You must be logged in to post Login
Search Forums:


 






Minimum search word length is 4 characters – Maximum search word length is 84 characters
Wildcard Usage:
*  matches any number of characters    %  matches exactly one character

Nghệ thuật sống

UserPost

1:15 am
July 22, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 6:05 pm – October 13, 2015 by khahan


Nuối tiếc

Tôi luôn nghĩ điều thú vị nhất trong cuộc đời một con người chính là tình yêu. Đó là những cảm xúc khởi đầu cho một chuyện tình giữa hai người khác phái, có khi là hạnh phúc ngọt ngào nhưng cũng có khi là những giọt lệ đắng cay.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Cảm giác yêu đương là lãng mạn, kỷ niệm của tình yêu thường chất chứa những khoảnh khắc khó quên, có khi làm người ta luyến nhớ cả đời cho dù tình yêu đó không thành, dù con đường tình yêu không thể về đến đích, nhưng nó vẫn in dấu trong góc khuất  của trái tim một nỗi nhớ mơ hồ không thể gọi thành tên. 

Thời son trẻ, tôi từng có một tình yêu như thế!  

Rời khỏi trường trung học phổ thông, tôi vào đời bằng đôi tay trắng. Không thân thế, không tiền, không có ai nâng đỡ… tôi cảm nhận con đường mình đi sao quá nhiều chông chênh.

Cùng với mẹ, tôi bước chân vào cuộc mưu sinh nghiệt ngã. Mang tiếng là người học hành tử tế, nhưng tôi phải làm những việc lao động tay chân như bán bánh, bán khoai, rửa cây mây, lựa đậu… để kiếm tiền. Đó là những công việc không cần trình độ mà chỉ cần sức khỏe. 

Chính trong sự hỗn độn xô bồ của cuộc đời, tôi đã gặp anh_ một thanh niên người Hoa hiền lành, chân thật. Anh xuất thân từ một gia đình giàu có, mẹ và các anh chị đều sống ở  nước ngoài. Anh có một khiếm khuyết trên cơ thể nên ở lại cùng với người cha là thương nhân. 

Ba anh có cổ phần nơi tôi đang làm việc nên anh thường lui tới đó. Tôi cảm nhận được sự cô đơn của anh khi nhiều lần bắt gặp anh ôm ấp, tâm sự với một chú cún con mà anh xem như người bạn nhỏ của mình. 

Tôi lân la làm quen, rồi trở nên thân thiết với anh. Lâu dần, anh theo tôi về nhà. Tôi thật sự cảm động khi thấy anh bước chân vào căn nhà lá ẩm thấp, trống trước dột sau của gia đình chúng tôi mà không hề có chút ngại ngần, cứ như anh từng sống như thế vậy. Ba mẹ tôi rất quý anh.

Lần đầu nghe anh nói lời yêu, tôi hoảng hốt, băn khoăn trong khi ba mẹ tôi xem anh như chàng rể tương lai. Anh luôn ở bên tôi, cùng chia ngọt sẻ bùi và gánh vác cho tôi tất cả. Tôi không nghĩ sự hy sinh cao cả đó chính là tình yêu. 

Khi tôi dự định nhận lời anh thì hồ sơ xuất cảnh của cha con anh  đã hoàn tất, chỉ chờ ngày phỏng vấn. Ba anh vì chuyện này đã phản đối chuyện anh dành tình cảm cho tôi. Anh kiên quyết giữ ý định sẽ ở lại bên tôi nếu chúng tôi nên duyên nợ.

Lúc ấy tự nhiên tôi trở thành tâm điểm cho những lời bàn tán xôn xao. Thiên hạ bảo nhau rằng tôi là đứa ham giàu, muốn lợi dụng tình yêu của anh để đổi đời. Không chịu nổi những đàm tiếu thị phi, tôi  vội vã nói lời chia tay. Anh thuyết phục thế nào tôi cũng không đổi ý. Cuối cùng anh ra đi…

Tôi đã sống cuộc đời còn lại của mình trong nuối tiếc. Anh là người đàn ông giản dị và giàu lòng nhân ái, sâu sắc trong tình yêu… Người mà tôi không thể tìm thấy lại ở bất cứ nơi đâu trong cuộc sống này.

Đi qua gần hết một đời người, tôi mới biết mình chỉ có một lần yêu thật sự nhưng bây giờ tình yêu ấy đã xa. Ở bên kia đại dương mênh mông, không hiểu có bao giờ anh nhớ về kỷ niệm, nhớ về một mối tình chưa hợp đã vội tan…

Uyên Nhi 

2:21 pm
July 26, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 6:06 pm – October 13, 2015 by khahan


Mùa không trăng sao

Hôm đi dự hội chợ nông nghiệp đồng bằng sông Cửu Long, tình cờ trông thấy mô hình mấy cây rơm trong hội chợ, anh bỗng thấy lòng xốn xang. Cái ngày xưa ấy đã qua lâu rồi mà sao anh vẫn nhớ đến quay quắt trong lòng.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Nhớ những buổi tối mùa hè, khi ngôi sao hôm bắt đầu nhú lên ở chân trời, anh lại thấy lòng nôn nao vì biết có người đang đợi mình ở gốc rơm sau hè. Mỗi năm chỉ có 3 tháng. Mỗi tháng chỉ có mấy ngày con trăng hoàn toàn bị che khuất. Đó là những ngày thầm kín nhất của đôi ta…

Đối với anh, những mùa hè khi còn thơ bé ở quê nhà là hạnh phúc nhất. Khi ấy, anh chẳng phải lo toan, chẳng phải học hành, chẳng phải thức khuya dậy sớm. Khi ấy anh chỉ có những thú vui bình dị mà bây giờ rất nhiều đứa trẻ không có được: thả diều, nơm cá, bẫy chim, mót khoai…

Những năm tháng tuổi thơ của anh còn lấp lánh niềm vui bởi bên anh có cô bé con bác Tư ở cạnh nhà. Cô bé ấy học hết lớp 9 trường làng thì ở nhà phụ mẹ làm ruộng hoặc theo ba đi buôn những khi giáp hạt. Nhưng dù có đến mùa gặt hay những ngày đốt đồng phơi đất thì những đêm hè con trăng đi vắng, em vẫn đợi anh ở gốc rơm sau hè.

Đến giờ anh vẫn không phân biệt được mùi rơm thơm, mùi tóc, hay mùi da thịt em. Tất cả hòa quyện vào nhau thành một thứ mùi hương mà bất cứ gã con trai mới lớn nào cũng ngây ngất… Đến giờ nhớ lại, anh vẫn ngạc nhiên tự hỏi, sao thuở ấy tình yêu thuần khiết thế? Chỉ ngồi gần nhau thôi mà đã thấy đất trời lung linh những sắc màu hạnh phúc.     

Rồi năm tháng qua đi, vật đổi sao dời. Ngày em theo gia đình về thành phố, anh đứng chôn chân sau nhà. Không khóc mà nước mắt cứ mằn mặn trên môi. Em đi rồi, những ngày hè bỗng trở nên vô nghĩa. Cây rơm sau hè từ ấy không còn in dấu hai đứa những đêm trời không trăng sao.

20 năm rồi, giờ em ra sao? Đôi lúc anh thầm ao ước được một lần bất ngờ gặp lại em giữa bộn bề cuộc sống. Có thể khi ấy, anh sẽ làm những điều khác với ngày xưa…

Minh Quân

1:32 pm
July 28, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 6:06 pm – October 13, 2015 by khahan


Mảnh sân trong ký ức

Trong ký ức bộn bề của mỗi người có lẽ vẫn xanh xanh một mảnh sân nhỏ ở quê nhà. Như mảnh sân của ta, vỏn vẹn gần 10m2, theo năm tháng đã lên rêu, đôi chỗ mấp mô, nứt nẻ. Bao quanh sân là cây cỏ ba vun gốc, là hoa lá mẹ ươm trồng. Nơi đó in dấu bàn chân ta chập chững bước đầu đời, lớn dần với những bước chân sáo hồn nhiên rồi hớn hở tung bay trong ngày chào tạm biệt cha mẹ rời quê đi học.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Mảnh sân đã lưu giữ bao kỷ niệm tuổi thơ của ta với bạn bè cùng xóm qua những trò chơi dân gian mộc mạc. Nhiều lần vấp té để sẹo đến bây giờ, để cả trong lòng ta những thân thương, luyến nhớ. Cô bạn nhà bên giờ đã theo chồng xa tận nơi nào. Anh bạn “thanh mai trúc mã” sau bao năm lưu lạc, đã trở về quê không nguyên vẹn hình hài nên cả nụ cười dành cho người cũ cũng khuất góc.

Tuổi hoa niên tươi đẹp cũng gắn liền với mảnh sân, với ánh mắt rụt rè của cậu bạn cùng lớp suốt năm cuối cấp dường như luôn âm thầm để lại ngoài cánh cổng, những đóa hoa nằm kín đáo mà hữu ý ở góc sân. Những bâng khuâng đầu đời khép lại khi cánh phượng cuối cùng ép vào trang lưu bút. Ngày chia tay, cậu bạn đâu biết ta tần ngần đứng mãi trước sân nhà, ngóng chờ…

Sau này tình cờ biết được, “người đàn ông của ta” cũng từng có mảnh sân như thế. Nên không phải ngẫu nhiên mà mỗi dịp cùng ta về thăm ba mẹ, anh cứ đi vơ vẩn quanh 10m2, thả những nghĩ suy theo khói thuốc. Mẹ anh đã bán nhà ra phố từ lâu, nên mảnh sân của anh vĩnh viễn không còn. Hai vợ chồng nhiều đêm nằm háo hức vẽ vời một khoảng sân bình yên trước ngôi nhà trong dự tính, có cây cỏ cho chồng, có lá hoa cho vợ, có một chiếc xích đu cho con…

Thế nhưng gần 20 năm ở thành phố, hơn nửa đời người mới có chỗ chui vào chui ra mà mỗi tháng không phải trả tiền thuê, là mừng lắm, không dám đòi hỏi một cái sân cho đúng nghĩa là sân. Đi làm về phải chạy thẳng xe vào trong nhà vì bên ngoài là lối đi chung, cũng không còn thời gian mơ về một khoảng riêng nho nhỏ. Chỉ đôi lần thoáng thấy sau bờ tường nhà ai một mảng xanh mát mắt, mới chợt thèm được ngã êm vào vùng ký ức lên rêu…

Thái An 

1:36 pm
July 28, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 6:10 pm – October 13, 2015 by khahan


Hụt hẫng

Trời bất chợt đổ mưa trên đường em về nhà. Mở cốp xe chẳng thấy chiếc áo mưa mới biết mình đã quên… Em bỗng nhớ anh muốn khóc. Trước đây, anh luôn bỏ sẵn chiếc áo mưa vào cốp xe cho em.

