You must be logged in to post Login
Search Forums:


 






Minimum search word length is 4 characters – Maximum search word length is 84 characters
Wildcard Usage:
*  matches any number of characters    %  matches exactly one character

Nghệ thuật sống

UserPost

11:09 pm
May 27, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 9:00 pm – October 14, 2015 by khahan


Hãy sống chậm lại để cảm nhận

Cuộc sống là vô vàn những mảng màu lắp ghép, những cung bậc cảm xúc như nối tiếp nhau: buồn, vui, hạnh phúc, chán nản, thất vọng, vui tươi, xót xa, của những số phận con người. Những niềm vui nho nhỏ, những nỗi buồn man mác tiếp nối nhau, đan xen những phút giây ấm áp, yêu thương, như những cơn mưa tí tách, nhè nhẹ thoáng qua nhanh trong cuộc sống này..

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Và đôi khi, ta vô tình bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc sống rồi lãng quên những điều bình dị vốn rất quen thuộc xung quanh, để khi nhận ra, ta biết mình đã để tuột khỏi tay rất nhiều thứ, rồi nuối tiếc, rồi tự chất vấn mình, tự dằn vặt rằng tại sao? tại sao?

Hãy tự dành cho mình những khoảnh khắc yên bình, những khoảng lặng của tâm hồn để suy tư về cuộc sống và niềm tin về phía trước, “luôn luôn có niềm hy vọng cho những ai bình tâm suy nghĩ về cuộc sống”. Hãy một lần ngồi lại để ngắm nhìn cuộc sống xung quanh, trái tim của mỗi người hãy tự vấn rằng, liệu có phải mình đã để trôi lãng qua mau, những khoảnh khắc tưởng chừng như vô nghĩa, nhưng kỳ thực lại có giá trị rất nhiều hơn những thứ vật chất khác hay chăng?

"Hãy sống chậm lại để cảm nhận!", mỗi người đôi khi hãy để mình sống chậm hơn một chút để quan sát cuộc sống xung quanh, để lắng nghe những âm thanh rất đỗi thân thương, để tìm kiếm những vẻ đẹp thật bình dị, để gạn bớt những lo toan, những vội vã trong tâm trí, hãy cảm nhận từng phút giây, từng khoảnh khắc của cuộc sống kỳ diệu và để hy vọng vào một ngày mai tươi sáng, an vui, như những chiếc lá còn đọng lại những giọt sương đêm, là ước mơ ươm mầm cho hạnh phúc…

Phụ nữ online

4:47 am
June 4, 2013


Sophia.K

U.S.A

Moderator

posts 155

Post edited 11:12 am – June 8, 2013 by Lynn.K


 

Học Cách Để… Gặp May Mắn

Trên thế giới có 3 loại người: người may mắn, người xui xẻo và bình thường. Ai cũng muốn là người may mắn, nhưng không phải ai cũng được như thế. Nhưng nếu biết cách, bạn sẽ là người may mắn.

 

GS Richard Wiseman, ĐH Hertfordshire (Anh) đã làm một cuộc nghiên cứu cực kì công phu trên 400 người từ 18-84 tuổi trong suốt hơn 10 năm, để tìm hiểu về quy luật may mắn của con người.  

Qua nghiên cứu này, ông đã rút ra được khá nhiều điều lý thú và hữu ích cho tất cả mọi người muốn mình trở nên may mắn hơn.

Cuộc sống là một trò chơi tìm kiếm 

Trong một cuộc thí nghiệm, GS Wiseman đưa cho người may mắn và xui xẻo 2 tờ báo và hỏi họ: “Hãy tìm cho tôi có bao nhiêu tấm hình trong tờ báo này?” Người xui xẻo mất 2 phút, trong khi người may mắn chỉ mất có vài giây. Tại sao lại như vậy? 

Vì ở ngay trang 2 của tờ báo có một dòng chú thích: “Đừng tìm nữa, tờ báo này có 43 tấm hình”. Cuộc thí nghiệm được làm lại nhiều lần và người xui xẻo chẳng bao giờ nhìn ra dòng chữ ấy. 

Bài học rút ra là: người xui xẻo đã bỏ lỡ cơ hội vì họ quá bận rộn, quá tập trung vào những gì đang làm. Trong khi đó, người may mắn luôn biết nhận ra những gì khác biệt hơn là những gì họ tìm kiếm. 

May mắn thường gõ cửa những người luôn sáng tạo và luôn biết cách làm mới mình, làm mới môi trường xung quanh mình.  

Nếu ví sự may mắn là trái táo và môi trường quanh bạn là một vườn táo. Hàng ngày, bạn chỉ cứ hái mãi ở một vườn, càng ngày bạn sẽ càng khó tìm thấy, vì táo ít đi từng ngày.  

Nhưng nếu bạn sang một vườn táo mới, xác suất hái được táo của bạn sẽ tăng lên đột ngột. Đó chính là sự may mắn!

Biết là mình may mắn 

Sở dĩ GS Wiseman chia ra làm hai loại người: may mắn và không may mắn vì… chính họ đã tự nhận mình là như vậy. Cùng một sự việc, người may mắn và xui xẻo có thể nhìn dưới 2 khía cạnh khác hẳn nhau. 

Cũng như một đội tuyển tham dự Olympic vậy, năm nay họ thi đấu chỉ đoạt huy chương đồng, sang năm, họ tập luyện chăm chỉ hơn và rồi đạt huy chương bạc. Nhưng bạn hãy thử đoán xem, lúc nào họ vui hơn? 

Khi đoạt huy chương bạc, họ cảm thấy xui xẻo vì chỉ còn một chút nữa thôi là họ có thể làm được điều tốt nhất. Còn khi chỉ đoạt huy chương đồng, họ lại thấy may mắn, vì nếu họ không cố gắng dù chỉ là một chút nữa thôi thì họ đã không có gì cả. 

Các nhà nghiên cứu gọi đây là hiện tượng suy nghĩ “phản thực” (counter-factual). Những người may mắn là người biết biến sự xui xẻo thành cảm giác may mắn. 

Trong một thí nghiệm khác, GS Wiseman đặt ra trường hợp rằng: một ngày bạn vào nhà băng, thế rồi bất chợt bọn cướp xuất hiện, chúng bắn bừa một viên đạn thế nào lại trúng vào vai bạn. Quan điểm của người xui xẻo là: “Ôi trời, sao tôi xui xẻo đến thế. Đến nhà băng ngày nào không đến, lại đến đúng ngày có cướp viếng, đã thế lại bị tai bay đạn lạc”. 

Trong khi đó, quan điểm của người may mắn là: “Ôi may quá! Đạn chỉ trúng vào vai mà không vào đầu mình”! 

Chính quan điểm ấy giúp họ có một cuộc sống tràn đầy tự tin và hy vọng. Họ luôn lạc quan ngay cả khi khó khăn nhất.

Luyện để trở thành người may mắn 

Mục đích của nghiên cứu này là rút ra những kinh nghiệm và thói quen có thể giúp chúng ta tìm thấy nhiều sự may mắn hơn. 

GS Wiseman tổ chức một cuộc trao đổi giữa hai nhóm người. Những người may mắn sẽ nói về cách họ suy nghĩ, cảm nhận về cuộc sống, cách họ tìm kiếm may mắn, phá vỡ các thói quen và giải quyết những xui xẻo. 

Những người xui xẻo được giao nhiệm vụ là hãy thay đổi một số thói quen, lối sống. Sau đó chỉ một tháng, những kết quả báo lại thật bất ngờ: 80% số người xui xẻo đã cảm thấy sống tốt hơn, vui vẻ hơn và may mắn hơn. 

Piper, một người thuộc nhóm xui xẻo nói: “Tôi đã tự lập ra một số sở thích và thói quen bất chấp những hạn chế của mình. Ví dụ như vào các sáng thứ 7, tôi rất muốn đi câu, vì vướng chuyện học lại thôi.  

Nhưng lúc đó, tôi vẫn cứ đi câu bất chấp vẫn còn một đống bài ở nhà. Trong khi câu cá, chúng tôi đã trao đổi cùng nhau về bài luận, tôi đã nhận ra khá nhiều điều lý thú và tôi đã có một bài luận điểm A”. 

Alesadra nói: “Tuần trước, tôi thấy có một cái váy rất đẹp, nhưng không mua. Hôm sau tôi quay lại để mua thì người ta đã bán mất. Nếu là trước đây, tôi sẽ thất vọng, buồn rầu mà đi về. Nhưng sau khi đi một vòng, tôi lại tìm được một cái khác đẹp hơn và còn rẻ hơn thế. Thật là may mắn”!  

Có lẽ, may mắn hay xui xẻo cũng chỉ là một khái niệm trìu tượng và do quan điểm của mỗi chúng ta. Vậy là bài học rút ra ở đây thật sự chẳng có gì cao siêu cả.  

Nếu bạn muốn là người may mắn, hãy tự xếp hạng mình là người “số đỏ”. Hãy luôn suy nghĩ tích cực, rằng những may mắn đến với bạn là do bạn xứng đáng được hưởng, còn những xui xẻo chẳng qua là những thử thách giúp chúng ta cứng cỏi hơn mà thôi. 

Hãy nhớ rằng: “Khi một cánh cửa sập lại với bạn, chắc chắn sẽ có 5, 7 cánh cửa khác trải thảm đỏ đón bạn”! 

Nguồn: Internet

11:19 am
June 6, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 9:02 pm – October 14, 2015 by khahan


Đôi khi, cần phải có khoảng lặng

Giữa dòng đời xô bồ, đôi lúc con người ta cũng cần một chút thời gian để sống chậm, nhìn lại những gì đã qua. Đôi lúc trong một bản nhạc sôi động lại có khoảng lặng, để đọng lại chút dư âm cho người nghe.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Trong cuộc sống, khoảng lặng giúp người ta nhận ra nhiều điều mà bình thường không thể nào nhận ra. Tĩnh lặng, suy xét và cảm nhận. Những khoảng lặng làm cho người với người xích lại gần nhau hơn. Một người chồng cảm thấy hối hận vì lâu nay không biết quý trọng người vợ, một đứa con xúc động khi thấy ba mẹ tần tảo kiếm tiền nuôi mình ăn học, thế mà lâu nay, nó đã quá vô tâm… Khoảng lặng giúp cho con người nhận ra lỗi lầm, nhận ra những điều mà mình làm chưa đúng và sửa chữa nó. Vì thế mà chúng ta phải biết ơn những khoảng lặng đó, là khi tâm hồn đang lắng đọng.

Hay như trong tình yêu, đôi lúc cũng cần phải có khoảng lặng để hai con người có thể suy xét, nhìn nhận về nhau, về người mà họ cũng đã gắn bó. Khoảng lặng họ lấy lại được cảm xúc ban đầu và càng yêu thương nhau nhiều hơn nữa.

Sống chậm lại, đôi khi con mắt nhìn ra xã hội cũng khác. Lặng lẽ quan sát thế giới xung quanh, bỗng nhận ra sao thiên nhiên lại đẹp kỳ lạ, một vẻ đẹp cuốn hút mà lâu nay ta không hề hay biết.

Hay ngồi trầm ngâm, uống cà phê trên một tầng lầu cao, nhìn xuống đường, thấy dòng người tấp nập, bất giác mỉm cười "hóa ra ngày thường mình cũng như họ". Mỉm cười sung sướng vì mình đã biết tận hưởng cuộc sống này. Hay vô tình ta nghe thấy, nhìn thấy những mảnh đời bất hạnh, trong lòng dấy lên nỗi xót xa mà bình thường, ta chỉ xem đó như là một câu chuyện giữa cái thế giới trắng đen lẫn lộn này. Rồi từ đó ta biết dang tay ra đón nhận, cùng chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh. 

