You must be logged in to post Login
Search Forums:


 






Minimum search word length is 4 characters – Maximum search word length is 84 characters
Wildcard Usage:
*  matches any number of characters    %  matches exactly one character

Kết thúc đại lý dưới khía cạnh luật pháp

No Tags
UserPost

12:00 pm
March 17, 2016


vietditru

vietditru
Moderator

posts 126

Tại Hoa Kỳ việc lập hợp đồng giữa công ty sản xuất và người phân phối sản phẩm thường dễ dàng không có gì khó khăn. Tuy nhiên khi kết thúc cộng tác với nhau thì thường sinh ra nhiều điều khác biệt với những gì đã ký kết mà đôi khi còn mâu thuẫn với luật định.

Các công ty chế tạo sản phẩm (manufacturers – gọi ngắn là “nhà sản xuất”) và thương gia làm đại lý phân phối (dealers, distributors – gọi ngắn là “đại lý”) cùng các luật sư cố vấn của họ thường lầm lẫn tin rằng quyền hạn và trách nhiệm tương ứng của đôi bên trong sự cộng tác làm ăn đều được ấn định rõ ràng trong bản khế ước hoặc được che chở dưới luật liên bang “chống kinh doanh độc quyền” (federal antitrust law). Trên thực tế nếu muốn tránh kiện thưa rắc rối hoặc không muốn bị thiệt thòi bất công khi chấm dứt liên hệ thương mại với nhau thì cần phải cân nhắc kỹ lưỡng trước khi lập quyết định kết thúc (termination). Để có một lượng định nghiêm chỉnh cần xét qua sáu bước mà chúng tôi đã đề cập hai bước đầu trong bài trước.

Bước thứ ba trước khi quyết định chấm dứt đại lý là lưu ý xét tới những vấn đề có thể vi phạm luật lệ liên bang lẫn tiểu bang. Ngay chính luật liên bang không có vẻ rắc rối nhưng luật “chống kinh doanh độc quyền” của tiểu bang (state antitrust law) mặc dầu cùng tên nhưng có những điều khoản rất khác biệt. Muốn bảo đảm không bị qui tội vi phạm hai đạo luật trên cần nhất khi chấm dứt phải có lý do chính đáng.

Tiếp đến bước thứ tư là phân tích tìm tòi những điều luật tiểu bang (statutes) có thể áp dụng cho mục đích bảo vệ đại lý. Thông thường các tiểu bang đều có nhiều cách bảo vệ đại lý tránh những đối xử bất công của nhà sản xuất khi thôi không muốn cộng tác làm ăn với nhau.

Luật đại lý tiểu bang (state franchise acts) là một đạo luật đặc biệt chuyên chi phối các giao dịch đại lý thương mại. Luật này thường cấm chỉ các nhà sản xuất không được tự tiện chấm dứt đại lý nếu không có lý do chính đáng. Thí dụ tại California, tiểu bang điều hành các hình thức đại lý thương mại bằng “đạo luật đầu tư đại lý” (Franchise Investment Act) và kiểm soát các khía cạnh hoạt động khác của đại lý theo “đạo luật liên hệ đại lý” (Franchise Relations Act) như chấm dứt hay hủy bỏ một đại lý chẳng hạn. Tuy nhiên định nghĩa về đại lý cùng phạm vi chi phối của từng đạo luật thay đổi mỗi nơi khác nhau. Phần lớn tiểu bang – nhưng không phải tất cả – có qui định người xin phải trả lệ phí cho người cấp để được chấp nhận làm đại lý.

Thêm vào các đạo luật tiểu bang trong việc điều hòa một vài loại quan hệ thương mại về đại lý phân phối là một nguồn luật khác có thể áp dụng được trong mục đích bảo vệ quyền hạn và trách nhiệm của đại lý, đó là “luật chống kinh doanh gian dối” (Deceptive Trade Practices Act).