 

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Và còn bao nhiêu chuyện khác nữa, anh luôn chăm lo cho em. Em bệnh, anh hối hả mua thuốc và nhắc nhở em phải uống. Anh không nề hà phóng xe đi cả 8km để mua cho được món cháo cá em thèm ở một quán nổi tiếng. Anh tỉ mỉ sắm cho em từng cái kẹp tóc, chiếc khăn choàng, đôi giày, thỏi son… Những khi em buồn, anh kể chuyện khôi hài để chọc em cười. Khi em mệt mỏi, thất vọng, đã có anh an ủi, vỗ về, động viên. Em có lỗi, bất kể lớn nhỏ, anh cũng sẵn sàng tha thứ. Thậm chí có lần em nông nổi làm anh tổn thương, vậy mà anh chỉ buồn chứ không giận… Kể sao cho hết những gì anh đã làm cho em! Em đã hạnh phúc tràn trề trong tình yêu và sự chăm sóc của anh. Em những tưởng anh sẽ bên em mãi mãi…

Định mệnh thật ác nghiệt! Anh đột ngột ra đi vì cơn bạo bệnh. Em còn trơ lại một mình – bơ vơ, hụt hẫng. Những ngày chúng ta bên nhau ngắn ngủi quá. Anh và em vẫn chưa kịp có một đứa con. Em biết phải làm sao khi cuộc sống không còn có anh? Em biết lấy gì để lấp nỗi đau này? Tất cả mọi thứ đều gợi nhớ đến anh. Cánh cửa sổ màu nâu anh mới sơn lại hai tuần trước. Cái vòi nước trong phòng tắm anh mới thay. Con két anh nuôi vẫn nhảy nhót và kêu vang trong lồng. Đĩa nhạc anh thường nghe vẫn nằm trong máy. Những chiếc áo vẫn còn vương mùi mồ hôi của anh. Con dao cạo râu nằm yên trên bàn như một tĩnh vật… Em nhớ anh quay quắt. Em ước sao một lần nữa được nhìn thấy anh, một lần nữa được nghe anh nói, một lần nữa được anh ôm trong vòng tay ấm… Tất cả chỉ là mơ ước!

Yên Linh


1:40 pm
July 28, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 6:16 pm – October 13, 2015 by khahan


Đời đã sang thu

Anh từng thương em ở sự yếu đuối, mong manh. Em thuộc nhóm “thủy tinh”- dễ bị thương tổn. Ai khiển trách, nhắc nhở hoặc nặng lời, hiểu lầm một tí là em mặt ủ mày ê, đêm về thổn thức, giọt vắn giọt dài, anh phải hết lời an ủi. Có lần anh lỡ lời chê chương trình chào xuân ở cơ quan do em tổ chức, em tức tưởi khóc, tránh mặt anh cả tuần.

 Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Đã qua rồi cái tuổi mười tám đôi mươi trẻ người non dạ nhưng vợ anh vẫn dễ bị tác động bởi lời bình phẩm. Sống với em, anh luôn căng thẳng khi phải “múa lưỡi” để có thể nói sự thật mà không làm vợ chạnh lòng. Nhiều lúc muốn nhắc nhở em điều gì, anh lại ngại bị phản kháng nên thôi. 

Sự “dễ tổn thương” ấy đã khiến anh khó xử khi chuyển lời thẳng thắn của người khác dành cho em. Mẹ anh góp ý món kho, nồi canh để em nấu ngon hơn cũng bị giận lẫy. Mẹ là nông dân, tính mộc mạc, nghĩ gì nói đó, không khách sáo. Lẽ ra phải là cầu nối giữa hai người phụ nữ mình yêu thương, nhưng anh đành hạn chế những dịp gặp gỡ của hai người vì thấy, mỗi lần về nhà mẹ chồng là em không vui. Em lại không nói rõ cho anh biết mà cứ bóng gió xa gần. Mẹ vô tình khen ai, em cũng suy ra là mẹ muốn chê mình. Không hiểu cớ gì em cứ phải rước lấy ưu phiền từ những lời bâng quơ của người khác.

Hôm trước, vợ chồng đi du lịch, tiện thể ghé thăm anh bạn xa cách lâu ngày. Vợ của anh bạn là người quê nên chân chất, giao tiếp vụng về. Khi biết anh hơn em tới bốn tuổi, chị đã buột miệng: “Vậy mà tưởng anh chị bằng tuổi!”. Anh nhìn vội sang, thấy em tái mặt. Là người nhạy cảm, em cứ nghĩ chị bạn có ý chê em già trước tuổi. Chỉ một lời như thế, suốt cả ngày em không vui. Đáng buồn là em còn dỗi lây sang anh. Hình như em trách anh không đỡ lời, bênh vợ. 

Em đã vào tuổi trung niên, bước vào mùa thu của đời người, lại đã qua hai “lửa” nên khó giữ được nét thanh xuân trên gương mặt, sự thon thả của vóc dáng. Đó là sự thật hiển nhiên. Anh cũng đâu chê chán gì nhưng em lại cứ tự ti, tự ái khi có ai vô tình đụng chạm đến điều đó. Nét đẹp của em là ở sự nhẹ nhàng, tế nhị. Khi nói, em luôn lựa lời nhã nhặn, tránh để người khác buồn lòng. Tuy nhiên, đâu phải ai cũng như mình, nên chẳng hơi sức nào mà em sân si, để bụng. 

Hiểu tính ý và yêu em, anh có đủ kiên trì để chống đỡ nguy cơ bị tổn thương cho em. Tuy nhiên, có cần phải thế không? Sự dè chừng ấy bóp nghẹt những tình cảm chân thành, thân mật, khiến vợ chồng không còn thoải mái, vô tư, vui vẻ. Tuổi của mình, đã tiếp xúc hàng vạn mặt người, trải qua bao sóng gió, lẽ ra mỗi người đã biết mình là ai, nhìn nhận rõ tốt-xấu của bản thân để tự tin, vững vàng. Trước những tác động bên ngoài, em cần lắng nghe, soi rọi lại mình và xử lý thông tin một cách hiệu quả. Có lúc cũng nên… trơ và quên đi em ạ! Đời đã sang thu, em đừng hơi tí là dỗi hờn, chấp nhặt, chỉ thêm khổ thân. 

Ảnh Minh 

12:58 am
August 5, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 6:18 pm – October 13, 2015 by khahan


Vĩnh biệt tình yêu của tôi

Tôi cứ bịn rịn nhìn theo cái dáng anh khuất dần trên sân ga. Bất chợt nghe tim mình nhói lên. Vậy là anh đi rồi sao? Có lẽ lần này là mãi mãi…

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

“Có duyên thì mới gặp”, tôi tin vào điều đó vô cùng. Nhưng tôi trách ông trời sao cho tôi có duyên với anh mà không có nợ để bây giờ phải đau xót chia tay?

Anh đi rồi sao? Anh nói anh sẽ trở lại nhưng trong thâm tâm, tôi biết là anh sẽ đi mãi mãi. Bởi trước mặt anh là vợ con, gia đình, sự nghiệp… Anh không thể vì một chút xao lòng trước nỗi cô đơn của tôi mà đánh đổi. Tôi nhận thấy điều đó trong mắt anh trong những giây phút bên nhau ngắn ngủi dù anh không nói một lời…

Tôi, cô gái 29 tuổi không phải lần đầu biết yêu. Tôi cũng không phải là người dễ dãi, có thể chạy theo một ai đó trong lần đầu gặp gỡ. Nhưng trước anh tôi đã quy hàng. Người đàn ông ấy xuất hiện trong tôi thật kỳ lạ: Từ thế giới ảo, anh bước ra đời thường vẫn dung dị, bao dung; tràn ngập tình yêu người, yêu đời. Tôi “say” anh cũng chính vì điều đó trong lần đầu gặp gỡ. Và tôi đã không quản ngại lặn lội hàng ngàn cây số để tìm gặp anh lần nữa. Nhưng hỡi ơi, tôi đã chậm chân mất rồi.

“Anh có yêu em không?”- tôi đã khóc khi hỏi anh như vậy. Anh trả lời không chút do dự: “Có. Anh rất yêu em”. Một câu trả lời nhanh đến nỗi người ta không thể có bất cứ ngờ vực nào về sự trung thực của nó. “Anh có thể bỏ tất cả vì em không?”- tôi lại truy anh. Lần này câu trả lời đến chậm hơn: “Không! Vì anh còn có trách nhiệm với những người thân yêu của mình”. Anh đã nói thẳng như thế nhưng điều đó không khiến tôi ghét anh, trái lại nó cho tôi cảm giác anh là một người chân thật, đáng tin cậy…

Tôi trở về Sài Gòn trong niềm đau không gì có thể xoa dịu được. Tại sao tôi lại yêu một người đàn ông đã có vợ? Tại sao tôi lại muốn phá vỡ hạnh phúc gia đình người ta trong khi tôi vốn là người hiền lành, tốt bụng như nhận xét của rất nhiều người. Chẳng lẽ tình yêu đã biến người ta thành ích kỷ, xấu xa, tồi tệ như vậy?