Khoảng lặng không thể tồn tại mãi mãi được. Ta lại phải trở về với nhịp sống hối hả, lo toan, lại tiếp tục bon chen giữa cái dòng đời xô bồ trong cuộc sống. Nhưng từ những khoảng lặng ấy, ta đã có cái nhìn khác, giúp cho tâm hồn luôn thanh thản. Đôi khi, trong cuộc sống này cần phải có những khoảng lặng như thế, để ta thấy được ý nghĩa của cuộc sống và biết quý trọng nó. Để trong tâm tư lúc nào cũng ấp ủ một câu nói: "Tôi yêu cuộc sống này, và tôi hạnh phúc khi mình được có mặt trên đời".

Phụ nữ online

11:22 am
June 6, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 9:06 pm – October 14, 2015 by khahan


Giữa những khoảng lặng cuộc sống

Cuộc sống bộn bề, tấp nập… nhưng vẫn luôn có những khoảng lặng.

Giữa những khoảng lặng. Ta thấy mình cô đơn. Ta một mình và bước chân ta đang chùn lại…

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Giữa những khoảng lặng, Ta thênh thang giữa cuộc đời… thấy sao cuộc đời này rộng lớn quá. Chỉ một mình ta có đủ sức để đi hết? Ai đó nói, hạnh phúc không phải là một đích đến mà là một cuộc hành trình. Nhưng Ta có còn đủ sức để tiếp tục cuộc hành trình mang tên hạnh phúc ấy không?

Giữa những khoảng lặng… ta một mình ngồi lặng, lạch cạch với những dòng suy nghĩ của riêng ta. Đôi lúc ta cảm thấy thèm một sự sẻ chia, thèm có được một tâm hồn đồng điệu, thèm sự cảm thông, thấu hiểu từ ai đó, từ một trái tim chân thành nhất. 

Giữa những khoảng lặng… ta nhận ra ta… còn thiếu sót rất nhiều, còn chưa đủ mạnh mẽ… ta nhận ra ta còn yếu đuối quá. Ta chẳng mạnh mẽ như ta đã tưởng hoặc giả như ta cố tạo cho mình mạnh mẽ như thế, như bây giờ. Dường như ta đang đánh mất mình trong cái xô bồ, trong những tất bật của dòng chảy vô tận và không đích đến.

Giữa những khoảng lặng… ta lại thoáng nhìn về quá khứ. Những việc ta đã làm, những người ta đã gặp, những thành công ta đạt được, những khổ đau ta đã nếm trải. Chỉ một thoáng nhìn lại ta thấy mình đã sống và đang sống. Tự mình lại bảo mình phải tiếp tục sống… như thế… như Ta….

Giữa những khoảng lặng… ta trải lòng mình trên trang giấy… miên man trong những dòng chữ. Ta viết chỉ để cho ta thôi, để tâm hồn bớt khô cạn, bớt héo úa… để giữ mãi những con chữ thay lời chia sẻ, để tâm hồn cứ mãi gọi những khát khao… Viết đôi khi thật, hơn những điều mà mình muốn nói, rất nhiều trong cuộc sống này.

Giữa những khoảng lặng… ta ngăn cho mình không khóc… như trước kia, như bây giờ. Lâu lắm rồi, ta không khóc. Vì nước mắt cứ đong đầy ở khóe mi, nhưng chẳng thể để rơi. Ta ghét vị mặn của nước mắt. Ta ghét phải tự mình lau khô. Ta ghét ta khi khóc, xấu xí, nguệch ngoạc vô cùng. 

Giữa những khoảng lặng…. ta muốn hét thật to, muốn đi thật xa. Ta muốn kêu lên rằng "Cuộc sống ơi, ta mệt mỏi quá. Ta đang bế tắc…". Xin lỗi nhé, có một phần trong Ta muốn trốn chạy, nhưng phần khác lớn hơn lại giữ ta lại…. Nhiều lúc ta tự hỏi mình: "Ta là ai? Ta phải làm gì? Tại sao? Như thế nào?…" Ta cứ băn khoăn trăn trở mãi, đến mức tự dằn vặt riêng mình.

Giữa những khoảng lặng Ta đặt dấu ba chấm "…" cho tất cả… cho một phút yếu lòng, cho ai đó muốn đào sâu tìm tỏi sau dấu "…", cho nước mắt đọng lại… cho câu trả lời còn bỏ ngỏ và cho tương lai sắp tới đang mở ra trước mắt.

Ta sẽ không đặt dấu hỏi "?" cho cuộc sống nữa… sẽ chỉ đặt dấu "…" thôi. Vì Ta sẽ phải còn tiếp tục viết tiếp đằng sau nó. Đó là một tương lai và ta một lần nữa lại tự dặn mình phải "Cố gắng"…

Phụ nữ online

11:06 am
June 8, 2013


Sophia.K

U.S.A

Moderator

posts 155

Post edited 11:09 am – June 8, 2013 by Lynn.K


Yêu Thương và Được Yêu Thương

 


 

Tình yêu đích thực là vô điều kiên, là cho đi mà không mong cầu đáp trả. Thậm chí khái niệm cho và nhận không tồn tại, chỉ còn sự tương giao một cách trọn vẹn và vô ngã. Tình yêu nam nữ phổ biến hiện nay chỉ là sự trao đổi, mà hàng hóa chính là cảm xúc và cảm giác của hai bên. Khi còn ảo tưởng về cái tôi thì không thể xảy ra tình yêu đích thực, vì thế nào cũng có điều kiện nào đó hiện diện. Tình yêu lúc đó dù bắt đầu có nồng thắm đến đâu, dù khoái cảm có mạnh mẽ đến đâu cũng thật mong manh. Vì chỉ cần xuất hiện yếu tố bên ngoài làm cảm xúc – cảm giác của một bên thay đổi, thế là bão táp phong ba liền ập tới.

Khi ta yêu một người tức là ta yêu luôn cả mặt tốt và mặt xấu của người đó. Xấu và tốt như hai mặt của một bàn tay. Ta không thể chỉ giữ lấy một mặt mà bỏ đi mặt kia. Ta luôn tự vẽ ra cho mình một hình ảnh về người mình yêu hay người chồng của mình. Nhưng đó chỉ là ảo tưởng của ta, không phải con người thực. Vì vậy ta cần nhẫn nại lắng nghe, quan sát và chia sẻ để có thể hiểu rõ về người bạn đời của mình. Khi thấu hiểu cả mặt tích cực và tiêu cực của người ấy, ta mới có thể yêu thương họ thật sự.

Khi ta thật sự yêu thương một người thì người đó sẽ cảm thấy tự do để được là chính họ. Tình yêu đích thực không ràng buộc đối tượng được yêu mà còn là động lực để cho họ đổi mới chính mình. Khi có biến cố xảy ra thì phụ nữ vẫn là người chịu thiệt thòi nhiều hơn, nhưng họ cũng dễ buông bỏ tư kiến của mình hơn. Nếu cô gái biết chấp nhận chàng trai như anh ấy là, thì sẽ có cơ hội để chàng trai thay đổi thái độ của mình.

Quy luật của cuộc sống là vô thường, kể cả tình yêu đôi lứa. Nếu ta đủ nhẫn nại để quan sát, ta sẽ thấy rõ, vị đắng, vị ngọt của tình yêu. Thấy rõ nó sinh ra và mất đi như thế nào. Và khi hiểu rõ, ta sẻ không còn bám chấp vào hôn nhân nhưng cũng không sợ sệt hôn nhân nữa.

Ta có thể làm giấy kết hôn với người mình không hề yêu, và cũng có thể nhắm mắt ký giấy ly hôn khi mình vẫn còn yêu tha thiết. Hôn nhân hay ly hôn vốn chỉ là hình thức, là một bản hợp đồng mà thôi. Làm sao nó có thể ràng buộc được tâm ta. Quan trọng là khi có biến cố xảy ra, ta cần đối diện với chúng bằng thái độ sáng suốt và trong lành. Vì biến cố đó là như ý hay bất như ý cũng là cơ hội cho ta hiểu thêm về chính mình, về người mình yêu. Và từ đó nhận ra bản chất thật của tình yêu, của cuộc sống.

Đừng tưởng xuất gia đi tu là ta có thể trốn thoát được bài học tình yêu. Với hiểu biết mờ mịt không rõ ràng, bất cứ lúc nào ta cũng có thể gặp vướng mắc tình cảm bất kể ta đang làm gì, ở đâu. Đức Phật có dạy rằng chỉ có thể thoát ly một pháp khi ta đã tường tận mặt tích cực cũng như mặt nguy hại của nó, khi ta nhận biết rõ từ khi nó sinh ra cho đến khi nó mất đi. Nói đúng hơn, lúc đó nó tự thoát ly, chứ không ai làm gì cả. 

Hãy nhớ điều quí giá nhất trong cuộc sống chính là sự bất toàn. Vì khi toàn vẹn thì sự sống sẽ kết thúc. Sự bất toàn là một phần của vô thường, một quy luật tất yếu của cuộc sống. Khi ta còn đang sống trong ảo tưởng về bản ngã, về cái tôi và cái của tôi, thì bản ngã luôn cầu toàn, và nỗ lực để được như ý. Nhưng những gì nó nhận được từ cuộc sống đều là bất toàn và bất như ý. Sau những cố gắng và nỗ lực vô vọng, nhờ sự bất toàn ấy mà cuối cùng bản ngã cũng đầu hàng. Ta bắt đầu sống vô ngã vị tha, và tự nhiên ta thấy sự bất toàn lại chính là động lực để phát triển và tiến hóa của vạn vật. Chính vì mọi thứ đều bất toàn mà ai cũng có cơ hội làm mới bản thân mình.

Bản ngã luôn mong cầu tốt hơn nhưng gì đang xảy ra. Nó không cho ta cơ hội trọn vẹn với thực tại đang là. Vì vậy ta rơi vào phiền não khổ đau. Nhưng chỉ cần ta buông mọi ý đồ muốn tốt hơn, và trở về trọn vẹn với những gì đang diễn ra. Ta sẻ thấy mọi sự đều vô thường, tự nhiên đến rồi đi. Tất cả đều có lý do, tùy duyên mà sinh khởi và cũng tùy duyên mà chấm dứt bất kể ta muốn hay không. Tất cả những thiện – ác trong đời đều:"Bất khả tư nghị", tùy hoàn cảnh, tùy đối tượng mà nó được gán cho cái nhãn "thiện" hay "ác". Dù những gì đang xảy ra là thiện hay ác, nó đều là bài học giác ngộ vô cùng quí giá về cuộc sống.

Trích chia sẻ của thầy Viên Minh trong buổi gặp gỡ "Yêu thương và để được yêu thương" .

 

Nguồn: Internet

1:54 am
June 10, 2013


Sophia.K

U.S.A

Moderator

posts 155

Post edited 1:57 am – June 10, 2013 by Lynn.K


Bài học về lòng tự trọng của người con nuôi người cha mù


Dù nghèo đến mức không đủ tiền ăn nhưng hai cha con ông lão mù trong câu chuyện vẫn khiến cư dân mạng ngả mũ thán phục vì tâm hồn chan chứa tình thương và lòng tự trọng đáng quý.

Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách lạ, có thể đoán là một người cha và một người con. Người cha bị mù, người con trai đi bên cạnh ân cầndìucha.
Cậu con trai trạc mười tám, mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là một học sinh.

Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi. Cậu nói to: “Cho hai bát mì bò!”. Tôi đang định viết hoá đơn thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, khẽ bảo với tôi rằng chỉ làm một bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi thắc mắc, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay.

Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, tôi đoán cậu không đủ tiền, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười thông cảm với cậu.

Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, thương yêu chăm sóc: “Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!”.

Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. “Ăn đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội”, người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ vô hồn, nhưng trên khuôn mặt sạm nắng, nhăn nheo lại sáng lên nụ cười ấm áp và mãn nguyện. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên là người con trai không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, anh điềm nhiên nhận miếng thịt, rồi anh lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về bát mì của cha.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết. “Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt”, ông lão cảm động nói.

Đứng bên cạnh họ, tôi chợt thấy tim mình thắt lại, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: “Cha à, cha mau ăn đi, bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này”. “Ừ, ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò là bổ dưỡng lắm đấy con ạ”, ông nói.

Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai thực khách đặc biệt. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò thơm phức, bà chủ đưa mắt ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: “Anh để nhầm bàn rồi thì phải, chúng tôi không gọi thêm thịt bò”.

Bà chủ dịu dàng bước lại chỗ họ: “Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, thịt này là quà biếu khách hàng”. Cậu con trai không hỏi gì thêm. Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa.

Chúng tôi âm thầm quan sát hai cha con ăn xong, tính tiền, rồi dõi mắt tiễn họ ra khỏi quán. Mãi khi cậu Trương đi thu dọn bát đĩa, chúng tôi bỗng nghe cậu kêu lên khe khẽ. Hoá ra, bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy xếp gọn, vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt bò được viết trên bảng giá của cửa hàng.

Bài học quý giá về tình yêu và lòng tự trọng

Hầu hết cư dân mạng đều bày tỏ sự cảm kích hai cha con ông lão nghèo. Cảnh cùng khổ không làm họ bớt yêu thương nhau hay phải quỵ lụy cầu xin sự giúp đỡ của người khác. Họ có thể rất nghèo về vật chất nhưng lại có hai tài sản đáng quý hơn tất cả, đó là tình yêu và lòng tự trọng.

Câu chuyện có bối cảnh thật đơn giản: một quán ăn bình dân, 2 bát mỳ bò, 2 cha con cùng chủ, khách trong quán. Thế nhưng, trong khung cảnh bình dị ấy, người đọc vẫn cảm nhận được những giá trị nhân văn sâu sắc nhất.

Câu chuyện bắt đầu bằng một cảnh tượng vô cùng đáng thương khi hai cha con ông lão mù nghèo đến mức người con trai chỉ dám gọi một bát mì bò. Vì sợ cha già thương con mà nhường miếng ăn nên cậu con trai đã giả vờ gọi 2 bát mì bò đầy nhưng thực tế bát của cậu chỉ có nước không. Nhìn cảnh hai cha con vừa ăn, vừa gắp nhường nhau từng miếng thịt một cách đầy quan tâm, người chủ quán cảm kích đã cố tình cho hai cha con thêm một đĩa thịt bò miễn phí.

Bà chủ quán cố gắng giúp đỡ hai cha con một cách tế nhị nhất vì không muốn làm họ cảm thấy như được “bố thí”. Nhưng rồi chính chàng trai đã khiến tất cả mọi người phải sững sờ khi kín đáo để lại trên bàn số tiền bằng đúng giá đĩa thịt được chủ quán cho không trước khi rời đi.

Câu chuyện dẫn dắt người đọc đi từ sự xúc động trước tình thương của hai cha con cho đến sự cảm phục lòng tự trọng của chàng trai nhà nghèo. Những giá trị nhân phẩm cao đẹp được gửi gắm trong câu chuyện như thức tỉnh bao người đang bị cuốn theo nhịp sống hiện đại đầy tính thực dụng.

Câu chuyện người cha mù và con trai khiến người ta liên tưởng đến chuyện “Mẹ điên” của tác giả Vương Hằng Tích, được Trang Hạ dịch, từng gây xôn xao cộng đồng mạng. Đây là một câu chuyện gần như ghi lại những sự kiện có thật, được xếp vào dạng “tiểu thuyết ghi chép thật” (ký thực tiểu thuyết), nhân vật chính là gia đình người cậu của tác giả Vương Hằng Tích.

Vương Hằng Tích là người dân tộc, nhà nghèo đói, thất học, học gần hết THCS thì năm 1985 phải rời khu tự trị tỉnh Hồ Bắc, ra đi kiếm việc khi mới 15 tuổi, làm mọi việc cửu vạn rồi đi học nấu ăn, tự mày mò viết văn, chủ yếu là viết tản văn, ghi chép, tự truyện lặt vặt.

Năm 1998, Vương Hằng Tích được kết nạp vào Hiệp hội Nhà văn Hồ Bắc, là nhà văn mang thân phận “kẻ làm thuê công nhật” đầu tiên của Hồ Bắc. Năm 1999, anh cũng được tuyên dương là một trong mười lao động trẻ xuất sắc của tỉnh Hồ Bắc, và sau đó, anh rời dao thớt cùng bếp lò để được ngồi vào một văn phòng làm biên tập viên, thật sự là vinh hạnh mà Vương Hằng Tích không thể ngờ tới.

“Mẹ điên” chính là mợ (vợ cậu) của Vương Hằng Tích. Cậu của anh hơi bị lẩn thẩn, vừa nghèo vừa xấu vừa dốt, mãi không lấy được vợ. Mợ không rõ từ đâu dạt tới, mợ vừa câm vừa điên, về làng rồi thành mợ của Vương Hằng Tích.

Nhưng mợ điên ăn rất nhiều, cơn điên tới thì đổ cơm vào thùng rác, hay bị mẹ chồng mắng, có lần mợ điên bị mẹ chồng (bà ngoại của Vương Hằng Tích) đánh đau quá, đã cầm dao chém mẹ chồng gần chết.

Rồi mợ điên đẻ con trai, nhưng đêm ngủ đè chết con, nên bị cả nhà đuổi đi. Từ đó, trên hòn đá đầu thôn, có một con điên cứ ngồi trên hòn đá đầu mộ, khóc ti tỉ cho đứa con đã chết.

“Mẹ điên” trong đời thật đã lưu lạc khắp nơi, tổng cộng làm vợ cho mấy nhà, mỗi lần đều đẻ ra được một thằng con trai xong bị nhà đó đuổi đi. Mỗi lần bị đuổi, “mẹ điên” đều quỳ khóc mãi trước cửa nhà người ta, không chịu đi.

Sau đó vài năm, “mẹ điên” muốn gặp những đứa con mình đã sinh ra, nhưng đều bị mấy gia đình kia không cho gặp. Kết cục, có lần quá đói, hái đào dại ăn, “mợ điên” nhà Vương Hằng Tích ngã chết dưới khe núi, được người quanh đó chôn qua loa.

Sau đó, cậu của Vương Hằng Tích cũng chết, năm 2004 lễ thanh minh, anh về quê thắp hương cho cậu mình, mới có người chỉ cho, cách đó không xa có mộ của mợ.

Nhìn thấy hòn đá bé tẹo đánh dấu, Vương Hằng Tích nói, mình đã khóc như mưa vì hồi tưởng lại hình dáng của cậu và mợ ngày còn sống. Những đứa con của mợ điên rải rác vài thôn quanh đó cũng đã thành những chàng trai hai mươi tuổi.

Tuy nhiên, trong số đó, ngay cả những đứa học hành đến nơi đến chốn cũng không thèm đếm xỉa đến mẹ mình. Vào giây phút đó, đầu óc Vương Hằng Tích đầy chặt những xung động đòi phải viết, anh nhất định phải viết để ghi chép lại cuộc đời này.

Hai cốt chuyện mang màu sắc đối lập càng khiến cho người đọc thấm thía và cảm phục nhân vật người con trai trong câu chuyện cha con ông lão mù.

 

Nguồn:Internet

 

12:04 am
June 12, 2013


Sophia.K

U.S.A

Moderator

posts 155

 

 

8 Cách Dễ Dàng Để Hạnh Phúc Không Còn Là Thứ Xa Xỉ

Dù bạn có may mắn được sống trong một thế giới tốt đẹp đến thế nào đi chăng nữa thì cuộc sống cũng vẫn luôn đầy ắp những khó khăn và vất vả. Bạn luôn phải nỗ lực và gắng sức để làm tốt mọi thứ, từ việc học hành, rồi việc cơ quan, việc gia đình…

Và tất cả những người xung quanh bạn cũng đang phải vật lộn với những “trận chiến” như vậy. Hãy học cách làm bừng sáng thế giới xung quanh, học cách mang hạnh phúc đến cho những người sống quanh bạn bằng những cách rất đơn giản dưới đây:

 

1. Chia sẻ nụ cười

Nụ cười là một trong những món quà vô giá mà cuộc sống ban tặng. Chia sẻ nụ cười là một trong những cách đơn giản nhất để lan truyền hạnh phúc. Và việc nở nụ cười cũng chính là một bài tập thể dục không chỉ cho khuôn mặt mà còn cho cả tâm hồn của bạn. Hẳn bạn cũng từng nghe câu nói: “Hãy mỉm cười và cả thế giới sẽ mỉm cười với bạn”. Ai cũng có những lý do chính đáng để cười. Hãy nhớ lại những ký ức tươi đẹp hoặc đơn giản là tìm ra niềm vui từ những điều giản dị xung quanh bạn và tận hưởng chúng.

2. Lắng nghe

Một người bạn học hoặc một đồng nghiệp thường xuyên tâm sự dông dài và lan man về những vấn đề của họ với bạn? Và hãy thử một lần, thay vì chỉ ngồi gật đầu một cách vô thức và đưa ra những lời nhận xét mang tính khuyến khích nhưng hoàn toàn vô thưởng vô phạt và nước đôi, thực sự chú  ý lắng nghe cô ấy/anh ấy. Nếu bạn lắng nghe và tặng cho họ những lời khuyên mang tính xây dựng thì chắc chắn điều đó sẽ tạo ra sự khác biệt thật sự. Hãy dành cho người đối diện sự quan tâm hết mình và chân thành. Đó là một trong những cách đơn giản nhất khiến mọi người cảm thấy tốt hơn về bạn và về chính bản thân họ.

3. Tạo sự ngạc nhiên

Có ai lại không thích sự ngạc nhiên chứ? Một bó hoa bất ngờ gửi tặng mẹ, một món quà nhỏ nhưng được lựa chọn cẩn thận dành cho cô bạn thân, hoặc thậm chí là những cái ôm, những lời khen ngợi chân thành với mục đích tốt đẹp luôn là những cách đơn giản giúp bạn rạo ra sự khác biệt.

4. Truyền đạt và chia sẻ kỹ năng

Sự nghiệp của các giáo viên là truyền đạt kiến thức và kỹ năng tới học sinh của mình. Còn bạn, bạn không cần phải có chứng chỉ sư phạm để chia sẻ những gì mình biết. Mọi người đều có thể hưởng lợi từ những hoạt động học hành nho nhỏ; và bạn sẽ ngạc nhiên khi phát hiện ra những kỹ năng mà bạn có và có thể truyền đạt cho người khác. Hãy giúp một đồng nghiệp bằng cách chỉ cho anh ấy/cô ấy thấy cách sử dụng máy tính để làm việc gì đó giúp tiết kiệm thời gian; dạy cho người bảo vệ tòa nhà bạn ở/làm việc cách nói một vài câu tiếng Anh để anh ấy có thể giao tiếp với những người nước ngoài sống/làm việc trong tòa nhà; tổ chức một lớp học nấu ăn ngẫu hứng ngay trong ký túc xá bạn ở…Tất cả những điều này thực sự rất dễ chia sẻ và truyền đạt cho người khác.

5. Làm “người hùng”

Nghe có vẻ giống phim hành động? Tuy nhiên, trong tình huống này, chúng ta không nói đến việc cứu sống một con mèo khỏi một tòa nhà đang cháy hay cứu một đứa bé thoát khỏi chết đuối ở ao. Có rất nhiều thứ để làm và vô vàn cách để trở thành “người hùng”. Việc đầu tiên bạn có thể làm là học cách sơ cứu để giúp ai đó bị ngã trên đường. Bạn cũng có thể làm việc khuya hơn bình thường để giúp đồng nghiệp kịp hoàn thành công việc đúng hạn. Bạn cũng có thể giữ cửa mở hoặc mang giúp đồ đạc cho ai đó đang đi vào tòa nhà của bạn. Bạn có thể mua cho một người lang thang không nhà cửa một bát phở hoặc cho họ một phần đồ ăn của bạn. Hoặc bạn tình nguyện đến làm việc ở trung tâm từ thiện địa phương. Những điều này có vẻ không hề đáng gì đối với bạn nhưng nó thực sự sẽ biến bạn thành “người hùng” đối với một ai đó.

