. Sáng ra, áo quần chưa được ủi, anh lại nhăn nhó: “Cô ở nhà làm gì mà không ủi áo quần”. Con lỡ té, anh lại mắng: “Cô ở nhà làm gì mà con té”. Nhà cửa chưa kịp lau dọn, anh chì chiết: “Cô ở nhà làm gì mà nhà như tổ cú vậy”. Nhiều lúc, uất đến tận cổ, chị chẳng nói nửa lời. Tính chị vốn cam chịu, giờ lại phụ thuộc vào chồng nên chọn cách im lặng cho yên nhà… 

Từ khi chị nghỉ làm, thu nhập của gia đình dựa lương anh. Muốn sắm sửa gì, chị đều phải báo cáo với anh. Nhìn lại mình, cả năm rồi, chị chưa mua quá hai bộ quần áo mới, bởi anh bảo, ở nhà cần gì áo quần đẹp. Ngày trước chị đi dạy, dù lương không cao nhưng được tự chủ. Nhưng, điều khiến chị buồn nhất là thái độ không thông cảm của anh. Chị đã chấp nhận lùi về phía sau lo cho gia đình để anh được thênh thang sự nghiệp, vậy mà…
 
Chị đang định thuê người giúp việc để xin đi dạy lại. Một năm ở nhà, chị nhận ra giữa vợ chồng rất cần sự bình đẳng trong mọi chuyện. Từ bỏ sự nghiệp không phải là cách tốt nhất để đảm bảo hạnh phúc gia đình…

Hà Lam

11:41 am
September 26, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 5:00 am – October 10, 2015 by khahan


Đồng lòng

Nhà trong hẻm, mỗi lần mưa, nước ngoài đường tràn vào ngập khắp nơi. Từ ngày hẻm được nâng cấp, nhà càng ngập thêm.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Mỗi lần mưa, vợ chồng cùng tát nước, con trai năm tuổi cũng phụ tát bằng cái ca nhỏ. Cả nhà cật lực để tát thứ nước đục lờ, tanh tưởi. Xong việc, vợ chồng tay run, bụng đói. Có đêm, đầu hôm mới tát nước xong, nửa đêm, trong mơ màng nghe mưa ào về, nhưng chẳng đủ sức để nhấc chân tay. Đến lúc nghe cu Bin khóc thét, vợ chồng bật dậy thấy nước đã lấp xấp trên giường.

Sáng ra, chuẩn bị đi làm thì xe chết máy, tủ lạnh chập điện, dép guốc thau chậu trôi khắp nhà. Chồng bực dọc cáu với mấy ông thoát nước, mấy ông làm đường, cáu cả với ông trời siêng làm mưa. Chán chê, chồng quay sang cự nự vợ con. Vợ cũng mệt, cũng căng như dây đàn, nên chẳng nhịn chồng, thế là cãi nhau tưng bừng. Cu Bin sợ sệt nép vào một góc, lấm lét nhìn ba mẹ… Nhà mình thấp tè, đã một lần nâng nền, giờ muốn nâng nữa cũng không được. Mà xây nhà mới, tiền đâu ra?

Một bữa, trời nổi giông đen kịt. Cu Bin đang ngồi xếp hình, lật đật thu dọn đồ chơi rồi chạy vào thông báo: “Sắp mưa rồi, ba mẹ đừng cãi nhau nha, để Bin phụ tát nước cho”. Vợ chồng chưng hửng nhìn nhau, nhìn con. Thương đứt ruột.

Khuya, chồng khều vợ. Vợ cứ tưởng trời mưa, liêu xiêu ngồi dậy định đi lấy thau tát nước. Chồng níu vợ lại phì cười: “Em bị mưa “ám” rồi. Anh định bàn với em kế hoạch sửa nhà”. Chồng nói sẽ vay tiền công đoàn, thế chấp sổ hồng cho ngân hàng, mượn thêm nội ngoại hai bên. Vợ chồng sẽ cố gắng làm thêm, tiết kiệm chi tiêu… Thấy vợ vẫn băn khoăn, chồng trấn an: “Anh sẽ bớt đàn đúm cà phê, nhậu nhẹt, ngưng ý định đổi xe mới…”.

Từ hôm đó, chồng bỏ nhậu nhẹt và cả thuốc lá. Vợ thì thắt chặt chi tiêu.

Từ ngày ấp ủ kế hoạch sửa nhà, vợ chồng bỗng thấy thêm yêu thương, gắn bó nhau hơn. Trời mưa, chồng vừa tát nước vừa động viên vợ “ráng đi em, hy vọng cuối năm mình có thể sửa nhà rồi”.