Người bạn thân của anh giờ đang làm việc cùng chỗ với tôi bảo: “Hãy quên đi em à. Không ai cấm người ta yêu nhưng khi tình yêu không còn lương thiện nữa thì thật là khủng khiếp…”. Tình yêu lương thiện, đây là lần đầu tiên tôi nghe khái niệm ấy. Có loại tình yêu đó nữa sao? Lương thiện làm gì khi ta phải gánh chịu thiệt thòi vì điều đó?

“Em còn trẻ mà! Rồi sẽ có người yêu em, mang hạnh phúc đến cho em. Hãy quên hắn đi vì nếu không, em sẽ đau khổ suốt cả cuộc đời này… Anh cũng là đàn ông nên anh biết rõ; một người chồng, người cha có trách nhiệm với gia đình thường không bao giờ cho phép mình gây đau khổ cho vợ con. Họ có thể say nắng, có thể trong một khoảnh khắc nào đó xao lòng vì những điều mới mẻ chung quanh nhưng khi qua cơn say, họ sẽ ân hận, dày vò và không bao giờ dứt bỏ. Không nên mưu cầu hạnh phúc trên sự khổ đau của người khác em à…”.

Những lời khuyên chân tình, chí lý và đau buốt như xát muối vào tim. Tôi quyết định gọi anh vào. Ngay lập tức, sáng hôm sau anh có mặt. Tôi đến khách sạn tìm anh. Tôi muốn chấm dứt những đớn đau, dằn vặt. Thế nhưng, vừa trông thấy anh, tôi đã không thể làm chủ được mình. Tôi đã lao vào vòng tay anh, đã không cho anh có thời gian suy nghĩ.

Và ngay khi tôi còn ghì chặt lấy anh và những giọt mồ hôi của anh vẫn thấm ướt da thịt thì tôi chợt nhận ra rằng, đàn ông thật yếu đuối, dễ vỡ. Họ không bao giờ có thể đứng vững trước sức cám dỗ, nhất là khi sự cám dỗ ấy mang hình hài một người phụ nữ…

Tôi quyết định xa anh.

Nhưng giữa quyết định và hành động có một khoảng cách quá xa vời. Khi tiễn anh ra tàu ngay trong chiều ấy, tôi đã dừng lại giữa đường: “Em muốn nhìn thấy dáng anh từ xa”.

Và tôi đã đứng thật lâu ngay cả khi trước mặt mình chỉ là những khoảng trống. Tiếng còi tàu vang lên. Tôi giật mình quay nhìn về hướng vừa phát ra âm thanh buồn bã ấy. Từ giây phút đó, tôi biết tình yêu của mình đã lăn theo bánh những con tàu.

Vĩnh biệt tình yêu của tôi, một tình yêu thật mãnh liệt nhưng không lương thiện…

Gió heo may

1:05 am
August 5, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 6:20 pm – October 13, 2015 by khahan


Tôi không thể thôi yêu người ấy và chờ đợi…

Đêm đó, tôi không về phòng mình. Tôi hết khóc rồi lại cười, rồi lại khóc khi người ấy xiết chặt tôi vào lòng. Tôi hạnh phúc đến nỗi đã nghĩ rằng, giá như tôi không chỉ có một mà có rất nhiều sự trinh trắng của đời con gái thì tôi cũng sẽ trao hết cho người ấy.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

22 giờ đêm, tôi nghe điện thoại của người ấy: “Em qua coi dùm anh cái máy tính, sao nó không khởi động được. Toàn bộ tài liệu ngày mai làm việc anh lưu trong đó”.

Không hề do dự, tôi chạy qua. Cái laptop của người ấy chẳng bị gì, chỉ có người ấy là đang bệnh rất nặng bởi tôi phát hiện trong máy tính của người ấy có lưu giữ rất nhiều hình ảnh của mình.

Thoạt đầu tôi ngạc nhiên, sau đó là hoảng sợ. Tôi đã ngồi bất động rất lâu trước khi quyết định xóa tất cả những hình ảnh đó. Vậy là những điều tôi linh cảm đã thành sự thật. Tự dưng tôi muốn khóc. Không có gì đau khổ bằng yêu một người mà phải câm nín. Không có gì đau khổ bằng yêu một người mà thậm chí khi đối mặt cũng chẳng dám nhìn thẳng vào mắt nhau…

“Tại sao em…” người ấy hốt hoảng khi biết tôi đã xóa tất cả hình ảnh trong máy tính. Bất ngờ, người ấy nắm tay tôi… Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. 5 năm làm việc bên nhau, chưa bao giờ tôi có cảm giác này dù bàn tay người ấy đã không ít lần nắm lấy tay tôi trong những dịp công ty tổng kết, khen thưởng… Tôi thấy người ấy cúi xuống thật gần; gần đến nỗi tôi cảm nhận được hơi thở của người ấy trên má, trên môi mình…

Dường như người ấy cũng khóc…

Trong công ty, ai cũng biết người ấy là một người chồng, người cha mẫu mực. Mọi người kể với nhau chuyện hơn 10 năm qua, khi người bạn đời của người ấy bị tai nạn và liệt toàn thân, người ấy vẫn hết lòng chăm sóc vợ và nuôi dạy hai đứa con… Người ta kể với nhau, mỗi ngày tự tay người ấy tắm rửa, xoa bóp cho vợ; đêm đêm, người ấy vẫn nằm cạnh vợ để khi có bất kỳ điều gì xảy ra với người vợ thương yêu của mình thì người ấy là người đầu tiên phát hiện, xử lý…

Chính những điều đó khiến tôi ngay từ ngày mới đặt chân vào công ty đã dành cho người ấy một tình cảm thật đặc biệt. Đó là sự kính trọng, yêu quý một nhân cách, một tấm gương. Rồi tình cảm ấy đã thay đổi từ lúc nào tôi không hề hay biết. Tôi không dám bộc lộ lòng mình, không dám nhìn thẳng vào mắt người ấy dù rất nhiều khi tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng được người ấy ôm vào lòng, được cảm nhận những nụ hôn ấp áp của một người đàn ông cao quý…

Thế mà khi nó xảy đến, tôi lại lo lắng, hoảng sợ…

Đêm đó, tôi không về phòng mình. Tôi hết khóc rồi lại cười, rồi lại khóc khi người ấy xiết chặt tôi vào lòng. Tôi hạnh phúc đến nỗi đã nghĩ rằng, giá như tôi không chỉ có một mà có rất nhiều sự trinh trắng của đời con gái thì tôi cũng sẽ trao hết cho người ấy. Tôi muốn ngày mai đừng bao giờ đến để tôi được mãi mãi bên cạnh người đàn ông mà mình yêu thương, tôn thờ…

Nhưng rồi bình minh cũng thức dậy. Và tôi còn thức sớm hơn cả những tia nắng ban mai để trở về phòng mình mà không ai trông thấy. Đúng hơn là đêm ấy chúng tôi đã không hề chợp mắt. Có lẽ vì vậy mà những khoảnh khắc hạnh phúc ấy đã trở thành vô cùng…

Những năm qua, tôi đã sống bằng dư âm của những điều kỳ diệu ấy. Không có thêm một lần nào nữa nhưng dường như cả tôi và người ấy đều hiểu rằng mình đã trọn vẹn thuộc về nhau. Và tôi sẽ chờ đợi dù biết rằng, hạnh phúc đến với mình cũng đồng nghĩa với việc có một người phải đi xa…

Cứ tưởng là mãi mãi sẽ như vậy. Không ngờ, mới đây, người ấy nắm chặt tay tôi và khóc: “Khang là một người tốt. Em hãy nhận lời đi vì anh sẽ là một kẻ độc ác khi bắt em phải sống mãi như thế này…”.

Tôi đã 35 tuổi. Và người ấy muốn mai mối cho tôi một tấm chồng. Điều đó có buồn cười không? Hay là tôi phải khóc? Hay là tôi phải tiếp tục gặm nhấm quá khứ để tiếp tục sống như một kẻ bị bệnh hoang tưởng? Hay là tôi nghe lời anh mà đi lấy chồng bởi ngày ngày anh vẫn phải chăm sóc người vợ đáng thương của mình và đêm đêm vẫn phải nằm cạnh người ấy để phấp phỏng lo sợ những tai ương có thể giáng xuống bất cứ lúc nào…

Điều đau đớn nhất trong lúc này là tôi không thể thôi yêu người ấy và chờ đợi…

Hải Như

4:54 pm
September 1, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 8:35 pm – October 13, 2015 by khahan


Thả nỗi buồn vào ngăn tủ

Với em, anh là mối tình đầu. Em sợ tình đầu chỉ như vết chân trên cát, một con sóng nhỏ có thể xóa nhòa đi bất cứ khi nào. Anh đôi co rằng tình đầu mất bao lâu mới nguôi, đến cả anh qua ba mối tình, giờ vẫn không quên nổi tình đầu. Từ hôm ấy, em tò mò, bắt đầu lục lọi quá khứ của anh.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Hôm chở em đi vườn hoa ngắm mai đào, anh bất ngờ gặp lại mối tình thứ hai. Anh đã nhiều lần kể em nghe về cô gái ấy, nên cũng đủ để em nhận ra đó là ai. Cô gái đến chào anh, hỏi han sức khỏe và công việc rồi mỉm cười khoác tay người đàn ông của mình đi về phía khác. Em vờ quay sang hỏi ai thế, anh tảng lờ nói một câu chuyện khác. Em săm soi vào từng cử chỉ, nét mặt của anh, nhận ra rằng anh đang xốn xang, và có lúc ngoảnh nhìn cô gái với niềm nuối tiếc…

Với em, anh là mối tình đầu. Bởi là tình đầu nên thương yêu em dành cho anh hết, anh đành thừa nhận chẳng thể nào yêu em bằng em đã yêu anh, rồi phân bua rằng trái tim đã san sẻ qua ba mối tình, “năng lượng” của tình yêu như vơi đi phần nào. Em chẳng dám nói rằng yêu thương sẽ đầy hơn hay mòn đi qua thời gian, nhưng khi yêu một ai đó, tình trước hay tình sau cũng phải bằng cả trái tim mình. Còn anh lại cảm nhận rõ rệt sự san sẻ, bởi quá khứ chưa chết trong anh.