6. Lịch thiệp

Bạn có bao giờ để ý thấy tại sao rất nhiều người xung quanh mình lại có thái độ tức giận với cuộc sống? Nhiều người dường như đã quên mất những điều tế nhị và những nghi thức xã giao đơn giản của việc đối xử lịch sự với người khác. Từ cách chúng ta lái xe, cách chúng ta xô đẩy nhau khi xếp hàng, những mong muốn được sở hữu cái gì đó mà chẳng để làm gì, đến suy nghĩ rằng cuộc sống này nợ chúng ta điều gì đó, hoặc thậm chí là bỏ quên hết những cách cư xử phải phép….Cuộc sống của mọi người sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều nếu chúng ta chịu khó quan tâm hơn một chút đến cách cư xử lịch sự. Thực tế là bạn chẳng cần phải nỗ lực quá nhiều để giữ cửa mở giúp ai đó, nói “làm ơn” và “cảm ơn”, hay thể hiện sự biết ơn và quan tâm nho nhỏ của mình.

7. Sức mạnh của ngôn từ

Nói điều gì đó tốt đẹp về và với ai đó sẽ có ích và đáng giá hơn nhiều so với những chuyện ngồi lê đôi mách và tung tin đồn thất thiệt. Tin đồn có khả năng gây tổn thương, và nếu nó được truyền từ người này qua người kia thì còn có thể sai sự thật. Một trong những cách dễ chịu nhất để lan truyền hạnh phúc là chia sẻ những lời nói và suy nghĩ tích cực với những người xung quanh bạn. Hãy đảm bảo rằng suy nghĩ của bạn sẽ trở thành những hạt giống nhỏ của hạnh phúc thay vì những bụi rậm đau buồn đầy gai góc.

8. Hạnh phúc

Những tiếng cười giòn tan và những nụ cười mỉm dễ thương có khả năng lan truyền rất nhanh. Và hạnh phúc cũng thế. Nếu bản thân bạn luôn tươi cười và vui vẻ, bạn sẽ có cơ hội để làm những người xung quanh mình vui vẻ và hạnh phúc. Hãy đối xử tốt với bản thân, hãy làm những điều bạn yêu thích, hãy tận hưởng những gì bạn có và giúp hạnh phúc chạm tới cả những người xung quanh bạn.

Cả 8 điều này đều không hề đòi hỏi ở bạn quá nhiều cố gắng. Hãy nghĩ đến sự khác biệt mà bạn có thể tạo ra nếu bạn áp dụng một trong những cách này để lan tỏa hạnh phúc đến trái tim mọi người.

 

Nguồn:Internet

10:05 pm
June 19, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 9:18 pm – October 14, 2015 by khahan


Nghệ thuật sống để yêu đời nhiều hơn

10 nghệ thuật sống để mỗi người chúng ta cảm thấy yêu đời hơn.

1. Một niềm tin rằng bạn xứng đáng được hưởng hạnh phúc: 

Những con người hạnh phúc nhất đời luôn tin tưởng rằng, những điều tốt đẹp sẽ tìm đến họ bởi lẽ họ khôn ngoan và đáng được trân trọng, họ luôn tin trong rằng các nhân tố tự thân thường trực luôn nằm trong tầm kiểm soát của họ. Còn ngược lại, họ sẽ đổ hết mọi bực tức khó chịu của những sự cố bất như ý cho ngoại cảnh – một ngày xui xẻo hay một kỳ nghỉ tồi tệ chẳng hạn… 

2. Những bông hoa:

Bạn chẳng cần phải có được cho mình cả một bó tulip màu tím lộng lẫy đâu… Thậm chí cũng chẳng cần thiết phải là hoa tilip nữa, mà có thể là một bánh xà phòng với mùi hoa kim ngân thơm dịu. Hoặc cũng có thề là một cuộc trò chuyện thân mật với một bằng hữu bên những tách trà bạc hà cay ấm nóng. "Chính trong những niềm vui nho nhỏ hằng ngày, con người lại thường tìm được cho mình nhiều hạnh phúc hơn là nhũng món quà trời cho thật hậu hĩnh nhưng lại chẳng thường xuyên có được." 

3. Một sách lược không quá cầu toàn:

Bạn hãy làm tính cộng với những niềm vui của mình, hãy tự chủ rằng mình rất tuyệt vời – và chớ có vấn vương với những điều bất như ý. “Quá cầu toàn” là một từ rất dở trong thế giới của niềm hạnh phúc. 

4. Một tấm lòng nhân ái chân thật:

Việc thực hiện những hành xử tốt đẹp một cách có ý thức, theo như nghiên cứu của Lyubomirsky, sẽ làm gia tăng giá trị của niềm hạnh phúc, đặc biệt là khi những việc tốt ấy được hướng đến những người mà bạn quen biết, và những người thân quen của bạn có thể đáp trả lại cho bạn những giá trị cực kỳ hạnh phúc. 

5. Nói không với "nhiều tiền":

Đa số chúng ta vẫn thường mơ ước có được cuộc sống hạnh phúc lâu dài. Thế nhưng, theo một nghiên cứu chung của trường Đại học Dartmouth và trường Đại học Warwick ở Anh, việc kiếm được tiền bạc nhiều hơn còn lâu mới làm gia tăng mức độ hạnh phúc của bạn bằng việc có được một công việc như ý hay một tình yêu thật sự. Cho nên, bạn cần có một thái độ đúng múc về tiền bạc không quá phụ thuộc và cũng chẳng nên xem thường giá trị của nó, cộng thêm vào đấy bạn cần phải am hiểu và đánh giá cao những giá trị không thể mua được bằng tiền. 

6. Có được ai đó để yêu trong cuộc sống:

Sự cộng tác trong mối quan hệ vợ chồng sẽ mang đến cho bạn một cộng sự quý giá, một người có thể cùng bạn chia sẻ những nhiệm vụ, bổn phận cũng như những niềm vui và hạnh phúc trong cuộc đời này. 

7. Ba người bạn thân thiết:

Việc có được những mối quan hệ xã hội tốt đẹp là thành tố quan trọng nhất trong quan niệm về hạnh phúc cuộc đời. Chắc chắn bạn sẽ cảm thấy hài lòng dẫu chỉ với một người bạn tâm đầu ý hợp và sẽ ngập tràn niềm vui và hạnh phúc với cả một tá bạn thân, thế nhưng con số ba người bạn là lý tưởng nhất. Tại sao lại là 3… Là bởi, bạn cân một người bạn luôn kiên trì bền bỉ khiến bạn có được cảm giác bạn là người tuyệt vời, người thứ 2 luôn để cho bạn thực sự là chính mình và người thứ 3 luôn luôn và mãi mãi cho bạn biết được những điều gì là sự thực. 

8. Một giấc mơ đẹp:

Diener nhận xét: "Tất cả chúng ta đều cần có những mục tiêu trong cuộc sống, và nếu các mục tiêu ấy được xếp gần với tiềm lực và tài năng thực tế của chúng ta bao nhiêu thì chúng ta sẽ càng trở nên hạnh phúc bấy nhiêu”. Khi bạn là một người có chất giọng tốt thì mơ ước trở thành một ngôi sao nhạc Rock là hoàn toàn đáng khích lệ. Đối với Tara Toras – Whitehill, một nhiếp ảnh gia nổi tiếng ở New York cho biết, việc theo đuổi giấc mơ nghề nghiệp luôn mang lại cho cô cảm giác phập phồng bất an, mãi cho đến khi cô có được bằng chứng về tài năng của mình. Cô nhớ lại: "Khi ấy, tôi vừa từ Ấn Độ trở về. Sau khi làm công việc tráng rọi các bức ảnh, tôi bàng hoàng nhận ra rằng chúng chính là những tác phẩm tốt nhất của mình từ trước đến giờ. Tôi có cảm giác như mơ ước của tôi đã dần thành hiện thực. Những bức ảnh ấy đã cho phép tối biến giấc mơ thành sự thật trong tầm tay". 

9. Khả năng biết giả vờ cho đến khi hoá thành sự thật:

Bạn mơ ước mình sẽ dần trở nên hạnh phúc hơn… Tiến sĩ Rosenthal khuyên: "Hãy thử giả vờ có được điều ấy trong một thời gian, rồi bạn sẽ thực sự tạo ra những thói quen mới tốt đẹp. Nếu như bạn luôn chào đón mọi người với nụ cười nở trên môi, họ sẽ mỉm cười lại với bạn. Bạn hãy làm ra vẻ tự tin đi và bạn sẽ đáng được tôn trọng trước mắt mọi người. Niềm “hạnh phúc giả vờ” không phải là một sự tự phủ nhận. Nó sẽ điều chỉnh hành vi mà bạn bộ lộ ra thế giới bên ngoài, một môi trường có ảnh hưởng đến những nhũng gì sẽ trở lại với chính bạn. Chúng ta có khả năng lèo lái chính mình đến bên bờ hạnh phúc. Hãy luôn vận động hết sức mình hướng về phía trước, và thế giới sẽ thực sự trở nên một thiên đàng có thật. Bạn chính là “vị chủ nhân của từng giây phút làm nên cuộc đời mơ ước của bạn. 

10. Điều quan trọng hơn hết: hãy hưởng thụ hạnh phúc ngay bây giờ:

Bạn tự pha chế lấy thức uống cho mình trong niềm vui thú trò chuyện với bạn bè hay khi cảm nhận ánh nắng ấm áp của mặt trời đang rọi trên tấm lưng trần của mình. Vào những giây phút khì niềm vui kém rõ ràng hơn, bạn có thể tự mày mò kiểm tra xem trong thế giới này còn có niềm hạnh phúc nào mà mình có thể nắm bắt nữa hay không. Cần phải tận hưởng những gì mình có, hãy cư xử nhân ái với mọi người và hãy luôn lạc quan yêu đời trong từng ngày, từng ngày một. 

Phụ nữ online

3:42 pm
June 21, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 9:29 pm – October 14, 2015 by khahan


Hạnh phúc và khổ đau chênh nhau chỉ một câu nói

Một cặp trai gái đang lướt qua, hạnh phúc sau những cái vòng tay khá chặt, cô biết rồi họ cũng sẽ đến nơi anh và cô từng đến.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Sau hạnh phúc đó còn đau khổ không? Tự nhiên đôi mắt và sống mũi cô sưng đỏ, cái lạnh đầu đông lại khiến nó thêm tím ngắt nhưng không có một giọt nước nào rơi, cô thèm khóc trong vòng tay ai đó nhưng sự mạnh mẽ kiêu kỳ lại bắt cô giấu đi. Mệt mỏi và đau đớn. Cô nhớ anh!

Cô cũng không biết tình yêu của anh và cô bắt đầu từ đâu, và tại sao cô lại chọn anh sau bao nhiêu người đến trước đầy hấp dẫn và cuốn hút, có lẽ do chiều cao của anh có thể bù cho sự khiêm tốn của cô.

Gặp anh trong đám cưới của bạn, anh chẳng có ấn tượng gì ngoài chiều cao hơn mét tám, anh cho cô đi nhờ xe để đưa dâu vì cô không mang xe, anh cho cô mượn đỡ tấm lưng vạm vỡ của mình để che đôi tay cộc giữa cái nắng như đốt của miền bắc, cô không ngại khi ép tay vào lưng anh vì thực ra cô không để ý anh, anh không nói gì có lẽ anh biết cô cần một bóng râm. Cô xinh đẹp và tài năng, ai cũng nói vậy, cô – mẫu lý tưởng của bao nhiêu đàn ông, và với cô anh chẳng là gì cả.

Con đường đưa dâu xa mà chiếc xe cứ lặng im vì hai đứa, cô kiêu và anh cũng kiêu, mãi một đoạn dài cả hai mới bắt chuyện. Cô sợ nắng và anh rà xe từ từ vì muốn kiếm cho cô một cái áo khoác, kiếm không ra và cô lại thản nhiên lủi vào lưng anh mà không một chút cảm giác nhưng lạ một điều là cô mong con đường cứ dài mãi.