Hầu hết tiểu bang nào cũng có luật bảo vệ giới tiêu thụ, phần lớn những luật này dựa theo mẫu mực của “Đạo Luật Đồng Nhất Về Kinh Doanh Gian Manh” (Uniform Deceptive Trade Practice Act). Những luật này nói chung đều cấm chỉ các hành vi “gian manh” (deceptive) trong thương mại, do đó có thể kể luôn những lề lối buôn bán thiếu sòng phẳng mặc dầu chưa đủ định nghĩa là “lừa đảo” (fraudulent). Tuy nhiên những luật này thường chỉ cung cấp sự chỉ dẫn và giáo huấn chứ không có mục đích giúp bồi thường thiệt hại. California còn có một điều luật gọi là “Luật Hành Vi Bất Công” (Unfair Practices Act) và nhiều luật bảo vệ giới tiêu thụ khác mà chúng tôi sẽ lần lượt nói đến sau trong đề mục tìm hiểu “chống kinh doanh độc quyền“

Nhiều tiểu bang ra các đạo luật mô phỏng theo Chương 5 của luật liên bang do Ủy Ban Giao Thương thi hành (Federal Trade Commission Act – gọi tắt là luật FTC) cho nên thường được gọi là “luật FTC nhỏ” (Little FTC). Luật này cấm chỉ những lối cạnh tranh một cách không công bằng trên thương trường hoặc có tính cách lừa bịp. Không giống như phần lớn các luật chống thương mại gian manh, những luật “FTC nhỏ“của tiểu bang cấm cả mọi hành động bất công lẫn lừa dối, và thường còn cho bồi thường thiệt hại, tiền luật sư phí, và đôi khi còn bắt đền bồi cùng một vụ nhiều loại thiệt hại khác nhau (multiple damages). Nhiều trường hợp đòi đền thành công thường thấy qua những vụ kiện do kết thúc đại lý phân phối.

Khi sưu tầm những luật tiểu bang nào có thể áp dụng được cho mục đích bảo vệ đại lý phân phối thì cũng phải tìm ra ngoài phạm vi tiểu bang nơi đặt cơ sở đại lý; gồm cả những nơi có chi nhánh, nơi có cơ sở của nhà sản xuất, cũng như nơi ấn định trong hợp đồng đại lý theo điều khoản “chọn luật” (Choice of Law Provisions) đã đề cập trước đây.

Có một số luật mới về đại lý vừa ban hành gần đây khi dùng để giải quyết tranh chấp các khế ước đã có từ trước thường bị khiếu nại. Những khiếu nại này được nêu ra hoặc vì lý do luật đó áp dụng không có hiệu lực hồi tố (retroactive), hoặc vì lý do dùng điều luật trên những khế ước không định ngày chấm dứt nhưng lại bắt có hiệu lực ngay lúc thi hành luật đó. Ngay đến những đạo luật có nội dung dùng được cho hợp đồng ký kết trước ngày ban hành, nhưng tòa án có thể khước từ không áp dụng luật này vì e ngại xử hồi tố là bất hợp hiến. Một luật sư chuyên môn về luật đại lý có thể cố vấn cho những thành phần tranh chấp trong việc có nên áp dụng luật tiểu bang hay không.

“Pháp chế đặc biệt cho kỹ nghệ” (Industry Specific Legislation) – Một vài loại kỹ nghệ có những luật lệ riêng biệt chi phối liên hệ giữa nhà sản xuất và đại lý phân phối trong ngành này thí dụ như kỹ nghệ dầu hỏa, sản xuất xe hơi, nông trại trồng trọt chăn nuôi, cất bia rượu, kiến trúc xây cất và chế tạo dụng cụ kỹ nghệ. Những điều luật chuyên biệt này được ra đời điển hình là do hậu quả những vụ kiện thưa trong loại kỹ nghệ này vì kết thúc đại lý đã xẩy ra trước đó mà không có biện pháp giải quyết thỏa đáng. Từ ngữ “pháp chế đặc biệt cho kỹ nghệ” thường có định nghĩa rộng rãi cho nên đề mục trong điều luật này thường dễ gây ra hiểu lầm sai lạc.

Như đã nói trên, muốn được bảo đảm không bị qui tội vi phạm luật “chống kinh doanh độc quyền” của cả liên bang lẫn tiểu bang thì điều cốt yếu cho dù bất cứ bên nào cũng phải đưa ra “lý do chính đáng” khi muốn kết thúc đại lý, hủy bỏ giao dịch, hoặc không tái ký kết khi ra tòa. Tòa án bao giờ cũng hỏi “lý do chính đáng” trước khi phân xử để chọn luật nào áp dụng thích hợp cho nên ngay chính tự luật cũng đã nói ra một vài hành vi được coi là chính đáng hoặc hoàn cảnh, hay trường hợp tạo thành lý do chính đáng. Nếu luật tiểu bang không đưa ra những lý do đặc biệt thì những hoàn cảnh sau đây được kể như chính đáng:

- Không đạt thành quả thương mại đã định theo tiêu chuẩn. Muốn được coi như có lý do chính đáng thì tiêu chuẩn đặt ra phải hợp lý, có thực chất và được áp dụng theo đường lối không kỳ thị.