Anh bỏ dở cuộc hẹn với em để sẵn sàng đi gặp gỡ tình đầu ở quán cũ ngày xưa. Em buồn vô hạn mà chẳng níu nổi tay anh. Anh bảo rằng cô ấy là tình đầu, em không thể nào so đo được. Anh bảo anh luôn trân trọng, nâng niu quá khứ và những mối tình đã đi qua, vì vậy những cuộc gặp đơn thuần chỉ là níu giữ hồi ức đẹp.

Anh bảo rằng sao em dễ dàng hờn trách anh, vì quá khứ chỉ mong manh như chiếc lá. Anh không giấu chúng vào ngăn tủ, bởi sợ cất đi thì không sống thật với lòng mình. Anh bảo rằng em yêu ích kỷ, không bao dung và nhân hậu với những mối tình của anh.

Anh à, em không có ngăn tủ để cất giấu những mối tình quá khứ, nhưng yêu anh, em vẫn thả nỗi buồn vào ngăn tủ bí mật của riêng mình. Em mệt mỏi khi yêu anh phải chấp nhận đồng hành với tình cũ của anh, mà anh nào đâu có hiểu…

Dương Hằng



11:07 pm
September 1, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 8:36 pm – October 13, 2015 by khahan


Áo dài ơi

Làn gió khẽ vờn mái tóc, chiếc lá vàng lặng lẽ rời cành… Mùa thu đến rồi đó. Đi giữa phố xá, ta nghe mấy cô cậu học trò bàn tán về ngày tựu trường. Ta bỗng gặp lại ta của cái thời râm ran, háo hức. Ta nhớ, nhớ nhất là khoảnh khắc khoác lên mình chiếc áo dài trắng thướt tha.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Nhớ hôm mẹ kéo ta ra chợ chọn vải may áo dài. Bữa ấy cũng có vài đứa con gái đứng nép sau lưng mẹ như ta. Mẹ kiên nhẫn đưa từng tấm vải lụa trắng ra sau, đợi ta gật đầu. Cô bán hàng mỉm cười quay ra phía ta: “Chuẩn bị vào lớp 10 phải không con? Mặc áo dài là thành thiếu nữ liền à!”. Ta lí nhí “dạ” rồi nép sát mẹ hơn.

Ta nhớ hôm ấy trời hè nóng bức, mẹ đi một hồi mà mồ hôi nhễ nhại. Ta thương mẹ, bảo hay là cứ về nhà rồi hôm khác đi may áo. Mẹ gạt phắt, kéo ta đi tìm hiệu may thật to gần chợ. Có vẻ như mẹ còn háo hức hơn cả ta. Xong đâu đấy, ta tưởng mẹ sẽ “tha” cho ta về, ai ngờ mẹ “ép” ta quay ngược vào chợ, đến hàng giày dép. Mẹ đặt một đôi cao gót trước mặt ta, bảo đi vào. Ta kêu lên oai oái. Bấy lâu nay ta chỉ quen đi giày bệt, giày thể thao, giờ phải đi kiểu chới với thế này thì đúng là cực hình. Vậy mà cuối cùng ta cũng chiều ý mẹ. Với lại, lúc mới đi cũng khó chịu thật, nhưng sau cứ nghe mấy người xung quanh trầm trồ khen, ta cũng hãnh diện lắm.

Sáng tựu trường, trời thu trong vắt, bạn bè tíu tít gọi nhau ngoài ngõ. Lần đầu tiên mặc áo dài, đi giày cao gót và không được buộc tóc (như “lệnh cấm” của mẹ), ta ngại ngùng đến gần chiếc gương. Sao ta khác quá… Dắt chiếc xe đạp ra sân thôi mà ta đã thấy vướng víu. Ba nói vọng ra: “Từ từ thôi con!”. Mẹ cũng lo lắng: “Nhớ giữ vạt áo dài phía sau kẻo bị cuốn vào xe nghe con. Giờ là thiếu nữ rồi, đi đứng giữ ý giữ tứ một chút”. Mặt ta đỏ lựng, mặc áo dài sao mà khổ thế! Đứa em đứng tựa cửa, vừa nhìn theo chị Hai vừa cười khúc khích.

Ra tới đầu ngõ, ta đã thấy thằng Quân đứng đợi. Hắn cũng tươm tất lắm: quần áo mới tinh, đầu tóc có vẻ “mô đen” hơn. Ta chào mà nó cứ khựng lại. “Mày bị trúng gió à?”, ta chọc. Hắn cười trừ rồi đạp xe theo sau.

Sáng hôm ấy thật lạ… Những chiếc áo dài trắng thướt tha làm cho phố xá trở nên dịu dàng, sân trường cũng rộn ràng trong sắc trắng tinh khôi. Ta tìm thấy trong ta một con người mới. Vừa nuối tiếc những ngày đã xa, vừa hồi hộp chờ đón những điều mới mẻ sắp đến.

Hôm nay, ta thử đi giày cao gót, tóc thả chấm lưng và mặc lại chiếc áo dài thuở ấy. Áo đã không còn hợp thời, giày của ta cũng quá cao so với hồi đó, tóc ta cũng đã nhuộm vàng. Ta trong gương giờ là một người phụ nữ từng trải biết hoài niệm. “Áo dài của ai vậy mẹ?”, con gái thỏ thẻ hỏi ta. “Của một thiếu nữ ngày trước, con à!”.

Vũ Hoài 


11:11 pm
September 1, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 8:38 pm – October 13, 2015 by khahan


Muộn màng

Mẹ nhớ cuộc họp đầu tiên năm con vừa lên cấp III, một số phụ huynh đã quen biết nhau từ khi con cái của họ đang học cấp II và bây giờ tiếp tục cùng lớp 10 cho nên họ trò chuyện với nhau rất thân tình, mẹ nghe họ bàn bạc với nhau nên chọn thầy giáo nào cho con mình học thêm môn này môn kia.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Kết thúc cuộc họp, người phụ nữ ấy nói với mẹ: “Cho tôi xin số điện thoại nhà chị được không?”. Mẹ cố giấu sự khó chịu. Người phụ nữ ấy nói nhanh, mặt đỏ ửng: “Xin phép thỉnh thoảng tôi gọi điện thoại cho con chị để hỏi thăm…”.

Từ đó, con có những cuộc điện thoại mà câu trả lời chỉ xoay quanh cô bé tên Lan Anh đó. “Dạ hôm nay bạn Lan Anh cúp tiết toán”… “Dạ hôm nay bạn Lan Anh không làm bài môn lý”… “Dạ hôm nay bạn Lan Anh cãi lại cô giáo môn văn”…

Lo ngại cho con, mẹ bèn giành cầm điện thoại mỗi khi nhìn thấy những con số quen thuộc hiện trên màn hình. Giọng người phụ nữ buồn rầu: “Chị ơi cho tôi hỏi cháu… hôm nay Lan Anh có đi học không?”…

Cuộc họp cuối học kỳ I, khi cô giáo chủ nhiệm vừa phát tờ phiếu liên lạc thì người phụ nữ ấy ngay lập tức cuộn tròn lại, trong khi những người có con em vừa được cô giáo chủ nhiệm khen ngợi thì cứ trải tờ phiếu ra trước mặt cho người bên cạnh tha hồ nhìn ngó và tấm tắc.

“Chồng tôi sợ xấu hổ cho nên không bao giờ chịu đi họp”.

Câu nói khe khẽ khiến mẹ động lòng. Hồi đó, tuổi dậy thì dở dở ương ương, anh Hai của con đã khiến hàng xóm mắng vốn mấy lần, và những lúc đó, xin lỗi hàng xóm luôn là mẹ. Ba của con, không bao giờ!

Tuy động lòng, nhưng mẹ vẫn không muốn con dính dáng đến cô bé hư Lan Anh đó. Sẽ rất phiền toái khi Lan Anh biết con có liên lạc với mẹ mình. Mẹ tiếp tục là người trả lời điện thoại, cho dù mẹ hiểu người phụ nữ ấy rất muốn được nói chuyện trực tiếp với con để hỏi han được nhiều hơn và để được biết nhiều hơn về đứa con dại dột của mình ở lớp ra sao.

Thoắt cái, ba năm trôi qua, con của mẹ về thành phố học đại học. Mẹ nhớ con quá chừng. Và lo lắng cũng quá chừng. Cuộc sống xa nhà có rất nhiều điều chứ không chỉ là việc học tập, mà con của mẹ từ trước đến nay chỉ biết học và học mà thôi. Điện thoại liên tục cho con và lặp đi lặp lại những lời dặn dò về cách ăn ở, con cáu kỉnh kêu lên: “Con lớn rồi mà, mẹ không phải nói nhiều đâu”. Mẹ tê tái, nếu con đang ở nhà thì giọng điệu gay gắt này sẽ bị ngay một trận la mắng. Nhưng con đang xa nhà, mẹ sợ nếu mình quát mắng thì con sẽ tủi thân…

Thôi thì không gọi nhiều nữa. Mẹ gắng quen với việc con của mẹ sống một mình ở thành phố xa xôi cũng như mẹ quen dần với nỗi nhớ con. Nhưng nỗi lo lắng thì thật là…

Ti vi chiếu cảnh thành phố ngập đường sau cơn mưa, và tờ báo thì nói mặt đường xuất hiện thêm nhiều ổ gà ổ voi. Mẹ đứng ngồi không yên, con của mẹ chưa rành đường sá mà lại có ổ gà ổ voi chờ chực dưới dòng nước đục ngầu…

Lắng nghe bản tin thời tiết mà lòng dạ mẹ bồn chồn. Gọi điện thoại cho con thì chỉ nghe tiếng tít tít vô hồn. Con quên điện thoại ở nhà hay… hay làm sao rồi? Không kìm được, mẹ gọi cho bà chủ nhà. Câu trả lời vô tâm: “Chưa thấy đứa nào đi học về”.