Đức Phương


11:45 am
September 26, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 5:02 am – October 10, 2015 by khahan


Đời mẹ, đời con…

Có lẽ mẹ đã không lường được tôi sẽ sớm mặc cảm về cái tên của mình đến thế nào, nên mới đặt cho tôi hai chữ “Biệt Ly”. Tôi không được tạo ra từ tình yêu của ba mà chỉ là những phút giây bồng bột tuổi trẻ. Ba đã không muốn sự có mặt của tôi trên đời này, mãi đến năm tôi 18 tuổi.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

18 tuổi, tôi gặp ba ruột của mình lần đầu cũng như lần cuối, gọi một tiếng “ba” khô khốc, rồi thôi. Tiếng “ba” ấy, tôi từng gọi với nhiều người đàn ông khác, là những người mẹ đưa về nhà, âm thầm và vội vã, chẳng kịp đóng giúp mẹ cái sào đồ hay thay cho mẹ bóng đèn trong phòng tắm, nhưng có thể giúp mẹ một chỗ làm hay một số vốn nhỏ để nuôi sống cả nhà. Hai trong số đó là cha đẻ của hai đứa em tôi. Dưới mái nhà chưa bao giờ có “cái nóc” đúng nghĩa và danh chính, chị em tôi vẫn yêu thương nhau và luôn kính trọng mẹ. Thời của mẹ chưa phổ biến khái niệm “đơn thân”, nhưng chúng tôi đã sớm hiểu, vừa làm mẹ vừa làm cha không hề đơn giản.

22 tuổi, tôi yêu và nhận lời cầu hôn của người ta chỉ sau vài tháng quen biết. Mẹ khóc nhưng không ngăn cản. Khi ấy mẹ ngoài 40, đã có ba mặt con với ba người và là nhân tình của vài người nữa, nhưng chưa bao giờ được lên xe hoa. Có lẽ vậy nên mẹ ao ước nhìn con gái đầu lòng trong váy cưới, dù chỉ cần tiếp xúc với người sắp là con rể mẹ một vài lần, mẹ đã nhận ra đó không phải là người phù hợp.

“Mẹ không bao giờ muốn con… giống mẹ!”, câu mẹ nói trước ngày làm lễ đón dâu khiến tôi suy nghĩ rất nhiều trong cuộc hôn nhân hạnh phúc chẳng được bao lâu ấy. Ngoài thói gia trưởng, vũ phu, anh ta còn có tật rượu vào là không kiểm soát được lời nói. Sau nhiều lần nặng lời với tôi chưa đủ, anh ta còn xúc phạm mẹ tôi. Quyết định chấm dứt cuộc sống chung, tôi dắt con quay về nhà mình, vượt qua nỗi sợ “đơn thân”, qua những ánh mắt tò mò và thương hại của mọi người.

“Rồi con sẽ nuôi và dạy con gái con ra sao?”, mẹ khóc. Tôi nuốt nước mắt: “Con có nghề nghiệp ổn định, con sẽ không cần bất kỳ người đàn ông nào nữa. Con của con sẽ hiểu là con đã sống vì nó thế nào, như con hiểu mẹ đã sống vì con”. Mẹ tôi ân hận: “Mẹ đã không cho con một gia đình trọn vẹn, nên mẹ không thể ngăn cản con từ đầu…".

Mẹ bỏ dở câu nói. Tôi hiểu những khó khăn của người mẹ một mình nuôi con, dù cái nhìn về họ giờ có vẻ đã bớt khắt khe. Nhưng, tôi làm sao trả lời với mẹ rằng thời nay đã khác, khi mà tôi vẫn không biết, liệu còn nhiều những kẻ như chồng cũ của tôi không?

Con gái tôi đang vô tư chạy giỡn…

B.L (Theo Phụ nữ online)


11:48 am
September 26, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 5:04 am – October 10, 2015 by khahan


Danh phận

Anh vội vã đưa vợ con về chịu tang cha. Trước khi đi, anh bảo tôi “anh về trước, em thu xếp ra sau. Mọi người trong nhà, ai cũng biết em rồi, đừng ngại”.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Tôi quen anh đã 5 năm. Anh bảo cuộc sống vợ chồng không hạnh phúc, muốn kết bạn cùng người có hoàn cảnh như tôi. Chúng tôi rất tâm đầu ý hợp. Anh không chịu ly hôn, bảo sống vì các con. Tôi đánh giá tốt về anh, bởi anh là người cha có trách nhiệm, và cũng hết lòng với tôi. Dù đang lúc vui vầy bên vợ con, dù nửa đêm hay những buổi trưa nắng cháy trời, anh vẫn sẵn sàng đến theo yêu cầu của tôi.

Tôi về dự tang cha anh mà không chút ngại ngần, không sợ giáp mặt vợ con anh, vì tình cảm của chúng tôi ra sao, vợ anh thừa biết. Thời gian đầu quen biết nhau, tôi và vợ anh có lời qua tiếng lại trong điện thoại. Sau này, cô ấy im bặt. Tôi tin là cô ấy đã thất bại trong chuyện tình cảm với chồng, nên chẳng còn đoái hoài đến chúng tôi. Về phía gia đình, các chị anh không cấm cản tôi (mẹ anh đã mất từ lâu, ba anh bị tai biến nằm liệt nhiều năm liền), nên tôi càng tự tin, không chút ngại ngần khi xách gói lên xe.

Tôi bước vào nhà giữa lúc cả gia đình cúng cơm cho cha anh. Vợ con anh, cùng các anh, chị, các cháu, đang quỳ lạy trước bàn thờ. Vợ chồng anh mặc đồ tang, vì họ là con trai, con dâu của gia đình, những người còn lại chỉ vấn khăn tang. Thấy vậy, tôi “ấn tượng” ngay, và cảm thấy tủi thân vô cùng. Tôi bắt đầu nghĩ đến hai tiếng “danh phận”, chuyện mà xưa nay tôi vẫn cho là không quan trọng, miễn chúng tôi yêu nhau thật lòng.