Anh giới thiệu mình làm nghề kinh doanh, cô thích nghề đó vì đó là con đường dễ thăng tiến, vào quán nước cô thấy anh đứng đắn, lịch sự, đàn ông, cũng hợp với cô, vậy là có bao nhiêu cái hợp, tự nhiên cô thấy vui. Rồi anh xin số và cô cũng lưu anh vào máy với cái tên “Tài xế”.

Cô quên ngay khuôn mặt anh tối đó nhưng không quên nhắn cho anh một tin ngắn ngủi “Cảm ơn anh về ngày hôm nay và về cái lưng của anh nữa”, cô đoán bên kia anh sẽ cười, và đúng thật, anh nhắn lại “Em đừng khách sáo vậy, hôm nay anh rất vui”, cô cười, nụ cười ấy giống những nụ cười khác khi trả lời đàn ông.

Một tuần im lặng, anh bất chợt gọi điện mời cà phê nhưng cô bận, rồi anh mời cô về nhà chơi, sẵn đi ngang nên cô ghé, ngôi nhà đẹp – cô thích thêm một điều đó nữa. Cô nghĩ nếu cô thích anh thì chắc chắn đó là duyên số của hai người.

Vậy mà duyên số thật! Cô cũng ngạc nhiên. Duyên số đến trong lúc cô đang ngồi trên xe anh nghe điện thoại, bàn tay anh nóng hổi khi nắm lấy tay cô, không một cảm giác nhưng cô để yên.

Thế đấy! Hạnh phúc hay khổ đau chênh vênh ở chỗ cô rút tay hay để yên vậy, sau này cô cứ tự hỏi “Nếu tôi rút tay thì có ngày hôm nay không?”

Công ty của anh ở xa nên thỉnh thoảng lắm anh mới về, anh nói chỉ cần có người chờ anh sẽ thích về hơn. Quen cô anh về thường xuyên, cô chợt thấy hạnh phúc trong những ngày chờ đợi ấy. Và cô yêu anh, cô chắc chắn đó là duyên số nên vội vàng đến với anh mà không suy tính.

Trở về trong căn phòng mà giờ đây với cô không còn là bình yên nữa, sợ không gian một mình trước kia vì nó làm cô nhớ anh, cô nhớ góc đó cô đã thường xuyên đứng nghe điện thoại của anh hỏi xem em làm gì? Đi chơi đâu không? Ăn gì chưa? Chỗ ngồi đó cô thích thú khi đọc tin nhắn anh hỏi làm mệt không em? Ăn uống vào em nhé! Cái gối ấy cô hạnh phúc tựa vào nó để trả lời anh “Em đau lưng, anh về đấm lưng cho em đi”… tất cả cứ hiện về dù có tắt bóng đến tối om cô vẫn thấy, ắt xì một cái là cô biết ngay anh đang nhắc, cô tính gọi nhưng đã nghe điện thoại reo, lâu lâu mới gặp nhau nên anh cứ hay tranh thủ những chốn riêng tư, riết rồi anh quên luôn lời hứa về nhà cô chơi, quên cho tới bây giờ – khi hai người hai lối.

Cô vẫn không bỏ cái thói kiêu kỳ, với mọi người cô luôn kiêu kỳ và mạnh mẽ, cô mạnh mẽ tới nỗi dù rất nhiều người muốn chinh phục nhưng cứ sợ, với anh cô cũng vậy dù trong tâm cảm cô muốn được che chở và bảo vệ hơn bất cứ ai, nhưng cuối cùng cái nhìn của một người nhìn đời quá chọn lựa như cô cũng cứ sai. Cô chấp nhận mình sai!

Người ta nói “ăn được rồi thì không cần phải chờ đợi nếm nữa”. Anh ra đi để lại cho cô một lời giải thích buồn cười nhất “Tuổi chúng ta không hợp, anh chưa muốn kết hôn và anh không muốn ngăn cản con đường em đến với người tốt”. Cô cười mà đôi mắt đỏ hoe, tốt là như thế nào? Anh đang tàn nhẫn mà cứ cố gắng nói lời cao thượng, hỏi lại vài câu tựa như “Sao anh quyết định nhanh vậy?”, “Anh đã đến với em thật lòng hay giả dối?”, hỏi nhưng câu trả lời của anh cô không còn muốn tin, rồi cô im lặng, tin nhắn cuối cùng cô gửi anh là tin cô rơi nhiều nước mắt nhất. “Thôi tùy anh! Em thua, em chấp nhận thua”.

Sau bao nhiêu năm lớn khôn, sau bao nhiêu con đường để chọn cô đã chọn con đường đi đến đau khổ nhanh nhất! Thế là hết! Hạnh phúc đổ vỡ hoàn toàn trong lúc cô đang hì hục xây.

Cô vẫn kiêu kỳ, vẫn xinh đẹp, vẫn vô tư nhưng tất cả chỉ còn là vỏ bọc. Cô sợ đi qua nơi anh đã nắm tay, sợ chạm phải nơi anh đã ôm cô thắm thiết, sợ nghĩ về nơi ấy – nơi cô đi lạc bước bên anh trong màn đêm, sợ dự đám cưới vì nó cho cô nhớ cái lưng ai đó vạm vỡ, sợ quá tình yêu của một người đàn ông, đơn giản thế ư? Hạnh phúc và đau khổ chênh nhau chỉ một câu nói.

Mạnh mẽ không nhắn thêm một tin nào, không gọi, không hỏi nhưng không thể kể hết được bao nhiêu lần cô cầm điện thoại bấm số anh, không đọc hết được những tin nhắn cô viết cho anh rồi lưu lại đó, cũng có một lần cô lỡ bấm vào phím “gửi” để rồi sau đó cô phải lấy tay đè lên ngực mình mà đi ngủ. Đau, cô không nghĩ lại đau như thế!

Mùa đông đến, cô sợ nhất là lạnh, cô nhớ cô đã từng nói với anh điều đó nhưng anh quên, cô lại phải mượn áo bông như những năm trước, nhưng hình như năm nay lạnh hơn. Cô lẳng lặng mua thêm cho mình một cái áo bông khác dày cộm.

Cô lao vào công việc, có thể nói cô thành đạt và điều đó lại khiến cô luôn xinh, trước cô luôn tự tin vì điều đó nhưng giờ thì không. Cô thèm cảm giác bình yên của trước đây, cô học cách đảm đang để bù đắp lỗi lầm của mình, cô học quên tất cả về quá khứ, điều đó với cô quá khó.

Anh gọi điện, bất chợt như lúc anh gọi mời cô cà phê trước đây, màn hình hiện lên hai chữ “tài xế” khiến tay cô run, nghe, không nghe, nghe, không nghe – cô tự nhủ, cuối cùng con tim vẫn thắng lý trí, “Anh mệt quá! Em đến đây đi”, cô biết nơi anh gọi cô đến, anh say và cảm thấy mệt mỏi. Khi yêu người ta có thể tha thứ tất cả kể cả nỗi đau anh từng mang đến. Cô lao đi và quên mất sự kiêu kỳ mạnh mẽ của mình.

Giờ thì cô sợ, sợ phải quên anh, quên hơi ấm của anh, cô bật đèn sáng trưng để kỷ niệm với anh lại ùa về nhưng vô nghĩa, tin nhắn và cuộc gọi của anh cứ ì ạch đó không cảm xúc, sao thế? Trở về từ lần gặp anh đó cô khác hẳn, cô đổi tên anh thay cho chữ “tài xế” trong điện thoại, cô nhắn tin “Đó là lần cuối cùng em ở bên anh, em không cảm ơn vì anh đã đến nhưng em cảm ơn vì anh đã cho em hiểu cách nhìn một người đàn ông. Yêu anh hạnh phúc và đau đớn đi song song, đó cũng là một lần trải nghiệm trong cuộc sống. Em đã thật sự không còn yêu anh nữa, chính nỗi đau anh đem lại đã giết chết tình yêu em dành cho anh. Sau này đừng ép ai đó phải đi tới đường cùng như thế nữa, xin lỗi vì lần cuối cùng ở bên anh mà em lại không thật lòng. Lần cuối cùng em gọi anh là “tài xế”, hạnh phúc và thành công anh nhé!”.

Cô cười, hóa ra mọi thứ cũng đơn giản chứ đâu quá khó, cô hiểu thêm một kinh nghiệm nữa là “phải đối mặt chứ đừng chạy trốn”.

Trở về căn phòng bình yên, cô không biết nói là yêu hay ghét cảm giác đó nhưng cô muốn sống hết mình trước khi có một cơn bão tình đi qua. Giờ thì cái nhìn của cô về một người đàn ông không quá tiêu chuẩn, miễn là người ấy đến với mình không vì mục đích. Cô sẽ chờ!

Phụ nữ online


3:48 pm
June 21, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 9:31 pm – October 14, 2015 by khahan


Hãy học cách mỉm cười với cuộc sống

Cuộc sống này đôi khi có những nỗi đau chẳng thể gọi thành tên, có những điều mà lý trí chẳng giải thích nổi và trái tim thì cứ tự ý quyết định…

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Dạo này tớ thấy cậu gầy đi nhiều, dù cậu vẫn tươi cười và nói huyên thuyên, nhưng tớ cảm nhận rằng cậu đang có tâm sự, chẳng qua cậu đang cố ép mình vui trước mặt mọi người thôi.

Có lẽ cậu sợ mọi người biết cậu đang buồn phải không? Cậu không muốn ai thương hại mình! Đừng che giấu những nỗi buồn của mình bằng những cảm xúc không có thật!

Cậu, dạo này mất ngủ triền miên, đêm online rất khuya ngồi trước máy mà chẳng biết phải làm gì, cứ nhìn như thế, cứ gõ những dòng vô nghĩa trong bản word và xóa đi lúc nào chẳng hay.

Cậu mở máy như một thói quen và cứ nhìn chăm chăm vào màn hình. Cậu mong tìm được một người bạn cũng online khuya như cậu, mong tìm được một ai đó để tâm sự, một chút thôi, nhưng dường như cậu đang thất vọng?

Cậu biết đấy,có đôi lúc nhìn sang bên cạnh, cậu chẳng thể tìm thấy ai. Có đôi lúc cậu cần một người để lắng nghe, nhưng đâu phải mọi việc lúc nào cũng suôn sẻ.

Tớ đã nghe đâu đó một câu nói “những người hay cười là những người dễ buồn nhất” cậu hay cười, nụ cười của cậu làm nhiều người vui lây, lúc ấy cậu rạng rỡ và xinh đẹp hơn bao giờ hết nhưng có đôi lúc tớ… mong nhìn thấy những giọt nước mắt của cậu, tớ muốn nhìn thấy cậu được chính là mình – một trái tim yếu đuối luôn cần được sẻ chia.

Xin cậu đừng sợ người khác thấy mình gục ngã mà cố làm ra vẻ như mình đang mạnh mẽ và đừng cố lao vào một việc gì đấy, miệt mài, say mê như để thời gian trôi qua thật nhanh, để cậu quên đi một chuyện gì đó không vui đến khi mệt nhoài.

Đã làm người ai cũng vậy thôi, ai cũng có lúc yếu đuối và mệt mỏi. Quan trọng là cậu phải biết đối mặt với bản thân mình cậu hãy khóc khi nào cậu muốn, đừng ngại người khác cười mình, cậu hãy khóc vì bản thân mình!

Nhiều khi cậu tự hành hạ bản thân mình. Tớ biết khi ấy cậu thực sự bối rối. Tớ cũng hiểu khi ấy cậu thấy rất mệt mỏi và bốc đồng, tớ sợ mỗi lúc cậu buồn, nỗi buồn của cậu quá lớn, thì cậu sẵn sàng làm những việc tồi tệ nhất có thể. Chỉ trong lúc đó mà thôi. Nhưng … xin cậu hãy nghe tớ. Không ai thương cậu bằng chính bản thân mình đâu … là cậu mà thôi!

Cuộc sống này đôi khi có những nỗi đau chẳng thể gọi thành tên, có những điều mà lý trí chẳng giải thích nổi và trái tim thì cứ tự ý quyết định.