Mẹ chợt nhớ đến mẹ của Lan Anh. Có lẽ khi gọi cho con, bà mẹ ấy đã hụt hẫng lắm khi nghe trả lời là giọng dửng dưng của mẹ. Mà không chỉ một lần.

“Cháu Lan Anh ra sao rồi hả chị?”. Giọng trả lời khẽ khàng: “Nó thi rớt đại học, mà không chịu học trung cấp. Tôi cũng chưa biết làm sao đây”. “Vâng… Cám ơn chị đã hỏi thăm”.

Lời cảm ơn khiến mẹ xấu hổ. Sự quan tâm của mẹ lúc này đã không còn cần thiết nữa. Đã muộn rồi. Mẹ hối hận nhiều lắm vì đã xử sự một cách ích kỷ với người phụ nữ ấy.

Nỗi lòng của người mẹ, mà khi sợ con mình gặp nguy nan, mới thấu.

Nguyên Hương


9:34 pm
September 3, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 8:40 pm – October 13, 2015 by khahan


Giá đừng gặp lại…

Tim tôi đập rộn lên khi nghe anh cũng tham gia buổi họp lớp. Cứ tưởng mọi cảm xúc đã ngủ yên kể từ lúc anh đột ngột bỏ đi không một lời giải thích, nhưng tận một nơi nào đó trong sâu thẳm lòng tôi, bao năm qua vẫn còn có anh. Rốt cục thì sau 15 năm xa cách, tôi cũng được gặp lại anh. Tôi đếm ngược từng ngày, mong đến ngày họp mặt.

 

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Anh học chung lớp đại học với tôi. Chương trình học yêu cầu có chứng chỉ ngoại ngữ phụ, tôi chọn tiếng Pháp dù chưa hề có khái niệm gì về ngôn ngữ này, ngoài những tình khúc Pháp mà tôi thuộc nhạc dù chẳng hiểu lời. Thấy tôi lúng túng với môn học này, anh tình nguyện hướng dẫn. Tôi phát hiện anh rất giỏi tiếng Pháp và cũng là một “fan” của nhạc Pháp như tôi. Ngày tháng dần trôi, tôi nhận ra tình cảm khác lạ ở anh qua những đĩa nhạc Pháp anh tặng riêng tôi. Những lúc đi uống cà phê với nhau, anh đều kín đáo nhờ người chỉnh nhạc mở những bài nhạc Pháp. Những khi cùng bạn bè hát karaoke, anh cũng chọn những bài nhạc Pháp mà tôi thích. Cách của anh là vậy, tinh tế và tình cảm.

Anh vẫn kể về gia đình anh, bảo sẽ đưa tôi về thăm khi có dịp. Dù anh không hứa hẹn gì nhưng tôi vẫn tin tưởng ở tương lai với một lối về chung cho hai đứa. Thế nhưng, sau hai năm gắn bó, cứ tưởng chẳng gì có thể tách rời chúng tôi, thì anh đột ngột bỏ đi dù mọi chuyện giữa chúng tôi vẫn đang bình thường. Lúc ấy đã tốt nghiệp, bạn bè mỗi người một nơi, chẳng ai biết chỗ trọ mới của anh, điện thoại di động cũng chưa phổ biến như bây giờ. Giá anh cho tôi biết lý do sự ra đi của mình, hẳn tôi đã đỡ đau lòng hơn. Đằng này, bao câu hỏi cứ vây lấy tôi như trăm nghìn mũi kim châm vào tim, đau nhói. Mấy năm sau, tôi lấy chồng, sinh con, quyết tâm xóa hết hình ảnh anh trong tim mình. Đúng ra là tôi hận anh vì đã phũ phàng bỏ rơi tôi không một lời giải thích.

Buổi họp mặt diễn ra rôm rả do đã lâu mọi người mới gặp lại nhau. Vòng bụng quá cỡ so với tuổi của anh cùng chiếc nhẫn đính viên đá quý to đùng rực rỡ trên tay anh gợi cho người đối diện cảm giác khoe mẽ về sự thừa thãi, dư dả, trái ngược hoàn toàn với tính cách của anh mà tôi từng biết. Anh tự hào khoe "thành tích" trên thương trường, khoe mối quan hệ với những nhân vật X Y Z nào đó, khoe từ cô vợ có bố mẹ làm lớn đến dự định cho con du học sau khi tốt nghiệp một trường quốc tế tiếng tăm… Sự hợm hĩnh không chút giấu diếm, thái độ tự mãn và tấm danh thiếp có tên anh kèm theo một chức danh quan trọng mà anh trao cho tôi chẳng khác gáo nước lạnh tàn nhẫn dập tắt phũ phàng những tình cảm yêu thương và sự tôn trọng ít ỏi còn sót lại về anh trong tôi.

Tôi ra về mà cứ thấy tiếc. Gặp lại anh chẳng phải là điều tôi hằng mong đợi suốt từng ấy năm sao? Tôi chẳng trách thời gian làm người ta thay đổi, chỉ trách mình lỡ tay đánh thức những thứ đã yên ngủ. Giá như đừng gặp lại…

Đỗ Thu Vân

 


9:38 pm
September 3, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 8:44 pm – October 13, 2015 by khahan


Giới hạn

Anh không thể tin được chị dám ký vào tờ đơn ly hôn. Lại ký một cách dứt khoát như không còn vương vấn điều gì. Đã mấy lần anh viết đơn mà chị đâu dám ký. Anh cho rằng chị phải sống như thế để gánh chịu những hậu quả mình đã gây ra.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Gia đình đang êm ấm thì chị gặp phải một cơn “say nắng”. Người đồng nghiệp trẻ hơn chị vài tuổi với sự ga-lăng cùng những lời tán tỉnh ngọt ngào đã khiến chị như u mê. Không phải chị không yêu chồng nhưng chẳng hiểu sao chị không thể thoát ra được mối quan hệ vụng trộm đó. Chồng chị phát hiện. Gã tình nhân lặng lẽ chuyển chỗ làm, bỏ mặc chị cùng những lời thề non hẹn biển. Chị đã van xin anh cho chị một cơ hội để sửa sai.

Anh vô cùng đau khổ khi phát hiện ra sự phản bội của vợ. Anh thay đổi hoàn toàn sau cú sốc ấy. Từ một người hiền lành, vui vẻ anh trở nên lầm lì và nóng nảy. Anh tỏ rõ sự khinh miệt. Anh sẽ bắt chị trả giá gấp trăm nghìn lần những gì chị đã gây ra cho anh. Anh sẽ hành hạ chị để xoa dịu vết thương lòng nhức nhối. Hiểu sai lầm của mình, chị âm thầm chịu đựng tất cả với hy vọng đến một ngày anh sẽ tha thứ.

Mỗi lần chuyện cũ trỗi dậy anh thường đánh chị. Những trận đòn của anh tuy kinh khủng nhưng chị vẫn có thể chịu đựng được. Nhưng, sự dằn vặt về tinh thần mới thật sự là những vết đâm vào tim chị. Mỗi lần hai vợ chồng gần gũi, anh thường hỏi chị có phải hắn đã làm thế này, có phải hắn đã làm thế kia hay không? Rồi anh cười sằng sặc, mặc cho nước mắt chị lặng lẽ chảy dài. Kể từ ngày đó, anh chưa một lần ôm ấp, chưa nói một câu nhẹ nhàng với chị. Xong chuyện chăn gối là anh lăn ra ngủ, mặc chị tủi thân khóc một mình. Chị đi làm về, lặng lẽ như chiếc bóng. Chỉ có đứa con nhỏ ngây ngô không hiểu chuyện gì là vẫn vô tư cười nói. Tiếng cười của nó như lạc lõng trong căn nhà rộng thênh thang.

Thời gian trôi, chị vẫn đợi chờ, vẫn chăm lo cho anh, không cần biết anh có đoái hoài đến chị hay không, nhưng càng đợi chờ chị càng tuyệt vọng. Nỗi đau quá lớn đã khiến con người trước đây của anh như chết hẳn, chỉ còn lại một người chồng với trái tim băng giá. Chị không nhớ mình đã rơi bao nhiêu nước mắt. Chị không nhớ mình đã van xin bao nhiêu lần mỗi khi anh gí tờ đơn thẳng vào mặt chị. Dường như những giọt nước mắt của chị chỉ càng khiến anh thêm cay nghiệt. Chị chấp nhận gạt bỏ hết lòng tự trọng để níu giữ anh.

Cả anh và chị đều không ngờ mọi sự chịu đựng đều có giới hạn. Trưa nay, chị dọn cơm như thường lệ. Con quấy khóc, chị dỗ thế nào cũng không chịu ăn. Anh lạnh lùng buông một câu: “ăn đi con, bữa cơm này mẹ phải đi đêm đi hôm, vất vả cực nhọc lắm mới có được đấy. Ăn đi kẻo mẹ buồn”. Tim chị như thắt lại. Chị ngồi phịch xuống góc tường, nước mắt cứ thế trào ra không sao ngăn được. Sau phút giây bần thần ấy chị thấy sao tủi nhục quá. Chị đã sai nhưng chị thực tâm muốn quay lại, lẽ nào anh không hiểu được sự chân thành của chị? Hay tình yêu trong anh đã chết, níu kéo cũng vô vọng? Chị gượng đứng lên, lấy tờ đơn ly hôn anh đã viết sẵn từ lâu, ký một cách dứt khoát. Chị đã quyết định sẽ buông tay, dẫu biết không có anh, chị sẽ cô đơn lắm…

Nhân Trần 

 


9:45 pm
September 3, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 8:47 pm – October 13, 2015 by khahan


Đừng khuấy động đời nhau

Mười năm rồi còn gì, thời gian đủ để một người có thể quên đi một người vậy mà khi tình cờ gặp lại anh trong chị vẫn còn vẹn nguyên cảm xúc như ngày nào, cố gắng lắm chị mới ngăn dòng nước mắt đừng rơi.