Đám tang đông đúc, tưởng chừng mọi con mắt đổ dồn về phía tôi. Tôi bỗng nghe những tiếng xầm xì, rồi có kẻ phản đối tôi ngay phía sau lưng: vợ con người ta rành rành trước mặt, mà dám dẫn xác về đây, thật chẳng hiểu ra làm sao! Lúng túng, và thấy mình trở nên dư thừa, tôi vội vàng xuống bếp. Những người hàng xóm qua phụ nấu ăn, toàn người lạ. Mọi ánh mắt lại đổ dồn về tôi. Tôi vội vã gật đầu chào mọi người, rồi vội vã tiến ra trước ngõ. Xong lễ cúng, anh ra đón tôi vào nhà, giới thiệu với mọi người tôi là bạn anh, rồi anh lại bận bịu tiếp khách, bận đáp lễ, thỉnh thoảng liếc cặp mắt “biết nói” để động viên tôi. Lẽ ra tôi xuống bếp phụ việc, nhưng vì biết vợ anh đang chỉ huy nấu nướng, nên tôi không thể. Trước mặt vợ, anh tỏ vẻ nhún nhường, họ chia sẻ việc gia đình một cách nhiệt tình, trách nhiệm, ngay cả tôi cũng phải thầm khen.

Xưa nay tôi kiêu hãnh với vợ anh. Tôi không hề nghĩ đến chuyện danh phận. Yêu là yêu, ràng buộc nhau bởi hai tiếng “danh phận” làm gì cho thêm khổ. Danh phận là phải gắn với gia đình nhà chồng, có trách nhiệm với từng thành viên, từng sự kiện. Tôi từng đổ vỡ, và bỗng sợ cái “danh phận” ấy. Nhưng giờ đây, khi thấy họ bên nhau lúc gia đình có việc hệ trọng, giữa họ hàng thân tộc, tôi mới thấm thía tin nhắn mà trước đây vợ anh từng gửi cho tôi: “Chồng mình muôn đời vẫn là chồng mình, và dù đi đâu, làm gì anh ấy vẫn là người chồng, người cha tốt. Chỉ những người trong cuộc như chúng tôi mới hiểu rõ về nhau hơn ai cả”. Ngay lúc nhạy cảm này, tôi cảm thấy anh ấy có dụng ý khi quen biết tôi. Anh ấy cần một đứa con trai, vì vợ anh không còn khả năng sinh đẻ. Ngôi nhà mà tôi và anh đang tạm sống, cũng là tài sản của riêng tôi. Tôi lo cho anh tất thảy mọi việc, từ vật chất đến tinh thần, trong khi vợ anh cứ dửng dưng như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Giá như tôi đừng về dự tang cha anh, để khỏi phải nghĩ ngợi, đắn đo. Tôi lập tức trở về thành phố, không đủ can đảm để tiễn đưa cha anh một đoạn đường…

 Khánh Thi

 
 
 


11:52 am
September 26, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 5:06 am – October 10, 2015 by khahan


Còn nước còn tát

Chị đòi ly hôn vì chồng chị không từ bỏ thói quen ngoại tình. Với chị, nỗi đau bị phụ bạc cứ giằng xé trong lòng.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Con gái bốn tuổi, thêm cái bụng bầu vừa nhô lên, chị nghĩ có thai sẽ giữ được chồng, vì thêm thành viên mới, trách nhiệm nặng nề hơn, anh lo tập trung công việc, từ bỏ tật lăng nhăng. Nhưng chị đã nhầm. Lăng nhăng vốn là căn bệnh khó chữa của đàn ông thời hiện đại, vì họ có quá nhiều cơ hội để sống những phút giây ngoài vợ. Tôi biết chị đã có những động thái (tiêu cực lẫn tích cực) phản ứng việc ngoại tình của chồng, nhưng kết quả không như mong đợi, thậm chí vợ chồng ngày càng có khoảng cách. Chị bảo, công bằng mà nói, dù có thói trăng hoa nhưng chồng chị vẫn tròn trách nhiệm với vợ con. Tuy vậy, nhìn anh lén lút nhắn tin, điện thoại, chát chít, về trễ, chị không chịu nổi. Có lần, chị nhắn tin bảo tình địch buông tha anh, nhưng lại bị phản hồi bằng những lời hù dọa, xúc phạm, rằng chồng chị sống với chị là vì trách nhiệm, chỉ khi gặp được cô ta thì mới gọi là tình yêu đúng nghĩa, rằng đã không giải thoát cho chồng thì đừng làm khổ anh ấy! Nhưng chồng chị một mực bảo: nếu quyết định ly hôn là chị bị trúng kế tình địch, là dâng chồng cho thiên hạ. Đàn ông lăng nhăng bên ngoài chỉ là cách… giảm stress, vợ con bao giờ cũng là số một, chẳng mấy ai đánh đổi gia đình mình với kẻ thứ ba… Chị cho rằng, đó là cách ngụy biện để anh có thể duy trì mối quan hệ ngoài luồng với người phụ nữ kia.