Vì thế mà, hãy cứ yêu thương, hãy cứ ước mơ, hãy cứ là chính bản thân mình, hãy buông tay khi không thể níu giữ, hãy cứ khóc đi nếu như sức chịu đựng vượt qua giới hạn của bản thân và ngủ một giấc thật dài thật sâu để những nỗi buồn sẽ trôi vào quên lãng… Hãy học cách mỉm cười với cuộc sống!

Quay trở về với cậu của ngày hôm qua, tươi vui, trong sáng và đầy sức sống của cô gái tuổi đôi mươi nhé, được không?…

Phụ nữ online


4:18 pm
June 21, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 9:34 pm – October 14, 2015 by khahan


Không bao giờ quá muộn để thực hiện ước mơ

Bạn phải có một mơ ước cho mình. Khi không còn ước mơ nữa, khi ấy là bạn đã chết.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Ngày đầu tiên ở trường, sau khi giáo sư giới thiệu về bản thân, ông đã đố chúng tôi xem trong lớp có gì khác lạ. Tôi đứng lên và nhìn xung quanh thì bỗng có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai. Tôi quay lại và thấy một cụ già nhỏ bé, nhăn nheo đang mỉm cười – một nụ cười bừng sáng.

Bà nói: “Chào cậu, tôi tên là Rose. Tôi tám mươi bảy tuổi. Tôi bắt tay cậu một cái được không?”. Tôi cười to và vui vẻ đáp lại: “Dĩ nhiên rồi!”, và thế là bà cụ bắt tay tôi một cái thật chặt.

- Sao bà lại đi học vào cái tuổi còn quá ‘ngây thơ’ này? – tôi đùa.

Bà cũng đùa lại:

- Tôi tới đây tìm một người chồng giàu có, làm đám cưới, có thêm vài đứa nhóc, rồi nghỉ hưu và đi du lịch.

“Ối, bà hài hước thật!”, tôi thực sự tò mò muốn biết cái gì đã thúc đẩy bà cụ thử sức vào cái tuổi này.

- Tôi luôn mơ ước được đi học đại học, và bây giờ thì tôi được đi học đây! – bà cụ nói.

Sau buổi học, chúng tôi đi về hội quán sinh viên để làm một ly socola nóng. Tôi và bà đã trở thành bạn ngay sau đó, và chỉ sau ba tháng chúng tôi đã cùng nhau tan lớp, tiếp đó là những câu chuyện không bao giờ dứt. Tôi luôn thích thú lắng nghe “cỗ máy thời gian” này, nghe bà chia sẻ những kinh nghiệm và những triết lý thâm thúy về cuộc đời.

Trong năm đó bà Rose đã trở thành biểu tượng của trường tôi. Bà kết bạn ở bất cứ nơi nào bà đến chơi. Bà thích ăn mặc lịch sự trước mọi người. Cuối học kỳ, chúng tôi mời bà Rose đến nói chuyện trong một bữa tiệc của đội bóng, và tôi không bao giờ quên được những gì bà đã nói với chúng tôi. Bà trang trọng bước lên bục, mỉm cười và nói:

“Chúng ta không nên ngừng hoạt động. Có bốn bí quyết để có được tuổi trẻ, hạnh phúc và thành công. Đó là:

- Bạn phải cười và tìm thấy một chuyện vui, hài hước mỗi ngày.

- Bạn phải có một mơ ước riêng cho mình. Khi không còn ước mơ nữa, khi ấy là bạn đã chết. Có bao nhiêu người quanh chúng ta, tuy đi đi lại lại đó mà không biết mình đã chết.

- Có một sự khác biệt lớn giữa già đi và trưởng thành. Nếu bạn 19 tuổi và nằm trọn trên giường một năm, không có được bất cứ sự cống hiến nào cho cuộc đời, bạn sẽ già đi thành người 20. Ai rồi cũng phải trải qua điều này, thậm chí không cần tài năng và danh vọng gì bạn cũng sẽ già đi trong nay mai. Trong khi đó, nếu biết tìm ra những cơ hội để trải nghiệm và hoàn thiện, bạn sẽ không bị già đi mà sẽ còn trưởng thành hơn rất nhiều.

- Cuối cùng, đó là không hối tiếc. Bọn lớn tuổi chúng tôi thường không tiếc những gì mình đã làm, mà chúng tôi chỉ tiếc những gì mình chưa làm. Chỉ những người còn mang hối tiếc mới là người sợ chết”.

Bà kết thúc bằng cách hát cho chúng tôi nghe bài “Đóa hồng”. Bà “thách” bọn tôi học thuộc lời ca và sống như lời bài hát đó.

Vào một ngày cuối năm, trước lễ tốt nghiệp chừng một tuần, bà Rose ra đi thanh thản sau một giấc ngủ dài. Hơn hai nghìn sinh viên của trường đã đến dự lễ tang của bà – người bạn đồng môn đã dạy cho chúng tôi bài học: không bao giờ là quá trễ để thực hiện điều mình ao ước.

Phụ nữ online


4:27 pm
June 21, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 9:36 pm – October 14, 2015 by khahan


10 cách giúp bạn thoát khỏi nỗi buồn

Bạn đang buồn chán đến mức không thiết tha với nhịp sống sôi động? Bạn đang vùi mình gặm nhấm nỗi buồn? Những cách sau sẽ giúp bạn sớm thoát khỏi tâm trạng đáng chán đó.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

1. Gọi cho một người bạn

Cầm lấy điện thoại và gọi cho một ai đó. Một người mà bạn tin cậy để có thể chia sẻ mọi nỗi vui buồn. Hãy khóc – nếu bạn không cầm được nước mắt. Chỉ cần có thể chia sẻ nỗi lòng mình với một ai đó là bạn đã thấy mình vơi được một nửa nỗi buồn.

2. Đi dạo

Hít thở không khí trong lành ở công viên là một cách lấy lại tinh thần hiệu quả. Hãy đi dạo, không nỗ lực như khi bạn tập thể dục mà chỉ đơn giản là ra khỏi giường và chuyển động, bạn sẽ thấy lòng mình thư thái.

3. Hãy tha thứ cho bản thân

Hãy viết những chuyện gì bạn cảm thấy mình đã làm thật xuẩn ngốc, điên rồ trong quá khứ, viết tất cả những sai lầm của mình và cho chúng trôi đi. Tha thứ cho bản thân để bạn có thể thanh thản tập trung cho cuộc sống tươi đẹp trước mắt và không quẩn quanh với những dằn vặt trong quá khứ.

4. Tắm

Một khoảnh khắc riêng tư, yên tĩnh trong phòng tắm sẽ giúp bạn thư thái và yêu đời hơn.

5. Dọn dẹp

Căn nhà bề bộn sẽ càng làm cho bạn cảm thấy cuộc sống mệt mỏi hơn. Hãy bắt tay vào dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng, hoặc đơn giản chỉ là sắp xếp lại phòng. Bạn sẽ thấy “nhẹ” mắt hơn và tâm hồn cũng trở nên dịu dàng hơn.

6. Hãy đặt và cố gắng hoàn tất những mục tiêu nhỏ

Cuộc sống tất bật sẽ khiến bạn cảm thấy stress vì công việc luôn bận rộn mỗi ngày. Hãy đặt ra cho mình những mục tiêu đơn giản như sẽ dọn dẹp nhà tuần hai lần, hay cố gắng tham gia khóa khiêu vũ một lần mỗi tuần. Bạn sẽ thấy vui vẻ yêu đời khi mình hoàn thành những mục tiêu kia.

7. Cười lớn

Hãy đọc truyện cười, xem phim hài, và cười lên thật sảng khoái. Nụ cười là liều doping mạnh giúp bạn lấy lại sự lạc quan trong cuộc sống.

8. Nghe nhạc

Nghe những bản nhạc yêu thích và nhảy theo điệu nhạc, hát to lên nếu bạn muốn. Âm nhạc hàn gắn và thấu cảm những nỗi buồn trong bạn, khiến nỗi buồn trong lòng bạn tan biến dần.

9. Đọc sách

Chìm đắm vào một cuốn sách hay như Đèn không hắt bóng hay Ruồi Trâu, khóc cười cùng nhân vật sẽ giúp bạn thoát ra tâm trạng u ám đang đeo bám.

10. Hãy nhớ rằng ngày mai là một ngày mới

Những gì đem đến cho bạn những nỗi muộn phiền ngày hôm nay sẽ là một động lực mang đến những điều tốt đẹp cho bạn vào ngày mai. Khi mặt trời thức giấc bạn sẽ thấy một con đường mới để bước đi và vươn tới những điều tốt đẹp.

Phụ nữ online


4:08 pm
June 27, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 9:42 pm – October 14, 2015 by khahan


Nặng tình

Nghe tin anh qua đời vì bệnh nặng từ bên kia đại dương, chị bần thần cả buổi sáng. Ký ức về anh theo nhau thức dậy tràn ngập tâm trí chị. Người nhà anh kể, trước khi nhắm mắt, anh cứ gọi tên, đòi được gặp chị.

 

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Chị nghe mà ứa nước mắt. Giá như hai người không cách nhau đến nửa vòng trái đất, chị sẽ giúp anh hoàn thành ước nguyện cuối cùng ấy…

Anh chị quen nhau từ thời sinh viên. Anh đã không ngừng theo đuổi chị suốt từ đó đến nay. Chị chỉ quý anh mà không yêu nên khước từ tình cảm của anh. Anh vồn vã, chị lạnh lùng. Anh nồng nàn, chị băng giá. Ngày nhận được suất học bổng du học, anh tìm gặp chị hỏi: “Nếu em không muốn, anh sẽ không đi”. Nhưng, chị hờ hững: “Anh đi hay không, chẳng liên quan đến em”. Vậy là, anh lặng lẽ làm thủ tục xuất cảnh…

Trước ngày lên đường, anh tặng chị một quyển sách chi chít những gạch bằng mực đỏ. Chị không quan tâm. Sau này, đứa bạn cùng phòng mượn đọc, tỉ mẩn ngồi ghép lại những chữ được gạch mới phát hiện ra bức thư anh kín đáo gửi cho chị. Chị ngạc nhiên, bất ngờ trước hành động lãng mạn đó của anh nhưng xúc động cũng qua nhanh vì lúc đó chị đã có người yêu…

Ngỡ rằng, cuộc sống nơi xứ người sẽ làm anh nguôi ngoai hình bóng chị nhưng việc đầu tiên anh làm khi về nước là đến tìm chị. Vừa thấy anh, chị hồ hởi thông báo: “Em làm đám hỏi rồi, anh à”. Túi quà trên tay anh rơi xuống đất, anh đứng lặng người rồi mỉm cười nói: “Ba mươi chưa phải là Tết, anh chưa thể mất em”. Thật sự, chị chỉ muốn anh quên mình đi để tìm kiếm một tình yêu khác. Những lá thư anh gửi, chị nhận được hết nhưng lặng lẽ đốt, không trả lời. Chị không muốn gieo cho anh thêm chút hy vọng nào.

Về nước, anh công tác ở trường đại học cũ, đều đặn thăm chị mỗi tuần. Ngày cưới, chị không báo cho anh vì sợ anh buồn. Nghe đâu, lúc biết tin, anh đùng đùng bỏ việc, nói sẽ bỏ xứ mà đi. Từ đó, anh không gặp chị nữa. Mãi đến khi đứa con đầu lòng của chị chào đời, anh mới tìm đến thăm.

Bồng thằng bé trên tay, anh nhìn chăm chăm rồi thở dài: “Giờ anh mới tin là anh đã mất em thật rồi”. Sau đó, anh ra nước ngoài định cư, thỉnh thoảng về nước đều đến thăm gia đình chị. Dần dần, chị nhận ra, giữa hai người dù không có tình nhưng vẫn có nghĩa. Chị động viên anh lấy vợ, anh lắc đầu: “Anh chỉ yêu mình em thôi”. Chị nghe vậy, chẳng dám nói thêm gì nữa, sợ chạm vào vết thương của anh. Anh ngỏ ý muốn đỡ đầu con trai của chị.