 

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Ngày ấy, chị mang thiệp hồng đi mời, ai cũng ngỡ chú rể là anh nhưng lại là một người khác, câu hỏi chưa có lời đáp khi anh âm thầm rời thành phố không một lời từ biệt.

Anh chị từng là một cặp đẹp đôi hoàn hảo nhất nổi tiếng khắp cả trường Đại học thời ấy. Chị xinh đẹp, anh năng động, giỏi giang, hai người đều nhiệt tình tham gia các phong trào, đi đâu cũng có cặp có đôi. Họ như một cặp trời sinh mà ai cũng trầm trồ ngưỡng mộ. Cuộc tình của hai người gần chạm mốc 8 năm, quen nhau từ thời còn là học sinh, ngần ấy thời gian hình ảnh của anh đã khắc sâu vào tim chị. Dáng người cao ráo, mái tóc bồng bềnh, cả cái véo tai cóc đầu của anh mỗi khi chị làm điều sai hay hờn giận. Nhưng rồi từ lúc nào, trong mắt chị anh trở nên chán chường, tẻ nhạt, những lối mòn sáo rỗng của mối tình quá dài lâu. 

Chị bắt đầu thấy ngột ngạt với những quan tâm lo lắng nhỏ nhặt của anh, chị cáu gắt vô cớ nhưng lại bắt anh phải chiều chuộng, họ gây nhau thường xuyên vì anh không thể chịu đựng những tính khí thất thường nơi chị. Lần cuối họ gây nhau anh bực tức bảo chị nếu không thay đổi thì chia tay một thời gian để đôi bên bình tĩnh lại. Cái tôi trong chị quá lớn, chị đùng đùng tuyên bố chia tay thì chia tay chị sẽ tìm người khác hơn anh về mọi mặt.

Tưởng rằng chị nói trong lúc giận nào ngờ chị làm thât. Chị nhanh chóng ngã vào vòng tay của Thái – chồng chị hiện tại, người đã tình nguyện làm kẻ thứ ba si mê đi bên lề cuộc tình của anh chị. Đám cưới chóng vánh tổ chức ngay sau đó đúng lúc chị chia tay anh tròn hai tháng. Anh trở về sau chuyến công tác nước ngoài cũng là lúc hay tin vài ngày nữa chị đám cưới, kể từ đó không ai còn gặp lại anh nữa.

Sống với nhau rồi chị mới thấm thía nhận ra chẳng ai thay thế được anh trong trái tim chị, chồng chị cũng dễ dàng nhận ra tình cảm của vợ dành cho người cũ nên cuộc hôn nhân của họ thi thoảng lại sóng to gió lớn. Đứa con gái – cầu nối duy nhất giúp họ duy trì mái ấm gia đình bao năm qua.
Đưa con gái về ngoại chơi, chị ngỡ ngàng gặp lại anh, trong chuyến công tác về Thành phố anh tranh thủ tạt qua nhà thăm ba mẹ chị. Trong giây phút trùng phùng, anh lặng im nhìn chị tia mắt vẫn nồng nàn ấm áp yêu thương như ngày nào, khó khăn lắm chị mới lấy lại được bình tĩnh, đè nén và dập tắt cảm xúc đang dâng trào trong chị.

Chị xót xa khi biết anh vẫn còn độc thân, trái tim anh đã bị chị làm tổn thương quá nặng để anh chẳng thể nào chấp nhận người con gái khác, chị day dứt vì đã làm lỡ cả cuộc đời anh. Anh hẹn gặp chị tại quán cà phê ngày xưa, anh bảo có nhiều điều muốn nói cùng chị. Gần đến giờ hẹn trong lòng chị vẫn cứ mãi mâu thuẫn giữa hai chọn lựa có nên gặp lại anh hay không. Cuối cùng chị cũng quyết định, vội vàng chị viết cho anh vài lời nhắn nhủ rằng họ có duyên mà không nợ, yêu cũng đã yêu, đau cũng đã đau thì thôi đừng khuấy động đời nhau làm gì nữa. Chị đã chọn cho mình một ngã rẽ thì dù có thế nào chị cũng phải sống và có trách nhiệm với sự chọn lựa của mình. 

Giúi vào tay phục vụ bàn ít tiền, chị nhờ đưa hộ lá thư cho anh. Bắt đầu từ ngày hôm nay chị sẽ quyết tâm buông bỏ quá khứ, chị không thể nào sống mãi với hoài niệm. Hiện tại mái ấm gia đình với người chồng và đứa con gái vẫn đang trông chờ chị và chị cũng tin rằng anh cũng sẽ như chị bắt đầu sang trang mới của cuộc đời.

Thiên Ngọc


4:20 pm
September 9, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 8:51 pm – October 13, 2015 by khahan


Vũ khúc

Anh đi vào một ngày không mưa. Sài Gòn hanh hao nắng. Em đứng bên đường, thinh lặng chờ chuyến xe tang ngang qua. Nước mắt hình như đã chẳng còn để em than khóc.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Lần đi xa mãi của anh. Thậm chí đến một cái nắm tay cuối cùng, anh cũng không thể dành cho em. Ừ, chỉ một cái nắm tay thôi, cũng không thể nữa rồi.

Email của V. đến vào một khuya. Em ngỡ ngàng khi đọc, tưởng như gặp lại người quen biết cũ. Vững vàng và che chở. Như V. đang thì thầm cùng em những lời sũng ướt. Rượu nói hay là V. nói? Tiếng “em” da diết quá, V. biết không?

Những ngày xưa kia. Anh đã lái xe đưa em đi những nơi em muốn. Cả những nơi anh cho rằng em phải biết. Anh đã dạy em phải sống thế nào cho đáng sống… Anh đã đưa bờ vai vững chãi để em dựa vào, trốn những hơn thua giành giật bên ngoài.

Thất bại nào đủ sức đốn ngã anh như vậy? Đến tận bây giờ, em vẫn đau đáu hoài câu hỏi đó. Em có thể ngồi phía sau một chiếc xe đạp, uống một ly trà đá ven đường, gặm ngon lành một trái bắp nướng. Em hoàn toàn có thể. Đâu phải em yếu ớt đến độ phải bảo bọc đón đưa. Đâu phải em cần những thứ phù phiếm hư danh đó. Càng đâu phải anh nghĩ em đủ sức để sống tiếp khi anh đột ngột bỏ em lại bên đường?

Em biến mái tóc dài mượt và đen như bồ kết của mình thành những sợi loăn xoăn màu hạt dẻ. Đồng nghiệp khen, nhìn tóc trông nhiều hơn, đặc biệt sau khoảng thời gian bỗng dưng tóc em rụng rất nhiều. Nào ai biết vì sao tóc em rụng. Vì sao em xanh xao như một cọng cỏ không ánh mặt trời. Không cả một cơn mưa.

V. đi ngang qua như một cơn mưa cuối mùa. Em tự cho phép mình làm những gì mình muốn, nói với V. những gì mình nghĩ. Dù như thế, không giống là em bấy lâu nữa rồi. Đơn giản, vì đã chẳng còn ai ngăn cản. Chẳng còn ai nắm lấy bàn tay em giữ lại. Em chỉ biết rằng, mình sợ hãi khi ai đó nhận ra em yếu đuối. Nhưng em đã để V. biết, em vẫn có thể khóc thật nhiều. Khóc sau khi đã ở bên V. vào một ngày hanh hao nắng.

Em biết rồi mình sẽ đứng lại sau cơn mưa đó. Cơn mưa nồng ấm và rạo rực trong một đêm say mèm của V. Cơn mưa đánh thức trái tim đàn bà của em, dù V. không hẳn cố tình muốn thế. Em không trách V. Những sẻ chia, thổn thức kia rồi sẽ lụi tàn. Em phải tự mình đứng lên!

Thời gian làm tốt công việc của nó. Thời gian đưa V. đi ngang qua. Em mở lòng mình với người đàn ông đầu tiên sau ngày anh mất. V. như một cơn mưa rưới những khao khát đời thường lên em. Để em tin rằng, nếu đất trời có sụp xuống, vẫn có một bàn tay nắm lấy tay em rất chặt.

Rồi thì, hoặc V. hoặc em, sẽ bước tiếp một mình.

Hoàng My



4:22 pm
September 9, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 8:53 pm – October 13, 2015 by khahan


Về thôi

Giận chồng, ta xách gói ra đi. Lôi quần áo nhét vội vào ba lô, ngay lúc đó, ta cũng chẳng biết mình đi đâu, làm gì. Bố mẹ ở xa, ta lại còn công việc. Ta vốn sĩ diện, không dám chia sẻ cùng bạn bè. Trời ơi, lấy chồng chi khổ vầy nè, ta tự than trách, và bỗng ghét cay ghét đắng người chồng mà ta luôn ngưỡng mộ, yêu thương.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Tắt điện thoại cho chồng biết tay! Ta đắc chí nghĩ, có lẽ giờ này chồng đang lùng sục ta khắp nơi. Chồng hốt hoảng gọi điện thoại về cho bố mẹ, bạn bè để tìm ta, cho đáng đời cái tội… làm vợ giận. Sáng giờ, chiếc ba lô cùng ta di chuyển đến bốn nơi. Đầu tiên là quán cà phê xa lạ. Ở đó, ta đánh lạc ánh mắt mọi người bằng cách, thỉnh thoảng nhìn vào đồng hồ, gương mặt thấp tha thấp thỏm, như thể đang chờ ai đó. Không thể ngồi lỳ ở một nơi, ta sắp xếp cho mình địa điểm tiếp theo. Cứ thế, nơi nào ta cũng diễn lại tuồng “chờ đợi”.