- Hệ thống đại lý thay đổi toàn diện. Sự thay đổi trong toàn thể các đại lý trực thuộc nhà sản xuất phải hợp lý và không kỳ thị thì trong vài trường hợp có thể coi như “lý do chính đáng.”

- Vi phạm luật lệ hay điều khoản trong khế ước đại lý.

- Nhà sản xuất hoặc đại lý rút lui khỏi thương trường; tuy nhiên có những quyết định mâu thuẫn không hiểu nhà sản xuất rút ra khỏi thương trường thì có được coi là “lý do chính đáng” hay không? Đặc biệt việc bắt buộc thay đổi phân phối hàng hóa trên thị trường vì tình trạng kinh tế thì không được coi như “lý do chính đáng” để chấm dứt giao kèo với những đại lý hiện hữu không có ý rút lui.

Như vậy ai sẽ là người phải gánh trách nhiệm? Thời nay khi nhiều công ty sáp nhập với nhau thành đại công ty đã đưa đến một câu hỏi là vấn đề bổn phận liên đới của công ty kế nhiệm đối với đại lý ra sao trước trách nhiệm “để lại” của của công ty tiền nhiệm. Vào những năm gần đây kỹ nghệ canh nông cùng kỹ nghệ chế tạo dụng cụ xây cất đã có rất nhiều công ty mua lại tài sản và nghiệp vụ của các công ty khác. Trong những vụ mua này công ty sản xuất chối từ không nhận gánh vác những trách nhiệm mà công ty cũ ký kết với các đại lý phân phối của họ trước kia. Như vậy đại lý này bị kết thúc giao kèo trong thế hạ phong không có hy vọng thắng thế. Đại lý bị kết liễu chỉ còn đường hoặc kiện công ty cũ là nghiệp vụ không còn tồn tại nữa hoặc khiếu nại với công ty mới mà kết quả chắc chắn là sẽ từ khước mọi bổn phận liên đới của kẻ tiền nhiệm. Nói chung hầu hết mọi nỗ lực thiết lập một luật chung qui định trách nhiệm liên đới của công ty kế nhiệm trong trường hợp mua lại công ty khác đều không thành công. Tuy nhiên cũng có một vài tòa án và giới lập pháp cũng từng cố gắng có nỗ lực áp đặt trách nhiệm liên đới cho công ty mới trước những hoàn cảnh trên.

No Tags

About the Việt Di Trú Forum

Forum Timezone: UTC 8

Most Users Ever Online: 403

Currently Online:
24 Guests

Currently Browsing this Topic:
1 Guest

Membership:

There are 7666 Members
There have been 276 Guests

There are 2 Admins
There are 6141 Moderators

Top Posters:

nhqvietnam – 102
porton – 101
kimha2311 – 81
Quynhdoan1180 – 77
pquynh92 – 73
pramy – 69

Recent New Members: GeraldSaL, Jamestiz, tiendoa1963, Khanh Ng, Williammon, CharlesImary, Le Anh Kiet, Kamagrduems, Travisjicle, Slotoman, tungphan13, Georgegreby, RobertOliynuk, TNekitbka, Donnagor, SANGDO, lichdo, HershelDuh, daobatam.vt, Lankdek, AngeloVal, Bryantmopay, cliggeltPoice, Walterplerm, Charlottezep, Semmionshof, smmus.es, Robertgeofe, thuy mimosa, bef, Pharmaciesmeany, Enlignevept, hieubao1998, WilliamGreda, tuansigma, ScottEncox, Veragrice, Kix, sergeyagrisy, haotran0201, alibaba80, AsaresSeer, SDaresSeer, KennethHoaby, AngelBom, Paydaycreap, RobertInofs, DennisGon, khanhlinhhh, PassBarneexia, MariaSheEf, Zacharyrog, Nicexedari, Hahatone_Rus, Rebeccacum, Instafollowfast.com, Thomashauby, Hoang Chinh, RandalDob, Michaelgrild