Từ ngày sinh con đầu lòng, chị trở thành người phụ thuộc kinh tế. Giả dụ ly hôn, trước mắt chị sẽ làm gì để nuôi sống bản thân và đứa con trong bụng? Dù thương con gái đầu lòng đứt ruột, nhưng chưa hẳn chị được quyền nuôi con, vì chị không đủ khả năng tài chính. Và như thế, gia đình tan rã, con cái phải hứng chịu những hệ lụy từ cuộc hôn nhân sụp đổ của bố mẹ một cách nặng nề hơn cả. Trong khi đó, cuộc hôn nhân của chị vẫn còn cách giải quyết. Chồng tuy có thói trăng hoa nhưng vẫn tỉnh táo trở về nhà, có trách nhiệm với vợ con, là người còn có… thuốc chữa. Chị phải là bác sĩ kê toa chữa bệnh cho chồng bằng chính “vũ khí” của người vợ. Con cái cũng là một thứ “vũ khí” lợi hại trong việc giải quyết mâu thuẫn gia đình. Hơn nữa, “cái tật” của chồng chị cũng là tật chung của mọi đàn ông, trong nhiều trường hợp cần được tha thứ, để người chồng có cơ hội trở về với mái ấm gia đình. Trong cuộc sống hôn nhân, có những điều không nên cất giữ mãi trong lòng, mà cần phải quên đi để thấy lòng thanh thản mà tiếp tục sống, nhưng trên hết là phải có trách nhiệm với mỗi thành viên trong gia đình, phải biết vun đắp hạnh phúc. Vợ chồng như chén trong chạn, rất dễ đụng chạm, khua nhau. Không thể cứ mỗi lần “khua” là nghĩ đến chuyện ly hôn.

Chị bảo ly hôn là giải thoát đời mình, nhưng đó chỉ là lối thoát nguy hiểm, nhiều rủi ro. Ly hôn mà chưa xác định tương lai cho bản thân và con cái, gây tổn thương con cái, ly hôn khi chồng chưa đến nỗi tệ, ly hôn khi vợ chồng vẫn còn tình cảm với nhau… thì quyết định ấy thật thiếu sáng suốt. Thay vì có ý nghĩ ly hôn, hãy tìm ra cách để duy trì hôn nhân một cách tích cực hơn, dù trước mắt còn nhiều khó khăn, thậm chí phải chịu tủi nhục, đắng cay.

 Lê Phi


11:59 am
September 26, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 5:07 am – October 10, 2015 by khahan


Bế tắc

Tôi không biết mình phải làm thế nào trong những ngày sắp đến, quyết định nào mới thực sự đúng đắn.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Câu nói của má cứ làm tôi day dứt mãi: “Cho con ăn học thành tài rồi cuối cùng bôi tro, trát trấu vào gia đình, dòng họ”. Tôi cũng biết và tôi cũng hiểu, nỗi cay đắng và tủi nhục thế nào khi “không chồng mà chửa”.

Tôi – đứa con gái từng là niềm tự hào, hãnh diện của ba mẹ. Từ bé đến lớn thành tích học tập của tôi đều nằm trong tốp đầu của lớp. Tốt nghiệp phổ thông rồi Đại học tôi dễ dàng vượt qua và dành suất học bổng tu nghiệp nước ngoài. Về nước với tấm bằng loại ưu và kinh nghiệm làm việc bán thời gian tôi xuất sắc vượt qua các vòng thi tuyển vào làm việc cho tập đoàn liên doanh nước ngoài.

Hai năm làm việc, tôi được cất nhấc vào vị trí trợ lý Tổng giám đốc – là một người nước ngoài. Thời gian gần gũi, tiếp xúc và những chuyến công tác nước ngoài cùng nhau đã tạo cơ hội phát sinh tình cảm giữa chúng tôi. Ngày anh ngỏ lời yêu tôi, khỏi phải nói tôi vui mừng, hạnh phúc như thế nào. Một thời gian sau, theo đề nghị của anh tôi dọn về chung cư cao cấp sống cùng anh.

Nếu ở công ty anh là ông sếp uy nghi, đĩnh đạc thì về nhà anh lại là người đàn ông tuyệt vời, chiều chuộng tôi hết mức. Anh luôn chia sẻ với tôi việc nhà, cùng tôi vào bếp … tôi mừng thầm vì chọn được người đàn ông tốt để gửi gắm cuộc đời, yên tâm chờ đợi ngày lên xe hoa cùng anh.Dù đã sống chung với nhau như vợ chống nhưng anh bảo tôi nên giữ bí mật với mọi người trong công ty vì sợ ảnh hưởng đến công việc. Tôi răm rắp nghe theo mà không chút mảy may nghi ngờ ngay cả việc anh dặn tôi uống thuốc ngừa thai đều đặn vì tạm thời anh chưa muốn có con.

Mấy năm trôi qua nhưng không hề nghe anh đá động đến chuyện cưới xin, tôi cũng bắt đầu sốt ruột. Bước qua tuổi 30, tôi luôn nghĩ về một gia đình hoàn hảo, có tiếng bi bô của trẻ con trong nhà. Tôi quyết định giấu anh ngưng thuốc ngừa thai để có con, cuối cùng tôi cũng có tin vui. Những tưởng rằng anh sẽ vui mừng và gấp rút chuẩn bị việc đám cưới nhưng không ngờ anh lại phản ứng dữ dội. Anh thẳng thừng ra tối hậu thư cho tôi hoặc chọn anh hoặc chọn giữ lại đứa con.