Trưa. Bụng đói cồn cào. Ngu gì giận chồng mà bỏ ăn! Vào quán cơm trưa văn phòng, gọi vài món, nhưng chẳng thể nào nuốt nổi. Ta mở laptop giết thời gian. 16g, trời còn nắng nóng, ta vào quán bờ kè ngồi ngắm dòng người xuôi ngược. Sẩm tối, mang ba lô lang thang, vô định. Có tiếng chọc ghẹo nghe mà hoảng hồn: đi không em, giá bao nhiêu? Đến lúc này, ta cảm thấy mệt mỏi, rã rời cho hành trình phiêu lưu của mình. Giận chồng, trả thù chồng kiểu này, ta quên nghĩ, biết đâu anh ấy lại đang du hí với cô nào, chắc gì đã lo lắng cho ta? Biết đâu anh ấy lật ngược tình thế “cô bỏ chồng đi đâu cả ngày, lại còn tắt điện thoại?”. Ta bỗng sợ cái cảm giác ấy, và thấy mình “yếu bóng vía” trước chồng. Ta ơi, về thôi. Phiêu lưu một ngày là đủ… đã nư rồi.

Ta thấy nhớ chồng và mỏi mệt. Ta sẽ kể về hành trình của ngày hôm nay cho chồng nghe. Chắc anh ấy không giận ta lâu. Cuộc phiêu lưu “đặc biệt” lần này sẽ là bài học quý cho ta. Ta phải thực tế hơn, tập đối mặt với rắc rối, chứ không thể làm theo “cái nư” của mình được.

Khanh Lê


4:27 pm
September 9, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 8:56 pm – October 13, 2015 by khahan


Lối cũ

Bạn vừa rủ em nghỉ nửa ngày phép, cùng đến chơi tại một địa điểm đẹp đẽ và thanh bình ở phía đông thành phố. Em lừng khừng không dám quyết, càng chẳng thể tình thật cùng bạn rằng, nơi ấy, ngày xưa em từng đến với một người. Giờ đã xa xôi…

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Nơi đó, hoa vàng li ti dưới bước chân, cỏ xanh mềm mượt, hàng cây rợp bóng, hồ nước nho nhỏ và hương sen dịu dàng. Nơi ấy, có những kỷ niệm bâng quơ mà da diết, khắc mãi trong lòng em, đứa con gái tưởng vô tư mà hay “khổ ngầm”, tưởng mau quên mà hóa ra thường len lén nhớ. Em biết nói sao đây, để bạn hiểu rằng, thành phố này, với em thân thương lắm, bao nhiêu con đường, góc phố, nhiều quán xá em giờ ngang qua, thờ ơ một cái liếc nhìn, nhưng lòng quặn lên bao mênh mang về một mối tình đã cũ.

Em vẫn nghĩ rằng, người ta yêu nhau, không phải chỉ đơn giản là nhìn thấy nhau, hẹn hò, chia xa và quên lãng. Mà có khi, ký ức dội về giữa một mùa nắng cháy, thành phố phương Nam ngùn ngụt hơi nóng, ly trà sữa lẽ ra chỉ hợp với tuổi teen bỗng làm cho mát dịu cả lòng. Người ta trải cùng nhau bao nhiêu là ngày tình ngà ngọc, năm tháng phiêu du cùng những đổi thay của thành phố.

Thành phố vẫn đổi thay, nhưng mỗi địa danh, mỗi tên đường, mỗi hàng quán, thương hiệu dường như đều gợi nên nỗi nhớ. Bao nhiêu tình nhân yêu nhau ở thành phố này, tìm thấy nhau, giữ được nhau giữa những bon chen bộn bề của cuộc sống ngày càng nhanh hơn, hối hả hơn, lạnh lùng hơn? Em cũng không biết, khi mỗi ngày em hiểu ra rằng, chính mình cũng đang thay đổi, đang chẳng có thời gian và tâm trí để dừng lại, để tiếc nhớ.

Đã có lúc em muốn rời xa thành phố, chạy trốn khỏi nơi chốn có quá nhiều kỷ niệm. Ngỡ rằng như thế có thể giúp mình xoa dịu con tim đau, tưởng lãng quên có thể tìm đến bằng cách đừng đối mặt. Còn gì nhung nhớ hơn, khi mỗi ngày phải đi về quanh lối cũ, nhìn thành phố thân thương chẳng còn có ai kia song hành.

Hoàng My


4:31 pm
September 9, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 8:58 pm – October 13, 2015 by khahan


Cảm ơn tình yêu

Sắp tới là kỷ niệm 12 năm ngày cưới, khoảng thời gian không dài so với một đời người, nhưng lại là cột mốc đủ để em có thể mỉm cười mỗi khi nhìn lại.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Dẫu có những va chạm, giận hờn, dẫu cuộc sống chung không thiếu những lúc cơm không lành canh không ngọt, em vẫn muốn

Cảm ơn anh đã làm em thay đổi, từ một cô gái lóng ngóng, vụng về nay đã biết vén khéo, lo toan và không còn ham chơi như thời con gái.

Cảm ơn anh đã biến em từ một người hấp tấp, nóng nảy nay đã biết bình tĩnh hơn khi đối diện với những khó khăn trong cuộc sống, biết kiên nhẫn khi đút con ăn, nhẫn nại khi chăm con ốm, biết nỗ lực nhiều hơn trước những thử thách tưởng chừng không thể vượt qua.

Cảm ơn anh là động lực để em học hỏi không ngừng, từ cách vun vén nhà cửa, nuôi, dạy con ăn, học, cách nấu những món ăn ngon, hoặc cách dung hòa mọi thứ, biết ứng xử để em không còn là đứa khó gần, vụng giao tiếp như thời son rỗi.

Cảm ơn anh đã luôn đồng hành với em, lúc như người bạn, lúc là người anh, để dẫn dắt em qua những thác ghềnh trong cuộc sống, trong công việc. Trên tất cả là anh đã đem đến cho em cảm giác là người phụ nữ quan trọng nhất (với anh và các con), hạnh phúc nhất khi yêu và được yêu.

Hạnh phúc trong hôn nhân đòi hỏi một quá trình xây dựng, gìn giữ và bồi đắp cả đời, dẫu cuộc sống có thế nào đi nữa, em thấy mình vẫn nợ anh những lời cảm ơn.

Cảm ơn anh, cảm ơn tình yêu của em!

Thu Vân


4:36 pm
September 9, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 9:02 pm – October 13, 2015 by khahan


Món quà từ quá khứ

Anh chợt xuất hiện từ đâu đó, trong quá khứ xa xăm, trên con đường đời xao xác đông đúc mỏi mệt của em. Và đúng vào lúc em bơ vơ nhất giữa những ồn ào của cuộc sống, anh dịu dàng nói: anh đã yêu em từ ngày xa xưa.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Em đã nhận ra ngay anh khi anh vừa nhắc lại một đôi chuyện kỷ niệm. Người con trai ngày đó hay lấp ló cửa nhà em, hay lẽo đẽo theo em trên con đường từ trường về nhà. Anh bảo, ngày ấy anh là thằng học trò nghèo, cha sau ngày giải phóng thất nghiệp, mẹ từ một cô giáo phải ra đường buôn thúng bán bưng nuôi đàn con sáu đứa. Thế nên kỷ niệm thời học trò của anh là nỗi tủi hổ của cái quần ngắn lên đến mắt cá chân, là chiếc áo vá víu mấy lần.

Còn em là con gái gia đình tập kết trở về Sài Gòn. Cha mẹ được phân nhà biệt thự, quần áo đi học được ủi phẳng phiu, tóc cột ngày một màu nơ. Anh chỉ dám nhìn em từ xa, lấp ló trước cổng nhà mà yêu thầm và nhớ thầm. Tình yêu đó, em nào có hay biết, chỉ bất ngờ ngỡ ngàng nhận ra khi anh kể về mùi nước bồ kết má gội đầu cho em trước hiên nhà, chậu hoa quỳnh em hay chăm trên ban công, thậm chí con chó trắng em cưng, hay sủa thằng bé si tình nghèo suốt ngày rình trước ngõ. Tình yêu đó, em nào có hay biết khi anh kể cuộc sống vất vả, bao lần anh tính nghỉ học, đi bán vé số hay đánh giày giúp mẹ nuôi các em, nhưng ý nghĩ nghỉ học thì không còn được nhìn thấy em nữa khiến anh cứ cố bám lại, trì lại để mà tiếp tục con đường học vấn, hết cấp hai, rồi leo dốc qua được đến cấp 3. 

Vậy là nhờ có em mà anh đã học được đến thế. Cho đến năm lớp 11 thì anh buộc lòng phải  vào học trường nghề, nhưng chiều nào cúp được là anh chạy về trường cũ đứng nhìn em dắt chiếc xe đạp màu tím điệu đà ra cổng…Rồi có lần trong lúc đang hàn đồ cho khách, nghe thằng bạn kể em đã tốt nghiệp loại giỏi, thi đại học xuất sắc và đi nước ngoài rồi, nước mắt anh chảy trong chiếc kính bảo hộ không ai hay, anh biết, con đường chúng ta rẽ về hai phía ngày càng xa nhau… xa nhau tít tắp… Thế nhưng, anh vẫn chưa bao giờ được nói với em một lời.