Gần đây, anh còn nói với chị, anh thấy mãn nguyện vì được theo sát chị trên đường đời, nhìn chị hạnh phúc anh cũng ấm lòng. Chị đùa: “Mình già rồi, anh nhắc chuyện cũ làm gì, bạn bè vui vẻ với nhau là được rồi”. Nào ngờ, cuộc nói chuyện đó lại là lần cuối cùng chị được nghe anh nói…

Trái tim anh vẫn còn yêu chị tha thiết cho đến khi ngừng đập. Chị khóc. Có lẽ, người ta khổ cũng vì “nặng tình”…

Phụ nữ online

4:24 pm
June 27, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 8:41 pm – October 15, 2015 by khahan


Duyên muộn

Có lẽ đám cưới của mình là một đám cưới thuộc hàng… “hiếm”. Từ ngày quyết định “bầu bạn” với mình cho đến ngày cưới, tôi vừa hồi hộp lại vừa lo lắng.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Ước mơ một lần được lên xe hoa nay đã thành hiện thực, dù muộn. Và cũng vì rất muộn mà tôi cảm thấy không giống ai nên lo ngại đủ điều. Tôi đã từng nghe mọi người bàn ra, rằng đã ở vậy đến giờ sao không ráng cho đến cùng. Sung sướng không muốn lại muốn rước khổ vào thân? Rằng độ tuổi này là tuổi của trăm thứ… bệnh!

Tôi cũng từng một thời tuổi xuân, với những mong ước về một gia đình có người đàn ông mà mình yêu thương, có những đứa trẻ ríu rít gọi mình là mẹ. Nhưng tôi cũng là một người mải mê với công việc, ngoảnh đi ngoảnh lại tuổi xuân đã vùn vụt trôi nhanh, kéo tôi ra khỏi những ước mơ rất đỗi bình thường của một người phụ nữ. Tưởng số phận đã an bài, tôi tìm vui trong công việc, bạn bè, người thân… Nào ngờ tôi gặp mình, người đàn ông góa vợ đã ở vậy suốt nhiều năm nuôi dạy các con khôn lớn, trưởng thành. Tôi thực sự cảm động và khâm phục tấm lòng của một người cha. Rồi chúng ta như hai người bạn tâm đầu ý hợp cùng nhau chia sẻ những vui buồn của cuộc sống, càng ngày càng cảm thấy thân thiết và cần nhau hơn. Chúng ta gặp nhau như duyên trời định. Duyên đến đúng lúc tôi vừa nghỉ hưu, nhàn nhã. Duyên đến đúng lúc mình đã hoàn thành nghĩa vụ nuôi dạy đàn con trưởng thành và đều đã có gia đình riêng hạnh phúc. Chúng ta đến với nhau khi cảm thấy cần nhau nhất, và yên tâm về những trách nhiệm của riêng mình.

Quả thật đám cưới của mình rất “đặc biệt”. Đám cưới có các con trai gái, dâu rể cùng đứng ra tổ chức, lo toan. Con gái còn háo hức đưa “má nhỏ” đi làm đẹp, chọn áo. Một đám cưới giản dị nhưng cũng rất trang trọng, có đủ lễ nghi. Có bạn bè, người thân đến chung vui. Các cháu nội ngoại tung tăng váy áo, ríu rít như bầy chim non. Chúng còn khen cô dâu, chú rể hôm nay thật đẹp! Tôi thực sự hạnh phúc và cảm động. Tôi đã có một gia đình ấm áp sau bao năm sống một mình.

Phan Vy

4:34 pm
June 27, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 8:44 pm – October 15, 2015 by khahan


Vết thương không lành

Gia đình chị tôi ở quê, nghèo khó. Tôi đưa con gái lớn của chị lên Sài Gòn cho học nghề. Chồng tôi cũng rất thương cháu, hai dượng cháu vẫn thường trò chuyện vui vẻ.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Một bữa, tôi đi công tác xa. Nửa đêm, chồng tôi gọi điện giọng hốt hoảng: “Cháu bị đau bụng, đang nằm viện, em về ngay đi”. Đang ở miền Tây, tôi thuê xe đi suốt đêm mới về đến Sài Gòn. Ở phòng cấp cứu, người ta bảo đã chuyển cháu qua khoa sản. Tôi hoang mang, cháu bị đau bụng, sao lại nằm ở khoa sản. Thấy tôi ngơ ngác, cô y tá giải thích: “Cháu chị bị hiếp dâm, rách vùng cùng đồ. Cháu khai thủ phạm là chồng của chị”. Tôi nghe như sét đánh bên tai.

Suốt mấy ngày tôi không đủ can đảm đối diện với cháu. Nó khóc suốt và hoảng loạn. Nghe tiếng cháu khóc, nước mắt tôi cũng tuôn theo. Chồng tôi không phải là hạng trăng hoa, tôi không ngờ xảy ra cớ sự này. Khi về nhà, chồng quỳ sụp xuống xin tôi tha thứ. Anh bảo tại hôm đó uống say quá, mất hết lý trí. Giờ tôi xử lý thế nào anh cũng chấp nhận. Thậm chí tôi đuổi, anh sẽ ra đi. Tôi câm lặng ngồi sững trên ghế, đau đớn đến mức không còn nước mắt và lời lẽ để khóc lóc và trút giận. Anh gây ra cớ sự này, người gánh chịu là tôi, giải quyết hậu quả cũng là tôi. Lại còn đứa cháu, phải làm sao để cháu có thể sống bình yên như trước. Với chị tôi và ba má, tôi phải nói sao với họ… Trong lòng tôi lúc đó, như có tảng đá ngàn cân đang đè xuống, nghiến dần từng thớ thịt…

Kể từ đó, nhà tôi tắt hẳn tiếng cười. Đi làm về, tôi lầm lũi chăm sóc hai con rồi vào phòng đóng chặt cửa. Chồng tôi không chịu nổi, dọn đến ngủ ở cơ quan. Mấy tháng sau, anh quay về cầu xin tôi tha thứ.

Sau một thời gian, cháu tôi bình tâm trở lại. Tôi gom hết vốn liếng mở cửa hàng quần áo cho cháu bán. Tôi biết, tôi làm bao nhiêu chuyện cũng không thể bù đắp được những tổn thất mà cháu đã gánh chịu.

Hơn một năm sau, chồng tôi mới dám vào phòng. Những lúc vợ chồng gần gũi, trong đầu tôi bỗng hiện khuôn mặt đẫm nước mắt của cháu. Trong vô thức, tôi điên cuồng cào cấu chồng, xô bật ra. Anh gục xuống, bờ vai run bần bật. Đôi khi chính anh cũng không vượt qua được ám ảnh cũ. Đang ôm tôi, anh chợt dừng lại, tắt lịm mọi cảm xúc…

Hiện tại, cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ còn cái vỏ, còn tương lai, không thể nói trước điều gì. Tôi ao ước: giá như điều tồi tệ này chỉ là cơn ác mộng, và nó sẽ tan biến khi tôi thức giấc.

Ngọc Linh

4:41 pm
June 27, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 8:49 pm – October 15, 2015 by khahan


Trước ngưỡng xuân tàn

Nhiều khi nằm nghe tiếng thở dài của đêm, ta tự huyễn hoặc mình tuổi xuân vẫn còn mơn mởn và căng tràn, để khi tấm rèm ban mai vừa kéo mở, lại ngỡ ngàng nhận ra chẳng tài nào vô tư nổi.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Ta đã từng là thiếu nữ xinh tươi khiến bao chàng ôm giấc mộng si mê, đắm đuối. Ta nghênh ngang giữa cuộc đời chẳng buồn tơ vương một bóng hình, bởi ta vẫn nghĩ mình còn xuân chán. Giờ đây qua tuổi 30, ta trở về với cô đơn một cõi, nuối tiếc thuở xưa chẳng sống hết mình. Giá như ngày ấy, ta biết giữ anh trong vòng tay, lựa chọn thứ hạnh phúc bình dị của một mái ấm thì có lẽ hôm nay, sau bao nhiêu năm gạt đi mảnh tình ấy để nuôi ước mộng làm diễn viên điện ảnh, ta đã không vò võ chờ bình minh…

Chiều về quê cũ, nhìn bãi bồi bên kia sông với cây đa đầu làng, bao nhiêu năm chẳng thấy đổi thay. Ngày xưa ta là con bé sạm đen, gầy nhem, tóc vàng hoe vì gió nắng, vẫn thường hồn nhiên cùng chúng bạn bịt mắt bắt dê quanh gốc đa già. Hình như ta cứ mải mê đổ lỗi cho thời gian làm đục mờ đôi mắt, đã chẳng bao giờ ngẫm ta đã tự đặt mình vào vòng đổi thay của cuộc đời. Thời gian có khi nào ép uổng ta phải chạy theo phù hoa và cám dỗ? Bởi chính ta muốn “lột xác” ra khỏi gốc gác nhà quê ôm theo giấc mộng làm người thành phố. Giờ đây tóc nâu xoăn tít, son đỏ, guốc nhọn, tìm đâu thuở tự do bay nhảy dồn đuổi một chú chuồn chuồn kim bên cầu ao ngày nắng? Ta thèm được úp mặt vào nước giếng làng trong mát, thèm được gội đầu bằng bồ kết nướng thơm thơm, và thèm được hít hà mùi hương của một bông dành dành tinh khôi trắng. Đứng trước ngưỡng tàn phai xuân sắc, mới hoảng hốt nhận ra mọi thứ sao vời xa quá đỗi. Bỗng muốn ngả lưng vào triền đê mát rượi, chỉ để ngủ một giấc trưa mà đôi khi ta đành phải tự ru mình.

Về quê cũ, gặp lại mảnh tình xưa, ta còn nợ họ một lời xin lỗi, dùng dằng hoài không nói ra được. Ta muốn giũ bỏ vai diễn cuộc đời để một lần trở về sống thật với con tim. Thị thành mỏi mệt với những guồng quay hối hả khiến ta muốn lánh về cõi xưa tìm cái trong ngần, thanh khiết của ta một thời chốn ấy, nơi mà có lúc ta đã nỡ quên…

Phụ nữ online

4:45 pm
June 27, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 8:52 pm – October 15, 2015 by khahan


20 năm sau

Giọng Thúy thảng thốt qua điện thoại: “Quân đã mất rồi – tối hôm qua, vì một cơn đột quỵ…”. Em bàng hoàng, đánh rơi điện thoại. Chỉ mới mấy ngày trước, anh và em còn trò chuyện với nhau – những cuộc nói chuyện không đầu không đuôi qua điện thoại.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

20 năm về trước, chúng ta đã yêu nhau – mê cuồng và đắm đuối như bao nhiêu đôi trên cõi đời này. Cứ tưởng là sẽ mãi mãi bên nhau, sẽ nên vợ nên chồng và có những đứa con ngoan… Nhưng cuộc đời không như mơ, sự cay nghiệt đến cực đoan và cái tôi quá lớn của anh đã khiến tình cảm chúng ta đổ vỡ. Mình chia tay trong ngậm ngùi, cay đắng và lòng đầy tổn thương.

Cuộc đời cứ trôi. Anh cưới vợ, sinh hai đứa con. Em cũng lấy chồng. Chúng ta không gặp nhau nữa, chỉ thi thoảng loáng thoáng nghe tin về nhau qua bạn bè thân quen. Anh biết là em có một gia đình yên ấm. Em cũng biết là anh liên tục trượt dài hết mối tình này đến mối tình khác bên ngoài gia đình.