Qua tìm hiểu, tôi sốc nặng khi biết được sự thật, chị đồng nghiệp cũng đến từ nước Đức như anh thật thà kể tôi nghe chuyện gia đình anh bên đó. Thì ra bên Đức, anh đã có vợ và 2 đứa con, vài tháng anh về Đức một chuyến nói với tôi là thăm ba mẹ nhưng thực chất là thăm vợ con. Ngoài ra, tôi còn biết được trước tôi cũng có vài cô gái sập bẩy tình tinh vi của anh, hóa ra anh chỉ xem tôi như một công cụ giúp anh giải khuây khi xa vợ con, loại gái bao vừa an toàn lại không mất tiền mua.

Giờ đây tâm trạng tôi rối bời, tinh thần hoang mang cực độ, đã bao lần tôi đến bệnh viện rồi lại ra về vì không nỡ cắt đứt một mầm sống đang tượng hình trong tôi. Giữ lại đứa bé cũng đồng nghĩa tôi sẽ đương đầu với những sóng to, gió lớn của đoạn đường chông chênh phía trước chỉ mỗi một mình chống chọi. 

Đứa con hoang của tôi lại là một đứa con lai, mắt xanh mũi cao, làm sao tôi có thể đối mặt với bà con, họ hàng ở quê. Học cao, hiểu rộng từng giải quyết những chuyện hóc búa, từng giao tiếp với bao nhiêu hạng người vậy mà giờ đây tôi đành bất lực trước bài toán số phận cuộc đời mình.

Ngọc Diễm

11:58 am
September 27, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 5:09 am – October 10, 2015 by khahan


Nặng tình!

Chiều nay, anh chở chị đi thử áo cưới. Chị ngượng ngùng bước vào tiệm, nếu không có anh động viên, chắc chị đã quay về. Vóc dáng chị bây giờ đầy đặn hơn thời con gái nên thử mấy lượt mới vừa được một cái. Chị không ngờ, có ngày mình sẽ được mặc áo cô dâu…

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Ngày anh dẫn chị về ra mắt, ba mẹ anh đã phản đối với những lý do thật buồn cười, nào môi chị thâm, người nhỏ, tóc xoăn, tên chị lại trùng với bà nội của anh… Chị hiểu, đó chỉ là cái cớ, nguyên do là vì nhà chị không môn đăng hộ đối với nhà anh. Ba chị mất sớm, mẹ bỏ theo người khác, bà nội tần tảo nuôi chị lớn khôn…

Biết không thể lay chuyển được ba mẹ, anh bàn với chị cố tình có thai để ép gia đình. Anh là con trai một, chắc ba mẹ anh không nỡ bỏ đứa cháu. Chị về nhà anh lần thứ hai với cái bụng bầu hơn ba tháng, anh hồ hởi thông báo đứa bé trong bụng chị là con trai. Nào ngờ, mẹ anh giận tím mặt, ba anh tức đến lên cơn tai biến phải nhập viện, rồi mất ba ngày sau đó. Chị lại mang thêm trọng tội mới: vì chị mà ba anh chết. Sau đám tang, mẹ anh tuyên bố cấm cửa chị, nếu anh còn có ý định lấy “loại đàn bà” đó thì đợi bà chết đã. Anh sợ mẹ buồn, cũng không dám lui tới nhiều nhà chị dù lòng vẫn yêu… 

Bà chị buồn phiền vì điều tiếng thiên hạ mà sinh bệnh. Chị cũng không dám ngẩng mặt nhìn ai, cặm cụi đi làm chờ ngày sinh. Anh vẫn gọi điện động viên chị cố gắng để anh sắp xếp việc nhà, thuyết phục mẹ. Thỉnh thoảng, anh nhờ người gửi tiền cho chị nuôi con. Chỉ như thế, làm sao bù đắp nỗi tủi nhục của chị khi phải nuôi con một mình…Gần mãn tang ba, mẹ anh đổ bệnh. Những ngày cuối đời, bà muốn nhìn mặt đứa cháu đích tôn mà mình đã chối bỏ. Anh về đón hai mẹ con. Đây là lần thứ ba chị đến nhà anh. Bà chỉ chịu gặp cháu, bắt mẹ nó đứng đợi ngoài sân. Chị lại cắn răng chịu nhục…

Mẹ anh mất. Anh chị đi đăng ký kết hôn để làm khai sinh cho con trai. Anh hứa, mãn tang mẹ, anh sẽ tổ chức đám cưới, rước chị về nhà đàng hoàng. Anh thật lòng muốn bù đắp cho những thiệt thòi chị đã phải chịu đựng suốt mấy năm trời. Giờ con trai đã sắp vào lớp một, anh chị mới tất bật chuẩn bị cho đám cưới. Dù sống đã quen hơi nhưng cảm giác hồi hộp, chờ đợi ngày cưới vẫn cứ nôn nao trong lòng chị. Lần này, chị sẽ bước vào nhà anh mà không còn e ngại. Chị đã là vợ chính thức của anh.

Hạnh phúc dẫu đến muộn nhưng vẫn ngọt ngào….