Hơn 20 năm trôi qua, vật đổi, sao rời. Tình cờ anh tìm thấy em trên FB, cũng từ những kết nối của bạn bè cùng trường phổ thông năm xưa. Tấm hình em tuổi 40 vẫn những nét quen thuộc ngày xưa. Đọc FB em, biết em đang một mình một con đường, biết em đã từng đớn đau, biết em đang dần bình yên, lòng anh xốn xang như chợt lạc mất đường đi. Anh nhắn tin xin kết bạn với em mà run rẩy hết cả chân tay, cả trái tim. Anh quên mất mình đã là một doanh nhân thành đạt. Anh quên mất mình là bố của hai đứa con xinh xắn, ngoan ngoãn, là chồng của một người vợ hiền hậu, đảm đang. Anh trở lại là thằng bé đứng lấp ló trước cửa nhà em, chỉ mong được nhìn thấy một nụ cười nhẹ kiêu sa, một cái vuốt tóc thanh nhã, dịu dàng.

Chỉ một lần tâm sự thôi, anh đã trút hết cho em tất cả những chất chứa chồng chất của mấy chục năm trước anh giấu trong lòng. Giọng anh trầm và ấm. Giọng em nhẹ và buồn. Em đã sững sờ khi nghe câu chuyện anh kể về tình yêu anh dành cho em suốt nhiều năm thơ ấu. Em chợt có cảm giác như mình vừa được tặng một món quà quý giá. Anh thì cứ miên man kể mãi, kể mãi những điều anh đã trải qua một mình. Và anh hạnh phúc biết nhường nào khi em bảo: Em nhớ ra anh rồi, có phải anh là một cậu bé có đôi mắt rất to và những lọn tóc dợn sóng tự nhiên trước trán. Ngày đó, em đã nhận ra anh, nhận ra những gì anh nhắn gửi trong ánh mắt dõi theo tội nghiệp ấy. Nhưng em hồn nhiên vô tư nên chẳng nghĩ gì. Giọng anh chợt thảng thốt, bàng hoàng: Vậy là em có biết đến anh?

Ngày hôm qua, nghe em kể chuyện về anh, cô bạn gái thân sốt ruột hỏi: Rồi sao nữa, sao nữa? Có hẹn hò, có gặp nhau không? Em cười nhẹ nhàng bảo: Gặp nhau làm gì? Anh ấy đã nói được điều hơn 20 năm trước không thể nói, thế là anh ấy đã hạnh phúc rồi. Còn em, em đã có thêm một hành trang quý giá cho con đường dài khó khăn trước mắt. Chúng ta biết rằng niềm vui này là vừa đủ, món quà mà chúng ta trao nhau là vừa đủ, đừng quá tham lam phải không anh?

Hạ Lan


4:38 pm
September 9, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 9:04 pm – October 13, 2015 by khahan


Tuyệt vọng?

Ta còn nhớ ngày hôm ấy, khi anh đề nghị chia tay, lần đề nghị cuối cùng sau một thời gian dùng dằng níu giữ. Đó là quyết định không dễ đưa ra – với anh, và không dễ chấp nhận – với ta. Bởi ta vẫn còn yêu, và trong anh, tình yêu ấy cũng chưa dừng lại. Có quá nhiều khó khăn trước mặt ngăn cản hai ta đến với nhau và anh biết anh không đủ sức để vượt qua tất cả. Anh đầu hàng, rồi tình yêu ấy chết.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Ta còn nhớ khoảng thời gian sau đó, ta tuyệt vọng trong mối tình dang dở. Tránh né bạn bè, tránh né chính bản thân, ta cố dìm mình vào sự buồn chán và nghĩ rằng không gì tốt đẹp đang đợi chờ phía trước.

Còn nhớ ta đã khước từ những người đến sau bằng vẻ lạnh lùng, vô cảm. Không một lần ta ngoái lại những người “trót” có cảm tình với ta. Ta không còn tin đàn ông – những người “chót lưỡi đầu môi”, nói yêu nhưng không dốc lòng bảo vệ tình yêu, dễ dàng buông xuôi trong khi đôi tay mềm yếu của ta còn đang khư khư cố giữ. Và trên hết, ta sợ cảm giác ấy – cảm giác tuyệt vọng.

Ta nói với anh rằng, ta từng tuyệt vọng trong tình yêu. Người đàn ông ấy ta tình cờ gặp trong một lần đi du lịch. Anh hỏi: theo em, thế nào là tuyệt vọng trong tình yêu? Ta cười buồn, ờ thì mỗi người một cảm nhận. Có người tuyệt vọng khi bị phụ tình, bị người mình yêu thương rời bỏ ngay lúc cần nhất. Có người tuyệt vọng khi cuối cùng nhận ra mọi yêu thương chỉ đổi lấy sự dối lừa bởi dưới áo choàng hoàng tử thực ra là một gã Sở Khanh. Một tình yêu dễ đầu hàng khiến ta sụp đổ niềm tin…

Anh kể, người con gái anh yêu bị ung thư. Đó là thời gian vô cùng khó khăn, khi từng ngày nhìn người mình yêu thương dần xa mà không cách gì thay đổi được. Anh bảo cảm giác mất mát ấy thật kinh khủng, nó đến từng giây, làm ta lo sợ. Anh cũng tuyệt vọng, nhưng chỉ là tuyệt vọng vì không thể giúp người yêu vượt qua sự trớ trêu của tạo hóa. Anh giữ tình yêu từng khoảnh khắc và vì thế, không phải là tuyệt vọng trong tình yêu.

Câu chuyện của anh khiến ta hoài nghi bản thân. Tuyệt vọng trong tình yêu? Hay ta chỉ thất vọng với người mình tin tưởng? Và liệu cái mà ta cứ nghĩ “tuyệt vọng” ấy có đáng để ta hằn học với “nửa kia” của thế giới và cố tự tước bỏ tình yêu thật sự của đời mình?

Nguyệt Thu


4:43 pm
September 9, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 9:06 pm – October 13, 2015 by khahan


Một đời áo cũ

Quần áo tôi không nhiều nhặn gì, vậy mà nhìn vào tủ quần áo tôi, chị không khỏi choáng ngợp. Chị nhìn từng cái áo, từng cái váy của tôi và trầm trồ như thể tôi thuộc về thế giới xa hoa.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Mỗi đợt có người ở quê ra hoặc về quê, tôi thường mang quần áo cũ gửi một số người trong đó. Những bộ đồ vì lỗi mốt hoặc vì một lý do nào đó mà tôi không dùng đến nữa, nhưng vẫn còn tốt, mẹ tôi thường nhắc tôi gửi tặng.

Đám giỗ, chị mặc cái áo len khoác màu xanh cũ, tôi từng mặc lúc mới đi làm. Hôm sau gặp chị trong một đám cưới, lại thấy chị với một bộ đồ từng rất quen thuộc với tôi trước đó nhiều năm.

Ai cho cái gì mặc cái nấy, tiện gì mặc nấy nên chị không biết là dễ hiểu thôi. Rộng không sao, chật thì cố.

Chưa khi nào chị may hay mua quần áo cho mình sao? Tôi thắc mắc. Có chứ, lần cưới, chị trả lời. Ngày đi lấy chồng chị có may một chiếc quần lụa sa tanh và cái áo trắng chấm có viền đăng ten ở cổ. Dăm năm đầu giữ gìn lắm. Nhưng sinh hết đứa nọ tới đứa kia, chà xát nhiều quá nó mỏng dần rồi rách mất.

Lần cưới là cách đây 21 năm. 21 năm chị chưa khi nào may quần áo mới. Có gì lạ, khi mà cái ăn hàng ngày, cấp thiết thế mà còn chưa bảo đảm nói chi chuyện áo quần.

Chị – điển hình cho người phụ nữ ở quê, những phụ nữ một đời mặc quần áo cũ. Chị làm tôi nhớ bà nội những ngày bà còn sống. Quen với việc không mua sắm áo quần, quen với việc chỉ mặc đồ cũ nên khi về già được con cháu mua cho áo mới bà cũng không mặc. Bà để trong rương, thỉnh thoảng đưa ra ngắm nghía, hoặc khoác vào một lúc lại mang đi giặt, phơi, gấp lại cho vào tủ. Đến ngày tết, khi con cháu về đông đủ bà mới lấy ra mặc. Tâm lý của người nông dân lam lũ lầm lũi nó ăn sâu vào mỗi người phụ nữ ở quê tôi đến cuối cuộc đời.

 Thúy Hà




About the Việt Di Trú Forum

Forum Timezone: UTC 8

Most Users Ever Online: 403

Currently Online:
30 Guests

Currently Browsing this Topic:
1 Guest

Membership:

There are 7666 Members
There have been 276 Guests

There are 2 Admins
There are 4474 Moderators

Top Posters:

nhqvietnam – 102
porton – 101
kimha2311 – 81
Quynhdoan1180 – 77
pquynh92 – 73
pramy – 69

Recent New Members: BANANA, thechienpham, sophia.nguyen, Berniehardy, Lai Quyen, nguyendungseapool, MatthewRaw, NGUYEN HOANG SANG, hongcam, domovluxuryhotel, Hiep Ly, AlinaWewaw, haikhoanguyen, piterres, JamesJem, Tran Trung Dung, NancyWharf, BURGERhem, DAVIDcaumb, Billiepeefe, trankhoi, Tony Nguyen, MaiKhanhLy, tanpham2104, Phan Man Gia, Francisnar, lenhan, RJMilan, HowardnoT, conlansonvietnhat, vuongho, kuben, HoangPhuoc, Bobbyhubre, BruceSlady, DerekInfum, mtnt2019, thaothao, Gam Nguyen, thanhmai2501, duythucnguyen, dannyhoang9, maile1979, Olymptrade.broker, Davidcok, Kevinkib, homyhanh, milou, Danielsak, tienduc, Mariomow, maile1111, Matthewcycle, sonthanh69@gmail.com, Hien Chu, khanhstar, nguyenduc, atomo2, Chau Nguyen, le van ut