Cách đây hai tháng – nghĩa là sau gần 20 năm không gặp nhau, bỗng dưng anh chủ động liên lạc với em. Cuộc điện thoại đầu tiên: “…Tự dưng anh nhớ những ngày chúng ta bên nhau. Tự dưng anh muốn nói chuyện với em…”. Cuộc điện thoại thứ nhì: “Sao chúng ta không thử gặp nhau một lần nhỉ? Anh không hình dung nổi bây giờ trông em như thế nào, có còn giống ngày xưa…”. Cuộc điện thoại thứ ba: “Ta gặp nhau em nhé. Anh muốn nhìn thấy em. Chỉ đơn giản vậy thôi…”… Em tiếp nhận những cuộc điện thoại của anh, trò chuyện bâng quơ, nhưng luôn từ chối yêu cầu “gặp mặt”. Em không biết điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta gặp nhau. Em không muốn khuấy động cái quá khứ đã ngủ yên. Em không đủ tĩnh tâm để gặp anh…

Bây giờ thì anh đã ra đi. Tất cả đã thật sự khép lại. Em tìm đọc lại những bài thơ cũ của anh trong cuốn sổ tay màu đen. Nhiều bài thơ tình và một bài thơ về cái chết. Nỗi đau rưng rưng trong em. Ngày mai là đám tang anh – có bao nhiêu người từng yêu anh sẽ tìm đến thắp hương?

Phụ nữ online

10:54 am
June 28, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 8:57 pm – October 15, 2015 by khahan


Nước mắt chảy ngược

Nghe lời thú nhận của em gái, chị quay mặt bước khỏi nhà, không hề ngoảnh lại. Sau lưng, em gái chị đang ôm chặt lấy mẹ khóc vật vã. Dẫu có nằm mơ chị cũng không tưởng tượng được là mình lại rơi vào một hoàn cảnh bi đát như vậy. Giờ chị biết thương ai, hận ai?

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Sáng nay, chị vừa mở cửa hàng thì mẹ chị gọi điện bảo chị qua nhà có chuyện gấp, đang có Thu – em gái chị đợi. Nghe vậy, chị tất tả đi ngay. Thu vừa lấy chồng gần hai tháng, không hiểu có chuyện gì mà vượt cả trăm cây số về nhà lúc này. Vào đến nhà, thấy em gái nằm khóc trên giường, còn mẹ thất thần ngồi bên cạnh, chị đoán đã xảy ra chuyện chẳng lành.

Mẹ chị kể, Thu về đến nhà rạng sáng nay, bà thông gia thì vừa gọi điện mắng vốn mẹ chị không biết dạy con, đòi trả con dâu. Mẹ chị hỏi ra mới biết, Thu mang bầu với người khác trước khi lấy chồng. Mẹ chồng Thu nghi ngờ nên đưa đi khám, phát hiện cái thai đã gần ba tháng, trong khi vợ chồng Thu quen nhau rồi cưới hỏi chưa tròn hai tháng, nên bà đuổi Thu khỏi nhà. Mẹ gọi chị về để tìm cách giải quyết vì chồng Thu vốn là người quen của chồng chị…

Nhà chỉ có hai chị em, bố mất sớm, nên chị rất thương em gái. Dù lấy chồng rồi chị vẫn chăm lo cho mẹ và em chu đáo. Cách đây mấy tháng, Thu học ra trường, chưa có việc làm nên chị nhờ em lên trông coi cửa hàng giùm và phụ chăm sóc các cháu. Chồng chị làm lái xe, hiếm khi ở nhà, mình chị xoay xở không hết việc. Từ ngày có Thu phụ, chị yên tâm và đỡ lo lắng hơn mỗi khi phải lên Hà Nội lấy hàng mấy ngày liền. Chồng chị cũng vui vẻ, không phản ứng gì với chuyện em vợ lên ở chung nhà. Có đợt anh về nhà thì chị đang đi lấy hàng nhưng anh chẳng giục chị về ngay như mọi lần.

Cách đây chưa đầy ba tháng, Thu về báo với mẹ sẽ lấy chồng. Chồng sắp cưới của Thu do anh rể giới thiệu. Thu nói, dù mới gặp nhau nhưng thấy hợp nên cưới luôn. Nhìn em rể không được nhanh nhẹn, chị thấy lo nhưng chồng chị bảo: “Dì Thu thương người ta, vả lại, nhà cậu ấy giàu, sẽ lo được cho dì ấy, em cứ yên tâm”. Nghe chồng nói vậy, chị cũng tạm an lòng. Ngày cưới, nhìn em gái ủ rũ, khóc sướt mướt, mẹ và chị đều buồn nhưng cứ nghĩ Thu khóc vì lấy chồng xa, tủi thân…

Nghe mẹ kể xong, chị lặng người nhưng vẫn cố bình tĩnh an ủi em gái, bảo em cứ nói thật đã mang thai với ai để chị tìm cách giải quyết. Thu vừa nói xong, chị choáng váng như sét đánh ngang tai – Thu thú thật đã mang thai với chồng chị. Hóa ra, những lần chị vắng nhà đã tạo cơ hội cho chồng và em gái chị gần gũi nhau. Khi biết Thu có thai, chồng chị liền tìm một người đàn ông không bình thường, lại ở xa, tổ chức cưới em để hợp thức hóa. Thu vốn đã luôn mang mặc cảm có tội với chị, lại nghe anh rể dọa dẫm đủ điều nên đành nhắm mắt đưa chân, không dám hé nửa lời…

Mẹ chị nghe chuyện đã ngã quỵ, em gái ôm mẹ khóc lóc thảm thiết nhưng chị vẫn bỏ đi khỏi nhà. Mặt chị đanh lại, không còn cảm xúc. Chị muốn khóc lắm nhưng không thể. Có lẽ, nước mắt của chị đã chảy ngược vào tận sâu trong lòng…

Phụ nữ online

2:50 pm
July 21, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 8:59 pm – October 15, 2015 by khahan


Những giấc mơ tình cũ…

Thỉnh thoảng, anh vẫn gọi tên một người nào đó trong mơ. Em cố lắng nghe và biết được đó là tên một loại hoa có màu tím ngắt. Loài hoa có ý nghĩa như một lời tự sự của tình yêu: “Xin đừng quên tôi”.

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Anh chưa bao giờ kể cho em nghe về người con gái mang tên loài hoa tím ấy nhưng trong sân nhà mình, bát ngát một màu tím mênh mang. Anh nói anh yêu màu tím vì đó là màu của tình yêu chung thủy. Chỉ sau khi cưới nhau, chỉ sau khi đêm đêm được nằm gối đầu lên tay anh hay úp mặt vào ngực anh, em mới nghe những tiếng gọi thảng thốt như vậy.

Có điều gì đó không thể quên được của một mối tình phải không anh? Chẳng hề gì. Đó là nơi em chưa hiện hữu, là nơi của một miền ký ức xa xăm. Em nghĩ rằng, sẽ có một ngày nào đó, khi chúng ta ngồi bên nhau trước những khóm hoa tím lịm, anh sẽ nói với em rằng, có một người con gái mang tên loài hoa này đã đi qua đời anh… Khi ấy em sẽ mỉm cười hạnh phúc. Bởi vì em đã ở lại.

Và bây giờ, em đang cố tìm cách để anh đừng thảng thốt vì những cơn mê. Ai nói ở đâu có hoa, trái gì có thể giúp ngủ ngon, em đều lặn lội đến tận nơi để mang về cho anh. Ai bảo lại cá tôm nào giúp người ta khỏe mạnh, cường tráng, em đều cố tìm cho bằng được để mang về cho anh. Xúc động lắm nên mới nhìn em âu yếm như vậy phải không anh?

Thật ra thì tất cả chỉ là ghen đấy anh yêu ạ. Em ghen với người con gái trong giấc mơ anh nên muốn người ấy không hiện về khiến anh giật mình tỉnh giấc. Em muốn dù trong giấc mơ thì miền ký ức ấy cũng sẽ không trở về. Em nhớ có lần anh nói với em rằng, để quên người ta cần có thời gian. Vâng, em sẽ chờ đợi…

Nhưng dù sao thì em vẫn luôn tự hào rằng, người ấy đã ra đi, còn em thì ở lại. Và em cũng biết, ở lại trong trái tim ai đó, hoàn toàn không phải là chuyện dễ dàng…

 Hạ Nguyên 

3:00 pm
July 21, 2013


khahan

khahan
Admin

posts 11748

Post edited 9:01 pm – October 15, 2015 by khahan


Đôi chân anh đã để lại vùng đất ấy

Năm em mười tám tuổi, ba má mang cau trầu sang xin cưới em cho con trai họ. Mẹ đồng ý nhưng bảo phải chờ anh xong nghĩa vụ mới cho làm đám cưới. Mẹ nói ngắn gọn: “Thanh niên làm xong nghĩa vụ rồi thì mới yên thân ở nhà mà lo cho vợ con”. Em rất thích anh nhưng vẫn vùng vằng: “Con còn nhỏ xíu mà chồng con gì?”.

 

Ảnh minh họa -Nguồn: Internet

Mẹ nói, không lấy chồng chẳng lẽ bắt mẹ nuôi suốt đời?

Đúng rồi, lấy chồng để chồng nuôi. Mấy chị cùng xóm đã lấy chồng hết. Chị nào cũng sung sướng, phởn phơ; không phải làm gì động móng tay. Cứ chiều chiều lại bế con ra mé sông ngồi tám chuyện dưới đất trên trời. Trong khi đó, mấy anh phải làm quần quật từ sáng đến tối; làm ở nhà không đủ thì tranh thủ đi làm ăn xa để vợ con được sung sướng, đủ đầy.

Em chờ đợi 3 năm. Nhưng xong nghĩa vụ mà anh vẫn chưa về. Đúng hơn là anh không về nhà mà từ chiến trường K về thẳng trại an dưỡng thương binh. Đôi chân anh đã để lại vùng đất ấy và để cả lời hẹn thề với người vợ đã hứa hôn.

“Giờ anh như thế này, thân mình còn lo không nổi, làm sao mà lo lắng cho em?”. Anh nói vậy rồi ôm mặt khóc. Ừ nhỉ, đôi chân anh không còn làm sao ra đồng thăm ruộng, tát ao bắt cá, chèo xuồng giăng câu? Đôi chân không còn, anh phải ngồi một chỗ, giỏi lắm thì cũng chỉ tới lui trong nhà trên chiếc xe lăn hoặc bò lê dưới đất… sao có thể nuôi vợ, nuôi con?

Đến lúc ấy em mới chợt nghĩ ra: Sao cứ phải bắt người ta nuôi mình? Đã là vợ chồng thì phải có trách nhiệm chăm sóc nhau. Anh giờ đã không còn đôi chân thì em sẽ nối dài đôi chân mình ra để đi đứng, làm lụng thay anh. Không thử thì làm sao biết mình có làm được hay không? 

Và giờ thì em biết, tình yêu có sức mạnh vô biên. Nó đã biến một người phụ nữ chân yếu tay mềm thành một bà chủ gia đình, biến một người đàn ông không còn đôi chân có thể đứng thẳng lên mà sống. 
Hai mươi lăm năm rồi, em đã sống với tình yêu ấy. Và sẽ mãi yêu anh như vậy…

Thùy Quyên


About the Việt Di Trú Forum

Forum Timezone: UTC 8

Most Users Ever Online: 403

Currently Online:
52 Guests

Currently Browsing this Topic:
1 Guest

Membership:

There are 7668 Members
There have been 276 Guests

There are 2 Admins
There are 1360 Moderators

Top Posters:

nhqvietnam – 102
porton – 101
kimha2311 – 81
Quynhdoan1180 – 77
pquynh92 – 73
pramy – 69

Recent New Members: hungpng6, nguyen minh khuong, peace8, Thao Truong1123, levanthang, nguyenmai, Pupu, namcdao, Tung Nguyen, nguyenanh771993, Hoan Do, my pham, thienlx, kimhn, Huyenphan, mrt3kut3, thaicanh, kimquynh, TAM, quynh044, nqhuygiang, kristine5992, Baotran186, Thai Hung, Nha107, trandn70, hai, lequanghai, thuytran, casey do, mantrangchu@gmail.com, Buitruong31, hoangthu031922, KhoaPham, Kha Nguyen, nhuloan, pham chi cao, -hong, daophuc95, duycp79, Phong85, duong do, lambl2007, linhndnd, Thaonguyen123, MrKio, AMY DANG, chauhuynh, Minh Minh, dinhphuong, toto, vivian nguyen, otk241, Phantuyen, HuyHuuNguyen, MieBinh, Lytran, thien63, NhanLe2807, tamdinh