Vân Lam


12:02 pm
September 27, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 5:11 am – October 10, 2015 by khahan


Khoảng trời riêng

Lúc cưới nhau, cả hai đặt ra một số quy định ngầm, là những điều cả hai vui vẻ chấp nhận như một “quy ước hôn nhân”, trong đó có một điều khoản anh đưa ra làm chị nhớ mãi, là khoảng trời riêng của mỗi người mà cả hai nên tôn trọng và không được quyền xâm phạm. Dĩ nhiên, ai cũng hiểu sự tự do của mỗi người trong “cõi riêng” ấy phải có giới hạn, không được lạm dụng.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Chị biết anh thòng thêm điều khoản đó vì chị là một bác sĩ giỏi, lại xinh đẹp, là trung tâm thu hút sự chú ý của nhiều người khi chưa lấy anh. Không chỉ thế, chị còn có phòng mạch riêng, với không ít khách hàng “mối” là đàn ông mà anh vẫn ngấm ngầm ghen từ thời chưa cưới. Để lấy được chị, anh đã phải vất vả đánh bại không ít đối thủ. Quy ước ấy luôn nhắc chị không được làm gì sai để phụ lòng tin yêu của anh. Thế mà, sau 10 năm chung sống, người phá vỡ cam kết lại chính là anh!

Một lần, hai người đang nhắn tin qua lại thì chị nhận được một tin nhắn từ điện thoại anh có nội dung rất tình tứ, như đang gửi cho người yêu. Anh bảo cậu bạn làm chung mượn điện thoại nhắn tin cho ai đó vì điện thoại cậu ta hết tiền, chắc nhắn nhầm vào điện thoại chị. Ngạc nhiên nhưng chị cũng cho qua vì không có lý do gì để nghi ngờ, chị cũng không muốn mang tiếng ghen ẩu. Tuy nhiên, không hiểu sao linh cảm khiến chị lưu lại cái tin nhắn “nhầm” ấy. Cuối tháng đó, nhận thông báo cước của anh từ Mobifone gửi về, chị xem lại thì thấy quanh thời điểm nhận tin nhắn ấy có nhiều cuộc gọi từ điện thoại anh đến một số di động. Xem lại toàn bộ hóa đơn trước giờ, chị phát hiện anh thường gọi cho số điện thoại đó vào nhiều thời điểm khác nhau, cuộc gọi nào cũng dài, kể cả vào những giờ mà “cậu bạn làm chung” kia không thể mượn điện thoại được như giờ nghỉ trưa hoặc sáng sớm lúc anh mới ra khỏi nhà vài phút. Chị hỏi, anh bảo số điện thoại của khách hàng, anh gọi nhiều vì công việc. Rồi như nhớ ra “thỏa thuận” cũ, anh mắng chị sao lại kiểm tra số điện thoại của anh, rằng ai cũng có những mối quan hệ làm ăn riêng, miễn không làm gì ảnh hưởng đến gia đình, chị đừng ghen bóng gió. Tháng sau, chị không thấy giấy báo cước gửi về nhà nữa. Anh đã chuyển sang xài thẻ trả trước thay vì thuê bao! Chị bắt đầu thấy chồng có gì đó khang khác.

Ngẫm lại, gần đây anh có nhiều thay đổi mà vì bận bịu, chị đã không để ý hoặc có thấy cũng cho qua, vì chị quá tin anh. Anh ăn mặc chải chuốt hơn, bắt đầu xài lại nước hoa – thói quen anh đã bỏ từ lâu. Đặc biệt, anh hay mặc đi mặc lại một vài chiếc áo nào đó, dù quần áo anh rất nhiều. Anh bắt đầu nghe những bài nhạc Pháp lãng mạn dù trước kia anh ít khi nghe nhạc. Anh vẫn đi về đúng giờ, ít ra ngoài sau giờ làm việc nhưng nhiều lúc chị có cảm giác anh mất tập trung khi nói chuyện với chị. Kể từ hôm nhận cái tin nhắn “đi lạc”, chị kiểm tra lén điện thoại, máy tính của anh thường xuyên hơn. Rồi một tin nhắn đến cái số quen thuộc ấy không hiểu anh quên xóa (hay bị sót) đã khiến chị tin chắc những nghi ngờ bấy lâu hoàn toàn có cơ sở: “Anh den truoc doi em nhe, hon em”. Không chối cãi được nữa, anh thừa nhận mối quan hệ ấy nhưng cho là “chưa có gì nghiêm trọng”.

Chị biết mình đã sai khi phá vỡ cam kết “sẽ không can thiệp vào khoảng trời riêng bất khả xâm phạm” của chồng nhưng chị vẫn tự hỏi, nếu không làm vậy, sao chị biết được anh đang lạc lối? Khoảng trời riêng có còn cần thiết không, với vợ chồng chị và với tất cả các đôi vợ chồng khác trên thế gian này, bởi khi đã có ý phản bội nhau, thì đó sẽ là một “ngăn tủ” cất giấu những lọc lừa, giả dối. Còn như đã trung thực với nhau thì người ta đâu cần riêng một góc trời nữa làm gì?

Đỗ Thu Vân

3:52 pm
October 3, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 5:14 am – October 10, 2015 by khahan


Mềm yếu

Hồi nhỏ, má hay bảo tôi giống con trai: không mè nheo khóc lóc, tính nết ngang phè, đôi khi cục mịch, da lại ngăm đen, dáng vẻ cao ráo, nói tóm lại là trông khá… ngầu. Ngoại nhìn tôi rồi mỉm cười: “Giống con trai chứ có phải con trai đâu. Đã là thân đàn bà thì mềm yếu thôi…”.


Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Những năm học phổ thông, đại học, tôi luôn giữ vững phong cách quần chi chít túi, áo khoác jeans bụi bặm, tóc cắt ngắn cũn cỡn… Mỗi lần đi lẫn vào đám con trai, người ta nghĩ tôi cùng giới tính. Còn nếu đi chung với đám con gái, y như rằng sẽ có người nghĩ bụng tôi là chàng trai đào hoa đang đi lạc giữa những đóa hồng xinh đẹp. Với tính khí của mình, bạn bè tôi chủ yếu là con trai, tôi thấy chơi với lũ con gái thật lắm chuyện, hay lẽo nhẽo phiền phức. Thực sự, tôi lấy làm hãnh diện vì thấy mình khác biệt.

Suốt thời học phổ thông, tôi không được chàng trai nào gửi thư tình, mà hình như cũng chẳng có ánh mắt nào dám liếc trộm. Đến thời đại học, tôi yêu đơn phương. Người đó còn đến nhờ tôi “vẽ đường chỉ lối” để tán nhỏ bạn thân của tôi. Tôi giấu tình cảm thật của mình, tươi cười giúp đỡ người ta đi mua quà tặng nhỏ bạn, mách cho người ta biết tất cả sở thích của “tình địch”, thậm chí còn tư vấn cách viết thư tình như thế nào cho mùi mẫn. Khi nhỏ bạn khoe với tôi về những món quà, những dòng tâm sự, những giây phút bất ngờ mà người đó mang lại, lòng tôi… nhói đau. Hồi đó, tôi mới bắt đầu biết khóc.

Tôi tự hỏi: “Nhỏ bạn học kém hơn tôi, chẳng phải con đại gia, nhan sắc không nổi trội, lại hay õng ẹo, lắm lúc cứ nũng nịu nhìn phát sốt lên được. Vậy tại sao người đó yêu say đắm?”. Mãi sau này tôi mới nhận ra, không phải như người ta vẫn nói với tôi rằng yêu nhau thì làm gì có lý do. Những-người-con-gái-khác-tôi (như nhỏ bạn tôi chẳng hạn) biết cách để các chàng trai thấy rằng họ là phụ nữ, họ như cành liễu, họ dịu dàng, họ mềm yếu và cần được bảo vệ, che chở. Còn tôi thì… Sau những cuộc tình đơn phương, lòng dần trở nên mềm yếu, dễ bị tổn thương.

Nhìn lại những cô gái tóc ngắn khác, tôi vẫn thấy khác mình. Ở họ, dù cá tính nhưng vẫn toát lên sự dịu dàng, đằm thắm. Mỗi lần họ nhìn ai, tôi như đọc thấy một câu nói trong mắt họ: “Em mong manh lắm!”. Chỉ cần có thế, các chàng trai sà đến, đáp lại bằng một ánh mắt tha thiết không kém: “Anh đến để che chở cho em đây!”.

Giờ tôi cũng đã có gia đình và một con nhỏ. Bạn bè gặp tôi, câu đầu tiên sẽ là: “Mày đây sao?”. Đúng là không nhận ra tôi thật: tóc dài, giày cao gót, đi đứng tha thướt chứ không phăng phăng như trước, ăn nói nhỏ nhẹ, từ tốn… Không phải tôi ép mình biến đổi, chỉ là khi đến lúc chín chắn, con người ta thích nghi theo một cách tự nhiên. Con trai thì ngày càng đĩnh đạc, phong độ, con gái thì ngày càng nữ tính, dịu dàng và… mềm yếu.

“Người ấy” ngày xưa đã đi nước ngoài, bặt vô âm tín. Nhỏ bạn tôi giờ cũng đã lập gia đình, có hai con. Chúng tôi vẫn là những người bạn. Hôm rồi, nhỏ tìm đến tôi, vừa khóc vừa kể chuyện chồng theo “bồ nhí”. Nhỏ nói, nhỏ sẽ quyết làm lớn chuyện, sẽ ly hôn. Được mấy hôm, nhỏ tí tửng gọi điện, thông báo “chiến sự lắng xuống, hòa bình lập lại”. Nhỏ bảo: “Ổng quỳ xuống cầu xin tao tha thứ và hứa sẽ không mắc sai lầm nữa”. Tôi không biết đó có phải là sai lầm hay là một sự biện minh, nhưng tôi vẫn mừng cho bạn. Có lẽ, nhờ sự yếu đuối trong phút chốc mà bạn giữ được chồng cho mình, giữ được cha cho con.

Tôi nhớ, hồi nhỏ, có lần ba đánh má nặng tay, má thu xếp hành lý ra đi. Đến đầu ngõ, thấy tôi chạy theo, nước mắt chảy ròng, má dừng lại, ôm lấy tôi rồi quay về. Vậy đó, trái tim người phụ nữ muôn đời vẫn mềm yếu. Và nhiều khi, sự mềm yếu ấy mới là chìa khóa mở ra cánh cửa yên bình cho một mái ấm lâu bền.

Vũ Hoài


3:57 pm
October 3, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 5:16 am – October 10, 2015 by khahan


Những điều bí mật

Vợ vẫn nhớ, lần đầu tiên sau ngày cưới ít lâu, chồng vô tư lục tìm món đồ gì đó trong giỏ xách của vợ, khi ấy, vợ trách nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc: sao anh không hỏi em mà tự ý vậy? Cũng từ đó, chúng mình có một thỏa thuận ngầm: không can thiệp quá sâu vào “đời tư” của nhau. Với vợ, đó là một cách để “tương kính như tân”. Với chồng, chắc cũng hơi lạ lẫm bởi chồng vẫn nghĩ: vợ chồng thì có gì bí mật để phải giữ kẽ.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Có lẽ nhờ biết tôn trọng sự riêng tư của nhau, cuộc hôn nhân chúng mình trôi qua khá êm ấm, dễ chịu. Sau những năm tháng “trăng mật”, chồng hồ hởi khoe với bạn bè, vợ mình hay lắm nghen, chưa bao giờ lục lọi, kiểm tra đồ dùng hay giám sát chồng. Vì vậy mà mình cũng luôn tự dặn dò, phải sống sao cho “coi được”. Nghe chồng nói vậy, vợ tuy không dám tin hẳn, nhưng thật lòng cũng thấy vui.

Tối qua chồng nhậu say bét nhè, để nguyên quần áo đi ngủ, vợ buộc phải thu dọn đồ đạc vương vãi. Cầm điện thoại của chồng ngay lúc có tin nhắn đến, dòng chữ hiện lên: “Anh về nhà chưa? Em lo cho anh ghê vậy đó”.

Lời lẽ có phần nũng nịu, cộng thêm cái tên phụ nữ rành rành. Nhói tim chưa! Tình huống này, chắc chắn không có bà vợ nào “tôn trọng tự do cá nhân” của chồng mà không “nghiên cứu” tiếp. Những bí mật của chồng được mở ra. Thì là thế này…

Hóa ra, chồng mình cũng còn “bén” phết đấy chứ, “hút gái” đâu kém gì trai độc thân. Vẫn có những quan tâm hỏi thăm ngọt ngào, vài lời mời cà phê của đồng nghiệp, bạn gái đâu đó trong hộp thư. Vợ “mò” vào hộp thư trên facebook, yahoo. Phải ngó một lần cho ra lẽ. Biết đâu… Nhưng vợ buộc phải đối mặt với một sự thật: chồng “giữ mình” cũng khá lắm. Khi thì từ chối tụ tập với lý do phải về đón con. Lúc lại thẳng thừng bảo, mình có gia đình rồi, sợ đi ăn riêng hai người không tiện, hay là rủ thêm ai đó. Tuần trước đây thôi, chồng nhắn cho ai kia khá tế nhị rằng, chúc H., các bé và gia đình nhiều niềm vui. H. là tên người cũ của chồng, đang có “tâm sự” chi đó, sau vài lần họp lớp hình như đã muốn “chia sẻ” nhiều hơn với chồng. Chồng đã về tỉ tê khai báo với vợ, còn nói, chồng luôn tránh xa cám dỗ. Vợ lúc ấy đã cười cho là chồng “nổ”, hóa ra là thật.

Những tin nhắn của ngân hàng cũng cho thấy, chồng “kê khai tài chính” thật thà, không quỹ “đen”. Lâu nay vợ chồng cùng đóng góp lo cho gia đình, còn lại chồng rút tiền từ thẻ ATM đưa vợ, vợ cũng không dò hỏi chồng chi xài những việc gì. Hóa ra “người ta” cũng không giữ lại bao nhiêu để có thể mờ ám việc gì.

Đưa tay bấm thoát ra màn hình chờ, cất điện thoại lên đầu giường, vợ nhẹ nhõm và hạnh phúc khi nhìn thấy ảnh cả gia đình được chồng cài làm hình nền. Vô tình lượm được “bí kíp”, biết rõ bí mật của chồng, thêm yên tâm!

Hoàng Anh 



About the Việt Di Trú Forum

Forum Timezone: UTC 8

Most Users Ever Online: 403

Currently Online:
18 Guests

Currently Browsing this Topic:
1 Guest

Membership:

There are 7666 Members
There have been 276 Guests

There are 2 Admins
There are 4474 Moderators

Top Posters:

nhqvietnam – 102
porton – 101
kimha2311 – 81
Quynhdoan1180 – 77
pquynh92 – 73
pramy – 69

Recent New Members: BANANA, thechienpham, sophia.nguyen, Berniehardy, Lai Quyen, nguyendungseapool, MatthewRaw, NGUYEN HOANG SANG, hongcam, domovluxuryhotel, Hiep Ly, AlinaWewaw, haikhoanguyen, piterres, JamesJem, Tran Trung Dung, NancyWharf, BURGERhem, DAVIDcaumb, Billiepeefe, trankhoi, Tony Nguyen, MaiKhanhLy, tanpham2104, Phan Man Gia, Francisnar, lenhan, RJMilan, HowardnoT, conlansonvietnhat, vuongho, kuben, HoangPhuoc, Bobbyhubre, BruceSlady, DerekInfum, mtnt2019, thaothao, Gam Nguyen, thanhmai2501, duythucnguyen, dannyhoang9, maile1979, Olymptrade.broker, Davidcok, Kevinkib, homyhanh, milou, Danielsak, tienduc, Mariomow, maile1111, Matthewcycle, sonthanh69@gmail.com, Hien Chu, khanhstar, nguyenduc, atomo2, Chau Nguyen, le van ut